Ðề tài: Đêm của ma mèo
View Single Post
  #15  
Old 05-03-2005, 08:49 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Chương 20


- RẦM ẦM!
Wendy lao tới, cửa sổ vỡ tung, kính bắn tung toé khắp nơi, lấp lánh trong ánh trăng.
Wendy dễ dàng lách qua.
PHỊCH! Em rơi xuống thảm cỏ bên dưới cái cây. Em giũ hết những mảnh kính vỡ trên người, rồi liếm bộ lông mượt mà của mình.
Em bình yên, không có vết xước nào.
Và em đã ra ngoài!
Nhưng gã ma mèo đen kia đâu nhỉ? Nó đã gọi em, thách thức em giao chiến.
Không có dấu hiệu gì của nó.
Chắc nó đã hoảng sợ bỏ chạy khi em phá vỡ cửa kính.
Tốt. Wendy cảm thấy hài lòng. Đây là sân của ta, lãnh thổ của ta. Em dựng tai lên gầm gừ - của ta, của ta!
Nhưng đã gần sáng, mặt trăng sắp lặn.
Dẫu sao em cũng còn đủ thời gian lang thang rình rập để truy lùng gã mèo đen.
Em phải tỏ bảnh lĩnh trước những con ma mèo khác, phải cho chúng biết đây là lãnh thổ của em.
Wendy rà mũi trên mặt đất, lần tìm mùi của con mèo kia. Bất kể mặt trăng đã xuống thấp, đôi mắt tinh nhạy của em vẫn nhìn rõ mọi thứ. Những con bọ đang bò trên cỏ. Một con bướm đêm bay qua cổng. Một con rắn đang lùng mồi dưới những bụi hoa hồng trắng. Nhưng không có thứ gì làm em sao lãnh mục đích.
Phải tìm cho ra bằng được gã ma mèo đen.
Wendy nhảy lên bức tường phía sau. Em chạy tới chạy lui, quan sát bốn phía.
Nhưng không thấy bóng dáng kẻ thù.
Gã mèo đen kia bỏ chạy rồi ư? Nó sợ em à?
Wendy thở phì với vẻ giương giương tự đắc. Em sẽ cho gã ma mèo kia một bài học nhớ đời. Em sẽ tìm ra nó và buộc nó phải tránh xa nàh em.
Wendy phồng mũi đánh hơi làn gió.
Nó đấy, cái mùi quen quen phảng phất đằng kia.
Lông Wendy dựng lên. Em nhảy xuống mặt hẻm, thủ thế sát mặt đất, rồi em lao như tến bắn về phía phát ra cái mùi kia.
Khi mùi ấy đậm hơn, Wendy biết là mình đã đi gần đến đích. Em để ý thấy mùi ấy có điều gì kỳ lạ, có cái gì đó khác với mọi ngày. Đây đích thực là mùi của gã ma mèo đen. Nhưng nó sao lại... lớn hơn và khoẻ hơn?
Tại sao nhỉ? Wendy nghĩ. Nhưng rồi em không bận tâm nữa. Vấn đề là phải thách đấu với con mèo đen ấy.
Wendy tiếp tục bám theo mùi kìa. Mùi của con mèo đen và... của cái gì đấy khác nữa.
Nhưng của cái gì?
Wendy dừng lại, đánh hơi và lắng nghe. Em đang nghe âm thanh đang phát ra từ sau cái góc kia.
Có phải gã ma mèo đen đấy không? Nó đang đi tìm em hay sao? Bây giờ, Wendy hạ quyết tâm. Sự thách thức cuối cùng! Trận chiến một mất một còn!
Trong tư thế sẵn sàng chiến đầu, Wendy bước qua góc tường. Nó đứng đó, lưng cong lên, gã ma mèo đen đây rồi.
Wendy trừng mắt.
Tiếng gầm bị nén lại trong cổ họng em.
Mắt em mở to, sững sờ không thấy nhiều con khác đang đứng quanh góc nhà.

Chương 21


Wendy giật thót cả người. Đuôi em xù lên lớn gấp đôi.
Gã ma mèo đen đâu chỉ đứng một mình. Ngay sau nó là hai con mèo khác. Một con màu nâu sẫm và một con vàng đậm. Con nào cũng có một ngôi sao màu trắng trên trán.
Thêm hai ma mèo nữa!
Chúng còn lớn hơn cả gã ma mèo đen.
Wendy là đồng loại của chúng.
Sau tiếng thét kinh hoàng, Wendy quay mình bỏ chạy.
Ba con ma mèo kia đồng thanh rống lên và đuổi theo em.
Wendy chạy như bay.
Em chạy như thể một tia chớp trong đêm tối. Về nhà mau đi. Về nhà mới được an toàn. Em nhảy qua bức tường bao quanh vườn nhà mình.
Ba con mèo kia bám theo em.
Lòng đây căm hận, Wendy nhảy lại lên đỉnh bức tường và gào lên cảnh cáo. Cút đi! Đây là lãnh thổ của ta.
Ba con mèo kia dừng lại. Chúng đứng dưới bãi cỏ và ngước nhìn lên.
Rồi cả ba cùng phóng lên, nhẹ nhàng đáp xuống bờ tường.
Wendy phi ngay xuống đất. Em lao về phía cây sồi.
Nếu em có thể vào phòng thì em sẽ chiến đấu ngay từ bên trong.
Nhưng con mèo to nhất, con mèo nâu chạy nhanh hơn, đứng chắn giữa Wendy và cái cây.
Wendy dừng lại, em nhìn quanh hòng tìm một nơi để nấp, để trèo lên, để tẩu thoát.
Con mèo nâu tiến về phía em. Nó đang vờn quanh mình em.
Một cái bóng chấp chới phía sau đã khiến em quay lại. Con mèo vàng cũng tiến về phía em. Lông nó dựng đứng như lông nhím.
Wendy bị bao vây.
Thế là hết, em nghĩ trong cơn tuyệt vọng. Thế là đời ta đã đi đứt

Chương 22


Nhưng Wendy đã xù hết lông lên, tập trung tất cả sức lực quyết một trận sống mái với kẻ thù.
Em quyết không buông tay chịu chết.
Lũ mèo kia tiến gần hơn. Gần hơn.
Con mèo vàng chỉ còn cách mấy phân.
Nó há hoác mồm. Những cái nanh trắng của nó lấp lánh dưới ánh trăng.
Nó nhằm vào cổ em.
Wendy kinh hoàng nhắm nghiềm mắt lại. Con mèo vào sắp sửa xé xác em.
Lát sau, Wendy cảm thấy một cái lưỡi nhám đang liếm nhẹ má em.
Em mở mắt.
Em sững sờ nhìn con mèo vàng. Nó đang liếm mặt em. Rồi nó cọ người và em và kêu pờ rừ, pờ rừ ừ...
Wendy chẳng thể nào tin được. Chuyện gì thế này?
Có cái gì đó rất quen thuộc trong mùi của con mèo vàng. Hai con còn lại cũng có mùi quen như thế.
Wendy nhìn con mèo nâu và đen khi chúng đến gần em. Chúng thôi không gầm gừ và phun nước bọt nữa. Tai chúng không còn dựng ngược lên, đuôi ve vẩy ra chiều thân thiện.
Wendy nhìn quanh và xâm xẩy mặt màyKhu vường bắt đầu sáng hơn, mặt trăng đã lặn trong lúc em chạy trốn. Mặt trời sắp mọc.
Cơ thể Wendy bắt đầu ngứa ngáy. Cuộc đổi lốt làm người bắt đầu. Mình phải quay về phòng thôi, em nghĩ.
Em vùng chạy hkỏi con mèo vàng. Nhưng vừa mới đi được vài bước, con mèo nâu to đùng nhảy đến cản đường em. Wendy cố tránh.
Nó vồ em.
Thân hình đồ sợ của nó hất em ngã lăn xuống đất. Trước lúc Wendy kịp đứng dậy. Con mèo nâu đã chặn cái chân lông lá của nó lên cổ em.
Nó đè em nằm im. Wendy không thể cử động.
Bây giờ, hai con kia cũng chồm tới.
Quá muộn để Wendy kịp nhận ra mấy con mèo đó đang vờn em, theo cái cách em vờn lũ chuột.
Em không thể chống cự lại chúng.
Bây giờ, chúng sẽ kết liễu đời em.

Chương 23

Mấy con mèo kia xáp lại gần.
Wendy bị đè bẹp dưới bàn chân khổng lồ của con mèo nâu. Em bị kẹt giữa vòng vây của chúng. Em sợ hãi nhắm mắt lại.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bây giờ, mình đổi lốt? Wendy nghĩ. Mấy con ma mèo này sẽ làm gì với con người?
Em cảm thấy khuôn mặt mình vặn vẹo. Cảm giác ngứa ngáy lan khắp người. Bàn tay em đau nhói khi mấy cái vuốt chuyển thành đầu ngón tay.
Con mèo khổng lồ buông em ra. Cảm giác dễ chịu lan khắp người em - Có lẽ chúng nó sẽ bỏ chạy.
Em từ từ hé mắt để nhìn, rồi hé nốt mắt kia.
Em sửng sốt.
Ba con mèo kia cũng đang đổi lốt.
Wendy thích thú quan sát bộ lông của chúng lùi dần vào torng da. Mặt chúng chuyển thành hình tròn, lỗ tai cũng đổi dạng. Vuốt chúng biến mất và thay vào đó là mấy ngón tay. Rồi lát sau chúng phìng to ra và trở thành bình thường.
Bỗng nhiên Wendy cảm thấy sợ hãi. Mấy con mèo này cũng là người - những con người biến thành quỷ hàng đêm.
Họ là ai vậy? Wendy thầm hỏi. Bây giờ họ sẽ làm gì?
Em nhảy lên, chạy về phía ngôi nhà. Em phải lẩn vào trong bụi cây trước khi họ nhìn thấy em là một cô gái. Wendy chạy.
Một bàn tay nắm cổ tay em, xoay người em lại.
Wendy mở to mắt nhìn ba gương mặt thân thuộc.
Mẹ, bố, và anh Brad.
Wendy choáng váng mặt mày. Hẳn mình đang mơ. Chuyện này chẳng thể nào là thực, phải không?
- Chuyện... chuyện...
Wendy lắp bắp. Em không thể thốt lên lời.
- Wendy!
Mẹ em dịu dàng nói. Mái tóc vàng của mẹ ánh lên trong bình minh.
Brad vuốt mái tóc đen dài của mình ra khỏi mặt. Bố em đang gỡ mái tóc nâu dày rối bù.
Đấy là ma mèo vàng, ma mèo đen, và ma mèo nâu to lớn.
Wendy reo lên:
- Mẹ! anh Brad! Bố! Con chẳng thể tin được chuyện này!
Mẹ Wendy mỉm cười:
- Bố mẹ và anh con cũng rất ngạc nhiên.
Brad nói:
- Này Wendy, em nóng nảy hơn là anh nghĩ. Cái cách em kêu gào về chủ quyền lãnh thổ ấy mà.
Bard mỉm cười với em.
Wendy vẫn còn thắc mắc:
- Nhưng...
Em đang có nhiều câu hỏi trong đầu. Em không biết hỏi câu nào trước.
- Con nghĩ nguyên do là tại lá bùa ma mèo. Nhưng khi con trả lại cho bà Bast thì con vẫn cứ bị biến thành mèo.
Bố em nhìn mọi người.
- Có hồi gia đình ta có một lá bùa ma mèo, - mẹ em nói. - Nhưng nó đã bị mất lâu rồi. Cái bà Bast ấy hẳn đã tìm ra nó.
- Con phải biết rằng, - bố em nói, - tự bao đời nay, tổ tiên nàh ta đều có thể biến thành ma mèo.
- Bộ mẹ đã dự định kể cho con nghe, con gái yêu ạ, - mẹ em nói, - nhưng bố mẹ phải đợi cho đến một thời điểm thích hợp. Bố mẹ không nghĩ con lại đổi lốt nhẹ nhàng đến thế.
Bard thêm vào:
- Bên cạnh đó, em không được thức đến quá nửa đêm.
- Hèn chi bố mẹ không cho phép con nuôi mèo.
Wendy nói.
Bố em gật đầu.
- Đấy là lý do tại sao con quý mèo đến thế, - bố giải thích. - Nhưng chúng ta không thể nuôi mèo trong nhà. Không một con mèo bình thường nào lại có thể sống chung với ma mèo được.
- Chúng sẽ là kẻ thù của chúng ta!
Brad nói với giọng bông đùa.
- Em không thích thế. Cứ đánh nhau mãi, em càng trở nên ác độc.
Wendy thú nhận.
- Ban đầu thì ai cũng gặp rắc rối như thế cả, - mẹ an ủi. - Nhưng rồi con sẽ học cách chế ngự bản năng ma mèo.
Bố em nói:
- Đừng lo, con gái yêu của bố à, con sẽ biết được ngay thôi mà. Bố mẹ sẽ giúp con, sẽ dạy dỗ con bằng phương pháp của ma mèo.
Cả gia đình kéo nhau vào nhà.
Brad dụ dỗ:
- Này Wendy, nếu em nghĩ đi lang thang trên đường thật là thú vị thì hãy đợi đến lúc anh đưa em đi săn trong khu rừng phố Fear. Anh sẽ chỉ cho em xem rất nhiều cảnh ngoạn mục.
Bỗng nhiên Wendy dừng phắt lại. Em nhìn Bard với vẻ trách móc:
- Tại sao anh lại tấn công em? Suýt chút nữa anh đã giết chết em!
Brad cúi đầu lí nhí:
- Anh xin lỗi, nhưng anh không biết đấy là em.
- Đúng vậy đấy Wendy. - Bố nói. - Cả nhà ta không ai hay biết gì đâu. Chưa có ai trong gia đình ta lại có thể đổt lốt sớm như thế, ở vào tuổi con.
- Anh thì phải gần mười bốn tuổi mới đổi được.
Brad nói. Wendy nghe trong giọng anh ấy có phần ganh tỵ.
- Có lẽ là do lá bùa, - anh nói, - Có lẽ lá bùa đã giúp em biến hoá sớm hơn.
Mẹ Wendy mỉm cười và nói:
- Có lẽ thế thật, nhưng chắc là tại Wendy khôn trước tuổi.



-----------------------------------------


The End
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn