View Single Post
  #76  
Old 05-03-2005, 02:29 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Chương 26

Núi Thiên Thai Hào Kiệt hội Thánh Tăng
Nhà thiết diện phán quan Ðơn Chính ở ngoài cửa Ðông, huyện Thái An, tỉnh Sơn Ðông.


Vào tới địa phận Thái An hỏi thăm những người qua đường ai cũng biết.

Kiều Phong cùng A Châu vào huyện Thái An thì trời đã xế chiều, hỏi biết rõ đường vào Ðơn gia trang rồi lập tức ra cửa Ðông, đi chưa đầy một dặm bỗng thấy khói đen bốc lên nghi ngút, tiếng la inh ỏi xa xa những tiếng người gọi nhau: "Cháy nhà, cháy nhà! Mau đi cứu hỏa".
Kiều Phong vẫn không để ý, phóng ngựa chạy nhanh mỗi lúc một gần nơi phát hỏa, chợt thấy tiếng la:
- Nhà Thiết diện phán quan Ðơn lão gia phát hỏa! Ði cứu cho mau!
Kiều Phong cùng A Châu giật mình dừng ngựa lại, đưa mắt nhìn nhau đều tự hỏi:
- Chẳng lẽ mình lại bị....
A Châu tìm lời an ủi:
- Ðơn gia trang đông người. Nhà tuy bị cháy, nhưng chắc không ai việc gì?
Kiều Phong than rằng:
- Biết thế này, thì hôm ở Tự Hiền Trang mình đừng giết Ðơn Bá Sơn và Ðơn Trọng Sơn.
Ông hối hận đã giết chết Nhị Hổ họ Ðơn để gây ra mối thâm cừu. Chuyến này tìm đến Thái An, tuy trong lòng Kiều Phong không có ý giết người nữa, song tưởng đến Ðơn Chánh cùng anh em con cháu ông ta tất chẳng chịu tha mình, ông đã chuẩn bị một cuộc đại chiến.
Dè đâu chưa đến trước Trang viện thì đối phương lại gặp đại nạn. Hai người đến gần Ðơn gia trang hơi lửa bốc nóng như nung như nỗi, than đỏ bốc lên tứ tung, thật là một vụ hỏa hoạn lớn.
Dân làng bốn mặt đổ đến cứu hỏa, người lấy nước kẻ xúc cát tát vào. May mà xung quanh Ðơn gia trang đều đào hào sâu sẵn nước lân cận lại không có nhà ở nào khác, nên lửa không cháy loang vô được.
Phong tục miền Sơn Ðông rất thuần hậu, làng xóm có nạn ai cũng hết sức cứu giúp.

Huống chi họ Ðơn một nhà nghĩa hiệp, đã ra tay cứu tế cho bao nhiêu kẻ bần cùng trong xóm giềng, nên ai nấy hết sức cứu chữa.
Kiều Phong cùng A Châu đến gần chỗ cháy, xuống ngựa rồi lại coi.
Bỗng nghe một gã hán tử than rằng:
- Ðơn lão gia là nạn phúc đức như thế, nhà ông cháy mất đã đành sao đến nỗi toàn gia dư ba mươi người, chẳng thoát được một ai?
Người khác nói:
- Ðây nhất định là bị kẻ thù phóng hỏa rồi ngồi giữ cửa không cho người chạy ra. Trong Ðơn gia, từ đứa trẻ lên ba cũng biết và lý đâu không chạy thoát được?
Gã kia lại tiếp:
- Nghe nói Ðơn đại gia và Ðơn nhị gia đã bị một đứa ác địa tên gọi Kiều Phong chi đó hạ sát ở Hà Nam. Hay là lại chính "tên hung ác" đó đến đây phóng hỏa?
A Châu cùng Kiều Phong khi đề cập đến kẻ thù vì không biết danh tính, gọi là "Tên đại ác".
Bây giờ, nghe thấy hai gã hán tử trò chuyện cũng gọi mình là "Tên đại ác", bất giác đưa mắt nhìn nhau.
Bỗng nghe thấy gã hán tử ít tuổi hơn đáp:
- Nhất định là Kiều Phong rồi!
Nói tới đây gã hạ thấy giọng tiếp:
- Chắc hắn đưa rất nhiều hạ thủ vào trang giết sạch sành sanh cả nhà họ Ðơn. Trời ơi! Trời không có mắt!


Gã lớn tuổi hơn nói:


- Thằng cha Kiều Phong gây nên bao nhiêu tội ác ngập đầu. Rồi đây nhất định hắn bị thảm họa gấp trăm lần Ðơn lão gia.
A Châu nghe gã thóa mạ Kiều Phong tức mình đưa tay ra vỗ vào mông ngựa.

Con ngựa giật mình phóng ra đá trúng vào lưng gã kia.
Gã la lên một tiếng: "úi chao!" rồi hạ người xuống.
A Châu hỏi:
- Cái miệng mi dơ bẩn nói gì lắm thế?
Gã kia bị ngựa đá một phát, nghĩ ngay đến bọn thủ hạ "Tên đại ác" Kiều Phong rất đông sợ tái mặt không dám ho he gì nữa, vội vàng lủi chạy.


Kiều Phong tủm tỉm cười, nhưng trong cái cười đó chứa mấy phần đau khổ.

Ông cùng A Châu đi ra chỗ khác, cũng nghe thấy mọi người bàn tán xôn xao về việc ấy cả.


Họ đều hiểu: Hơn ba chục người già, trẻ, lớn, bé, đàn ông, đàn bà, trong nhà Ðơn gia không một ai chạy thoát.


Kiều Phong ngửi thấy mùi thịt cháy khét lẹt xông lên thì biết là họ nói không sai, toàn gia Ðơn Chính đều bị thui trong lò lửa này.


A Châu khẽ nói:


- Tên đại ác đó thâm độc vô cùng! Y đã sát hại hai cha con Ðơn Chính thì thôi, sao còn giết cả già trẻ lớn bé và đốt cả nhà?


Kiều Phong đằng hắng một tiếng rồi đáp:
- Cái đó kêu bằng "Nhổ cỏ nhổ hết gốc". Thế này thì có khác gì chính Kiều Phong gây ra?
A Châu giật mình hỏi lại:
- Sao vậy?
Kiều Phong đáp:
- À, hôm ở trong rừng hạnh, Ðơn Chính nói mấy câu hẳn ngươi còn nhớ? Lão biểu: "Trong nhà tôi cất mấy bức thư của Trương lãnh đại cất đem ra so sự tích thì quả nhiên đúng..."
A Châu thở dài nói:
- Phải rồi! Tên đại ác tính rằng chỉ giết Ðơn Chính vẫn còn sợ đại gia đến Ðơn gia trang lục soát tìm ra mấy bức thư kia và sẽ biết họ tên y, nên y dùng mớ lửa đốt nhà cháy thành bình địa thì thơ cũng chẳng còn.
Người cứu hỏa đến mỗi lúc một nhiều.
Nhưng thế lửa đang thịnh, từng thùng nước một tưới vào nước đã biến thành khói trắng bốc cháy chẳng thấm thía gì, nên không dập được lửa.
Những luồng hơi nước bốc ra kinh khủng, khiến mọi người không chịu được phải dãn ra, ai nấy vừa thở dài vừa mắng chửi Kiều Phong.

Ðám người quê mùa nầy thốt ra chẳng thiếu gì câu tục tỉu khó nghe.
A Châu sợ Kiều Phong nghe những lời nhục mạ cực kỳ vô cớ điên tiết lên lại ra tay chém giết, gây nên thảm trạng cho dân làng này.
Nàng đưa mắt nhìn trộm Kiều Phong thì thấy nét mặt ông lộ ra một vẻ kỳ lạ, vừa như đau lòng, vừa như hối hận, và nhiều nhất là thương cho lũ quê mùa ngu ngốc, không nỡ sát hại.
Kiều Phong thở dài sườn sượt nói:
- Ði lên núi Thiên Thai!
đề cập đến núi Thiên Thai thật là việc bất đắc dĩ. Nhà sư Trí Quang trên núi Thiên Thai trước kia có tham dự vào cuộc sát hại người thân ông, song gần hai chục năm nay, nhà sư đại phát từ bi, lặn đến những nơi xa tít tìm vỏ cây chế thuốc chữa bệnh ngã nước cho bá tính, một Giải Triết, Mãn, Lưỡng Quảng cứu sống được rất nhiều người. Vì thế mà chính nhà sư nhiễm nhiều khí độc, mắc phải bịnh nầy, khi khỏi bệnh thì mất hết võ công. Hành động cứu nhân độ thế này, khách giang hồ không ai kính trọng. Nói đến Trí Quang đại sư ai cũng tán tụng. Ông là "Phật sống" của trăm họ. Giả tỷ còn chỗ nào dò hỏi được thì Kiều Phong quyết không đến phiền nhiễu nhà sư Trí Quang.
Kiều Phong cùng A Châu ra khỏi huyện Thái An trông về hướng Nam mà đi.
Chuyến này Kiều Phong không muốn đi gấp rút quá nữa vì ông tính rằng , đi thong thả may ra còn giữ được tính mạng cho Trí Quang đại sư. Nếu cũng đi thục thân suốt ngày đêm như mấy lần trước thì khi tới Thiên Thai chắc chỉ còn thấy thi thể nhà sư mà thôi, không chừng nhà ở hay chùa chiền cũng bị thiêu rụi. Hơn nữa nhà sư hành cước vô định, nay đây mai đó, chắc gì người hiện ở chùa trên núi Thiên Thai.
Núi Thiên Thai ở về phía Ðông, tỉnh Triết Giang, Kiều Phong cùng A Châu từ Thái An ra đi, nhật trình thong thả tựa hồ đi du sơn du thủy. Hai người vừa đi vừa nói những vụ kỳ quái trên chốn giang hồ.

Dường như trong mình không có chuyện gì gấp rút, thật là những ngày khuây khỏa nhàn hạ.
Một hôm đến Trấn Giang, hai người lên chùa Kim Sơn xem phong cảnh.
Kiều Phong nhìn nước sông cuồn cuộn chảy xuôi về phía Ðông sực nhớ ra một điều, nói:
- Gã "Thủ lãnh đại ca" cùng "Tên đại ác" không chừng là một người.
A Châu vỗ tay đáp:
- Có lẽ đúng, sao trước nay mình không nghĩ ra điều đó?
Kiều Phong nói:
- Nhưng là hai cũng nên, có điều nếu là hai người, nhất định họ có liên quan mật thiết với nhau. Không thì việc gì "Tên đại ca" phải trăm phương nghìn kế che dấu địa vã "Thủ lĩnh đại ca" ?
A Châu nói:
- Kiều đại gia! Tôi còn nghĩ đến một điều: hôm ở rừng hạnh lúc Ðơn Chính thuật lại chuyện xưa e rằng...
Nói tới đây giọng nàng bất giác run lên.
Kiều Phong nói tiếp:
- E rằng "Tên đại ác" có mặt tại đó phải không?
A Châu vẫn run run đáp:
- Ðúng rồi! Thiến diện phán quan Ðơn Chính chỉ vì câu nói trong nhà lão còn cất mấy bức thư của "Thủ lĩnh đại ca" mà hôm nay toàn nhà lão bị đốt tiêu! Chao ôi!... Tôi tưởng đến việc này mà kinh hồn!
Người nàng run lên phải tựa vào Kiều Phong.
Kiều Phong nói:
Tôi còn thấy một điều rất quái lạ!
A Châu hỏi:
- Ðiều gì?
Kiều Phong bâng khuâng nhìn chiếc thuyền buồm trên sông đăng:
- Tên đại ác đó vừa thông minh vừa có mưu hơn tôi nhiều, võ công y cũng vị tất đã kém tôi. Nếu y muốn giết tôi, thực tế như trở bàn tay. Sao y còn sợ tôi biết tên họ cừu nhân như vậy?
A Châu thấy ông nói đúng liền níu tay ông đáp:
- Kiều đại gia! Tôi tưởng rằng tên đại ác sau khi giết xong tổng đại gia, y không khỏi hổ thẹn trong lòng nên không gia hại đại gia, cũng không muốn đại gia báo thù, để khỏi mất mạng vào tay đại gia.
Kiều Phong gật đầu nói:

- Chắc thế.

Rồi ông trông nàng tủm tỉm cười, nói tiếp:
- Y đã không muốn giết tôi thì tự nhiên y cũng không gia hại, việc gì mà sợ?
Ngừng một lúc, Kiều Phong lại thở dài nói:
- Kiều mỗ mang tiếng là bậc anh hùng thật uổng quá, để cho kẻ khác coi mình như đồ chơi mà không làm gì được.
Kiều Phong cùng A Châu qua sông Trường Giang đi nữa.
Một hôm lại qua sông Tiền Ðường vào thành huyện Thiên Thai.

Hai người ngủ một đêm trong quán trọ.

Sáng hôm sau dậy sớm, Kiều Phong toan hỏi người cùng trọ với mình đường lối lên núi Thiên Thai thì chủ quán hấp tấp chạy vào nói:
- Kiều đại gia! Có một nhà sư ở chùa Chỉ Quán trên núi Thiên Thai xin vào bái kiến.
Kiều Phong giật mình vì tự lúc vào quán trọ mình tự xưng là họ Quan, liền hỏi lại:
Sao chủ quán lại kêu ta bằng Kiều đại gia?
Chủ quán đáp:
- Nhà sư chùa Chỉ Quán tả tướng mạo Kiều đại gia cho tôi hay, tôi không thể lầm được.


Kiều Phong cùng A Châu đưa mắt nhìn nhau, trong lòng rất là hồi hộp, vì hai người đã hóa trang khác hẳn với lúc còn ở huyện Thái An tỉnh Sơn Ðông. Thế mà vừa đến Thiên Thai đã bị người ta nhận ra tông tích mình ngay.
Kiều Phong nói:
- Vậy xin mời nhà sư vào đây!
Chủ quán trở gót đi ra.

Lát sau, y dẫn một nhà sư béo lùn, cỡ ngoài ba mươi tuổi vào phòng.

Nhà sư chắp tay để trước ngực nhìn Kiều Phong thi lễ nói:
- Gia sư, Trí Quang hòa thượng, sai biểu tiểu tăng là Khổ Trà đến đây mời Kiều đại gia cùng Nguyễn cô nương lên tệ tự vãn cảnh.
Kiều Phong thấy nhà sư biết cả A Châu họ Nguyễn càng lấy làm kỳ dị. Ông hỏi:
Tại sao sư phụ lại biết họ chúng tôi?
Khổ Trà hòa thượng đáp:
- Gia sư dặn rằng đến quán trọ Khuynh Cái trong nội thành huyện Thiên Thai để đón tiếp vị anh hùng họ Kiều cùng cô nương họ Nguyễn lên núi. Các hạ là Kiều đại gia rồi còn Nguyễn cô nương không biết ở đâu?
Nguyên A Châu đã hóa trang thành một chàng trai đứng tuổi, nên Khổ Trà nhận không ra, tưởng Nguyễn cô nương không ở đấy.
Kiều Phong lại hỏi:
- Chúng tôi vừa đến đây tối hôm qua sao ông ta đã biết sớm thế. Phải chăng người là bậc tiên tri?

Khổ Trà chưa kịp trả lời thì chủ quán đã nói ngay:
- Trí Quang đại sư trên chùa Chỉ Quán là một vị cao tăng đại đạo giỏi phép thần thông. Người chỉ bấm độn là biết Kiều đại gia đã ở đây. Ðừng nói sự việc đã xảy ra ngày một ngày hai mà cả những chục năm trăm năm về sau đại sư cũng tính ra được.
Kiều Phong biết Trí Quang hòa thượng tiếng tăm lừng lẫy nên làng dân ngu coi nhà sư như thần thánh nên không muốn nói nhiều đáp ngay:
- Nguyễn cô nương sẽ đến sau. Bây giờ hòa thượng hãy cùng hai chúng tôi về chùa Chỉ Quán trước.
Khổ Trà nói:
- Xin vâng.
Kiều Phong bảo chủ quán thanh toán tiền ăn tiền trọ thì chủ quán nói:
- Các hạ đã là tăng khách thánh tăng chùa Trí Quang thì dù đồng tiền cơm tiền trọ phòng đáng là bao, mà dù nhiều đến đâu chăng tôi cũng không dám nhận.

__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn