View Single Post
  #19  
Old 05-04-2005, 02:56 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Chương 10


Một trăm tân khách gồm đủ các thành phần trong xã hội tới tham dự buổi phát hành ra mắt thi phẩm Thơ đôi ta. Họ là giáo sư văn chương, thi sĩ, taì tử màn ảnh, nghệ sĩ vọng cổ, đạo diễn xi nê, thầy tuồng cải lương hồ quảng, ký giả, nữ sinh và bạn bè của hai thi sĩ Nhà thơ Đoàn Dự không dám mời ông cụ thân sinh vì sợ ông cụ đánh đòn. Còn ông cụ thân sinh của nhà thơ Elvis Đậu bận đổ mồ hôi ở những giờ phụ trội cho cái xe Honda đền đứa con cưng số xui bị vồ. Mặc áo đuôi tôm, hai thi sĩ trông rất trưởng giả, xứng đáng là hai thi sĩ hàng đâù. Mỗi thi sĩ đặc trách một bên cổng, tập thể thao cổ và tay phải. Nghĩa là cúi chào và bắt tay lia lịa. Họ còn thể thao môi bằng những nụ cười tươi rói. Khách danh dự của hai thi sĩ chỉ là năm cô Vương Ngọc Yến, Hân Ly, Chu Chỉ Nhược, Hoàng Dung, Triệu Minh. Trừ cô Chu Chỉ Nhược đến muộn, bốn cô đêù mặc áo dạ hội, xách bóp, đánh phấn, tô son và quảng cáo nước hoa ngoại quốc.

Vì mặc áo đuôi tôm mua rẻ ở Chợ Trời nên Elvis Đậu rất... Mỹ. Nhà thơ lớn của chúng ta thò tay chộp lấy tay các em ái mộ lâu hơn một chút. Cậu đã tiếc rẻ vì bốn em đeo găng. Ôi, găng tay là biên giới cách trở của cảm xúc. Giá các em đừng đeo găng, niềm cảm thông hẳn sẽ giật mạnh gấp sáu lần điện cao thế. Elvis Đậu đích thân dẫn bốn em vào bàn dành riêng cho Nghịch Nữ. Bàn tròn, thấp, kê gần sân khấu, nơi nhà thơ lớn Elvis Đậu sẽ phóng lên phát biểu cảm tưởng. Chai champagne duy nhất đã ngâm đá và phủ kín bằng chiếc khăn trắng muốt, nằm cạnh bình hoa cắm toàn hồng nhung nom vô cùng mát mắt. Elvis Đậu dẫn các em vô, mời ngồi rồi cũng ngồi lỳ tiếp chuyện bốn em. Cậu không thèm ra cổng Hội Quán nữa. Xưa có kẻ nói : Chí lớn trong thiên hạ không đầy đôi mắt mỹ nhân, nay Elvis Đậu có thể nói :Sự nghiệp thi ca chỉ để đổ đầy đôi mắt người đẹp. Cậu hài lòng quá. Cậu sung sướng nhiều. Elvis Đậu đã thành công. Cái xã hội đang ồn ào tối nay, ở đây, sẽ vất đi nếu thiếu các cô Vương Ngọc Yến, Hân Ly, Triệu Minh, Hoàng Dung. Bống em thôi, đã xứng dáng cái tội nói dối mất xe để thực hiện thi phẩm đâuu đời.

Đoàn Dự sốt ruột. Bụng cậu sôi sùng sục. Ai bỏ cục vôi vào bao tử cậu ấy. Người khách cuối cùng đã tới. Đoàn Dự vẫn đứng đây Chu Chỉ Nhược đâu vậy cà ? Em đi xích lô máy hay xe ôm mà lâu dữ thế ! Chắc em giận ta rôì. Ôi, ta ngu ghê, mấy tháng trước ta đã hắt hủi, xua đuổi em. Hôm qua, phát thiệp mời em, ta không thèm hỏi em nửa lời. Em tủi thân. Em nằm nhà khóc lóc. Hoặc em mặc maxi-jupe phóng Honda. Áo em bị bánh xe cuống. Em lăn đùng giữa đường Xe tuần cảnh phải chở em đến nhà thương thí ? Đoàn Dự chán nản. "Đời vắng em rồi say với ai ". Đoàn Dự thẫn thờ bước vô Hội Quán. Cái đuôi tôm lắc lư một cách vô duyên. Cậu tiến sát bàn có bình hoa hồng nhung. Thấy hoa úa héo. Cậu kéo ghế, uể oải ngồi cạnh Hoàng Dung, thì thầm :

- Con Chu Chỉ Nhược không đi à ?

Hoàng Dung lễ phép:

- Thưa anh, hình như, nó đi Vũng Tầu hồi chiều.

- Nó chê tao, hả ?

- Không. Nó bảo nó dốt thơ, không biết thưởng thức thơ. Nó không thích anh làm thi sĩ.

- Mày sao ?

- Được làm em anh là một vinh dư.

- Đúng, mày nói đúng. Tao cần gì nó. Ngoài nó, tao còn hàng vạn người hâm mộ.

Cuộc thì thầm của anh em Đoàn Dự bị cúp ngang khi speaker Thương Hàn Tử (chết cho bệnh thương hàn) xuất hiện ở mi cô:

- Thưa quý vị quan khách,
Ban tổ chức, nhị vị thi sĩ Elvis Đậu - Đoàn Dự và Hội Quán Cây Bã Đậu chân thành cám ơn quý vị vì quý vị tới muộn có bốn mươi phút. Chúng tôi tưởng quý vị tới muộn một tiếng rưỡi cơ. Chính tôi đã kiểm soát chân quý vị và thấy quý vị đều mang giầy có vớ. Và, đặc biệt, không ai ủy quyền tham dự buổi sinh hoạt văn nghệ thuật này cho các cô nhài hay chú nhỏ.Nên chúng tôi càng cảm kích. Sau đây, chúng tôi được hân hạnh và trịnh trọng đến mức tối đa giới thiệu hai thi sĩ, hai cái đinh của đêm nay : Elvis Đậu và Đoàn Dự.


Hai thi sĩ với hai cái áo đuôi tôm màu đen lừng lững bước lên sân khấu. Họ cúi đầu chào quan khách. Và quan khách vỗ tay hoan hô họ tưng bừng. Một đống thi phẩm Thơ đôi ta gói riêng từng cuốn thắt ngang dọc bằng giây mày xanh, đỏ chờ đợi gửi tận tay quan khách. Nhìn qua thi tài Elvis Đậu và Đoàn Dự, quan khách đã cảm phục rồi. Chưa một thi sĩ noà tổ chức tặng thơ trịnh trọng và sang trọng đến thế ! Hai nhà thơ chắp tay xá lia lịa cảm tạ quan khách. Đoạn, Elvis Đậu tiến sát mi cô và Đoàn Dự rút lui vào hậu trường.

Nhà thơ của chúng ta gõ thử mi cô kêu lộp cộp. Chàng thổi phù phù. Kỹ lưỡng hơn, chàng đếm một hai ba những ba sinh ngữ Tây, Tầu, Mỹ. "Un, deus, trois. Dắt dzì sám. One, two, three "... Và chàng mở máy phát biểu cảm tưởng :

- Thưa quý vị,
Thưa bằng hữu,
Thật là một vinh hạnh tôi cao cho chúng tôi được tiếp đón qúy vị và bằng hữ tại Hôi Quán Cây Bã Đậu này, nhân dịp chúng tôi cho phát hành thi phẩm thứ nhất mở đường tiên phong cho rất nhiều pho thơ của chúng tôi ngày mai, ngày mốt. Lát nữ đây, qúy vị và bằng hữu sẽ uống xá xị con cọp, xá xị con nai, cam vàng, dứa xanh, cô ca cô la đen và ăn bánh ngọt và nghe diễn ngâm thơ của chúng tôi. Quý vị có thể khóc thét hay cười bò vì một lối thơ lạ đời chưa từng xảy ra trong nền thi ca cổ kim Đông Tây. Nhưng khóc thét hay cười bò thì cũng là sự thành công như điên "xuých xe phu" của chúng tôi. Thơ của chúng tôi là những trái đấm thẳng vaò tim, những "cú đia rếch ô cơ ", là những nhát dao chém rướm máu đời sống, là kính hiển vi soi rõ cả chân con vi trùng bò trên miếng thịt bò khô nhỏ nhất. Qúy vị đừng cười vội. Tôi nói qúy vị có thể cười bò hay khóc thét là một cách để nói thôi. Nếu quý vị cười bò hay khóc thét, qúy vị sẽ hối hận. Tại sao thế ? Câu trả lời dan`h cho qúy vị đọc hết thi phẩm Thơ đôi ta. Bây giờ, xin qúy vị nâng ly...

Một tiếng nổ bốp. Cái nút chai champagne bắn vọt lên trần Hội Quán. Người bôì rót rượu và bưng cho Elvis Đậu một ly. Nhà tơ giải thích:

- Rất tiếc chúng tôi chỉ có một chai champagne còn do một nữ độc giả từ Buôn Badia's tận Pleiku gió lạnh mưa muà gửi tặng. (Elvis Đậu ba đía như cái Buôn Badia's ấy). Xin mạn phép quý vị uống riêng sự hâm mộ này. Elvis Đậu dơ cao ly champagne khai mạc cuộc ăn uống. Sau đó, chàng xuống bàn danh dự, nhường sân khấu cho các nghệ sĩ sửa soạn diễn ngâm thơ. Chàng sửa lại cái nơ, tình tứ hỏi bốn Nghịch Nữ :

- Tôi nói được chứ ?

Bốn Nghịch Nữ đua nhau tâng bốc lấy điểm:

- Anh nói như gió đàn.

- Giọng anh ấm như Sĩ Phú.

- Hơn cả Anh Ngọc.

- Không, giọng anh từa tựa Gilbert Bécaud.

Cô Hoàng Dung gạ :

- Lát anh ký tặng em bản đặc biệt nhé ! Em sẽ chụp ảnh chữ ký của anh, in vào cái bát để ăn cơm cho nó ngon.

Elvis Đậu hỏi :

- Có in hình anh không ?

Cậu đã dám xưng anh và sửa soạn anh anh, em em. Hoàng Dung đáp:

- Hình anh, em sẽ đeo trước ngực.

Elvis Đậu ngây ngất. Cậu thăm dò cô Hân Ly :

- Còn em, em nghĩ thế nào về anh ?

Cô Hân Ly xúc động :

- Em ấy à...

- Ừa.

Tiếng ưà ngọt như đường phổi.

- Em thấy anh giống hình thi sĩ Beaudelaire quá. Anh có dịnh dự giải văn chương Nobel không ?

Elvis Đậu nói :

- Nếu em cho phép, anh sẽ tự dịch và gửi thẳng tới Hàn Lâm Viện Thuỵ Điển.

Cậu lại hỏi Vương Ngọc Yến :

- Và em, em Yến ?

Cô Vương Ngọc Yến thỏ thẻ :

- Anh giống Rimbaud, Đoàn Dự giống Verlaine. Anh sẽ bất tử.

Elvis Đậu cụng ly với Triệu Minh:

- Em ví anh với ai ?

Cô Triệu Minh say đắm nhình Elvis Đậu :

- Anh giống Đường Minh Hoàng.

Elvis Đậu khoái trá :

- Còn em, là em Dương Quý Phi !

Lời người viết : Nếu Elvis Đậu làm thơ không giống con giáp nào trong mười hai con giáp, cậu vẫn có tài nói như thường. Cũng như các nhà phê bình văn nghệ kiêm sáng tác vậy. Họ đã phê bình rất hay nhưng viết văn, làm thơ thì chẳng ra cái giống gì cả.

Thi sĩ Đoàn Dự ngồi nghe thi sĩ Elvis Đậu tán tỉnh bốn em thì muốn điên lên. Cậu làm thơ chỉ vì Chu Chỉ Nhược, thế mà cô này lại không yêu thơ. Cô đi Vũng Tàu tắm biển và ăn cóc xanh chấm mắm ruốc bà giáo Thảo ! Đoàn Dự cô đơn. Đoàn Dự bắt đầu thấy sự bất lực của thi ca. Cậu hy vọng ở những người con gái khác. Khốn nỗi, ở cái bàn này, các cô đều xưng tụng Elvis Đậu và cho cậu ra rìa. Đoàn Dự cáu sườn, rót rượu uống lia. Cậu dốc cạn chai chamgagne. Rất may, sân khấu đã sửa soạn xong. Và nhạc sĩ dương cầm của Hội Quán Cây Bã Đậu đã dạo bản Con đò đưa xá loan báo cuộc diễn ngâm sắp khởi sự.

Người ta thấy ống sáo Tiêu Sử ngồi trên cái ghế đẩu đang thử sáo ngắn, sáo dài trông rất thảm. Cái gì trình diễn cũng ngoạn mục, trừ nâm thơ và thổi sáo. Cho nên Tao Đàn ở radio nó hay bao nhiêu thì ra tivi nó buồn cười bấy nhiêu. Speaker Thương Hàn Tử lại xuất hiện :

- Thưa quý vị,
Hai thi sĩ sẽ ký tặng quý vị. Màn này xong là chúng tôi sẽ đi một đường tao đờn, mấy đàn hấp dẫn vô cùng.

Nhà thơ Elvis Đậu vội vàng nhảy lên sân khấu, đẩy speaker Thương Hàn Tử xê ra chỗ khác và mỉm cười cầu tài :

- Thưa quý vị,
Thưa bằng hữu,
Nếu ký tặng riêng từng vị thì tôi e rằng sẽ phải "đêm không ngủ" tại Hội Quán Cây Bã Đậu này. Bởi những hai chữ ký lận. Lại còn viết tên quý vị nữa chứ. Do đó, anh em chúng tôi đã ghi chung chung một câu Tác giả trân trọng kính tặng rồi ký tên Elvis Đậu và Đoàn Dự cùng hai cái dấu son tươi, một tròn, mộ vuông. Tại sao lại tròn vuông ? Đó là biểu tượng của bánh dầy, bánh chưng, của lòng chung thuỷ, chí tình của người Việt Nam. Đó cũng còn là biểu tượng của "mẹ tròn con vuông ", nghĩa là, thi sĩ tròn, thơ của họ vuông. Thưa quý vị thưa bằng hữu, chúng tôi sắp trao tặng Thơ đôi ta...

Quan khách lại vỗ tay. Đoàn Dự thấy Elvis Đậu được vỗ tay hai lần thì... nổi cơn ghen. Nhà thơ của chúng ta bèn nhảy vọt lên sân khấu, giằng mi cô :

- Thưa quý vị,
Thưa các bạn,
Khoan đã. Nhờ tất cả một tí. Đồng nghiệp của tôi là thi sĩ Elvis Đậu chưa nói hết, nói rõ về khuynh hướng Thơ đôi ta và biểu tượng vuông tròn thể hiện qua hai cái triện son. Tôi muốn nói thêm Thơ đôi ta chính là cái huyệt sâu do chính tôi (Đoàn Dự giả vờ quên nói chúng tôi) đào bằng bút nguyên tử để xô đẩy mọi trường phái thơ ở đây, hôm nay và hôm qua, xuống rồi vùi đất đen lên. Hơn cả trái đấm trúng tim, thơ của tôi là trái đấm trúng mũi khiếng chảy máu cam, trúng cắm khiến gẫy răng. Thơ của tôi là cửu âm bạch cốt trảo đâm thủng đầu phọt óc, là gíang long thập bát chưởng, là thiết sa chưởng, là bích hổ công, là càn khôn đại nã di tâm pháp, là nhất dương chỉ, là lục mạch thần kiếm...

Quan khách bỏ ly xuống bàn, vỗ tay sôi nổi. Đoàn Dự thỏa mãn tự ái, bước xuống và quên luận về cái biểu tượng vuông tròn thể hiện qua hai cái triện son. Quan khách dễ dãi cũng quên luôn cho tiện. Có lẽ, họ chán nghe rồi. Bởi không còn gì cơm nếp nát hơn là nghe các thi sĩ, văn sĩ, hoạ sĩ, nhạc sĩ, đạo diễn, thầy tuồng,ca sĩ nói về mình một cách xấc xược, hỗn láo. Màn biếu sách xẩy ra. Hai thi sĩ với hai cái áo đuôi tôm lắc lư, khệ nệ ôm Thơ đôi ta biếu từng quan khách. Màn này chiếm mất hơn ba mươi phút trong chương trình. Rồi, cái mi cô nhường độc quyền cho speaker Thương Hàn Tử.

- Thưa qúi vị,
Mở đầu phần ngâm, cô Đạm Tiên, một giọng ngâm vàng của thế kỷ sẽ diễn ngâm liền một phoa năm bài thơ của thi sĩ Elvis Đậu.Và thưa quý vị, đây, cô Đạm Tiên...

Cô Đạm Tiên xuất hiện như thể cô ở dưới mồ chui lên. Và quan khách là Thuý Kiều - Thúy Kiều của cu. Tố Như chứ không phải Thuý Kiều ngâm sĩ - Và đêm văn học nghệ thuật này là buổi sáng hội đạp thanh. Cô Đạm Tiên khẽ cúi đầu chào cử tọa. Speaker Thương Hàn Tử cười toe toét. Cứ tưởng mình đẹp giai và duyên dáng lắm ấy.

- Thưa quí vị,
Buổi diễn ngâm Thơ đôi ta rất đặc biệt. Lại có hai màn thơ nhạc giao duyên ! Ôi, Edgar Poe đã nói, thơ là nhạc, nhạc là thơ. Trong thơ nhẫy nhụa nhạc và trong nhạc nhầy nhụa thơ cần gì phải giao duyên. Nhưng ta đà có nền "thời trang nhạc tuyển" thì thêm nền "thơ nhạc giao duyên" và "tân cổ giao duyên" kể cũng hay hay. Do đó, để làm nổi bật sự giao duyên của thơ Elvis Đậu - Đoàn Dự và nhạc Đồ Mi, Hội Quán Cây Bã Đậu chúng tôi tuyển mộ đầy đủ nhạc công với đầy đủ nhạc khí. Tiện thể, tôi xin giới thiệu cùng quý vị : Nhạc công Tám Sừng đờn kìm, nhạc công Bẩy Rô, đờn cò ; nhạc công Ba Lẹ, đờn bầu ; nhạc công Tư Ham, trống cơm; nhạc công Hai Thường, chũm chọe. Về phía tân nhạc thì Tony Cống, ghi ta hát ; Johnny Rãnh, ghi ta xô lô; Bob Hẻm hắc tiêu ; Alain Debout, dương cầm... Cô Chích Choè trình bầy bản nhạc Tình nạn giao duyên mí lỵ ngâm sĩ Thúy Vân. Cô Sáo Sậu hát bản Tình lèo giao duyên với ngâm sĩ Đạm Tiên. Đáng lẽ, bài thơ Hẹn em ở nghĩa địa của thi sĩ Elvis Đậu và Tôi đưa em về Mạc Đĩnh Chi của thi sĩ Đoàn Dự cần hai đội kèn Bát Âm và Bú Rích nhưng hai đội kèn này bận chơi cho bốn đám ma nên chúng tôi không thể mời, dù trả thù lao gấp đôi và thêm tiền thưởng.


__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn