Ðề tài: Dracula
View Single Post
  #33  
Old 05-04-2005, 03:26 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Ngày 18 tháng Chín



"Lucy thân,



"Tai họa đã đột ngột đổ ập xuống đầu chúng mình. Ngài Hawkins đã qua đời bất ngờ. Điều này thật là quá đau buồn đối với chúng mình, bởi vì cả hai chúng mình đều rất yêu ông và thật sự cảm thấy như mình mất một người cha. Mình không hề biết mặt cha mẹ mình, và vì vậy cái chết của một người đàn ông già thân thương thật sự là một cú sốc với mình. Jonathan buồn ghê gớm. Anh ấy không chỉ cảm thấy đau buồn, đau buồn sâu sắc, vì người đàn ông đã làm bạn với anh ấy trong suốt cuộc đời anh ấy đến nay, mà còn đó là sự chấm hết việc anh ấy được xem như một con trai mà phải gánh hết gia tài, một việc mà những người trong thời đại chúng ta thường mơ ước về sự giàu có đằng sau những giấc mơ tham lam, nhưng Jonathan lại cảm thấy khác. Anh ấy nói rằng những trách nhiệm mà anh ấy đang phải gánh lấy khiến anh ấy căng thẳng. Anh ấy bắt đầu nghi ngờ chính mình. Mình cố làm anh ấy vui lên, và niềm tin của mình đối với anh ấy sẽ giúp anh ấy trở nên tự tin với chính mình. Nhưng đây là một cú sốc trầm trọng nhất mà anh ấy trải qua. Ôi, thật là khó để một con người dịu dàng, đơn giản, cao thượng và khỏe mạnh một cách tự nhiên như anh ấy, những bản chất tự nhiên đã khiến cho người bạn thân yêu của chúng mình nâng đỡ anh ấy từ một nhân viên trở thành một ông chủ chỉ trong vài năm, hồi phục lại khỏi những chấn thương khi mà những tính chất ấy mất đi. Bỏ qua cho mình nhé, bạn thân yêu, khi mà mình lại quấy rầy bạn trong khi bạn lại ngập tràn trong hạnh phúc, nhưng Lucy thân yêu ơi, mình phải có ai đó để tâm sự, trong khi phải căng thẳng giữ cho anh Jonathan trở lại can đảm và vui vẻ, và ở đây chẳng có ai mà mình tin tưởng. Mình đang phải gấp rút đến London, và chúng mình phải có mặt ở đó ngày mốt, vì ngài Hawkins tội nghiệp muốn được chôn cất chung một khu mả với cha ngài. Vì ngài chẳng còn thân nhân, anh Jonathan sẽ đứng ra chủ trì tang lễ. Mình sẽ cố đến thăm bạn, bạn thân yêu, nếu như có được dù chỉ dăm phút rảnh rỗi. Bỏ qua cho mình đã quấy rầy bạn nhé. Với những lời chúc tốt lành,



Bạn thân



Mina Harker



NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ SEWARD



Ngày 20 tháng Chín. – Chỉ có nghị lực và sở thích mới khiến tôi tiếp tục viết tiếp những dòng này. Tôi đã quá đau khổ, quá mất tinh thần, quá chán ngán với thế giới và những gì bên trong nó, bao gồm cuộc sống của chính tôi, và tôi chẳng buồn quan tâm nếu như trong lúc này tôi nghe thấp tiếp đập cánh của thần chết. Và hắn đang đang đập những cái cánh u ám của hắn rất trúng đích dạo gần đây, mẹ Lucy và cha Arthur, và bây giờ… Hãy để tôi tiếp tục công việc của mình.



Tôi đến đổi canh với Van Helsing để trông chừng Lucy theo đúng lịch định. Chúng tôi muốn Arthur cũng đi nghỉ, nhưng cậu ấy từ chối. Chỉ đến khi tôi nói với cậu ấy rằng chúng tôi muốn cậu ấy giúp đỡ chúng tôi vào ban ngày, rằng chúng tôi không được để mình kiệt sức vì mất ngủ, để Lucy khỏi thêm đau lòng, cậu ấy mới chịu đi.



Van Helsing rất thương cậu ấy. "Đến đây, con trai," ông nói. "Đi với ta. Anh đang đau ốm và yếu ớt, anh đang buồn bã và chấn động tâm thần, với tất cả những gánh nặng đang đổ xuống sức khỏe của anh mà chúng ta biết rõ. Anh không được đơn độc, bởi vì sự đơn độc sẽ càng khiến con người thêm sợ hãi và hỏang hốt. Hãy đi đến phòng khách, ở đó có một lò sưỡi lớn, và cũng có hai cái ghế xofa nữa. Anh sẽ ngủ trên một cái, và tôi ngủ trên cái còn lại, chúng ta sẽ cảm thông và an ủi cho nhau, ngay cả khi chúng ta không nói chuyện, ngay cả khi chúng ta đang ngủ."



Arthur đi ra với ông ấy, ném một cái nhìn dài và thương cảm về khuôn mặt của Lucy, vẩn đang nằm trên gối, trắng hơn cả một tấm vải. Nàng nằm bất động, còn tôi nhìn quanh phòng để xem xét mọi thứ. Tôi nhận thấy giáo sư đã mang vào phòng này, giống như căn phòng khác, những sản phẩm của tỏi mà ông ấy đã dùng. Tòan bộ các khung cửa sổ đều được thoa tỏi, và chung quanh cổ Lucy, trên một cái khăn tay lụa mà Van Helsing đã bao quanh cổ nàng, là một bó lớn của loại hoa này.



Lucy vẩn nằm thở hổn hển, và mặt nàng trông yếu hơn bao giờ hết, với đôi môi mở rộng phơi ra hàm lợi trắng. Răng nàng, trong bóng tối lờ mờ, sáng trắng lên, trông dài và bén nhọn hơn lúc sáng. Đặc biệt, chắc là do ảo giác của ánh sáng, răng nanh của nàng trông dài và sắc bén hơn những chiếc còn lại.



Tôi ngồi cạnh nàng, và lúc đó nàng chuyển động với vẻ nặng nhọc. Cùng lúc đó có tiếng đập hay vỗ nhè nhẹ ở cửa sổ. Tôi đi đến thật nhẹ nhàng, và nhìn trộm qua góc màn. Đó là một đêm trăng rằm, và tôi có thể thấy những tiếng động ấy gây ra bởi một con dơi khổng lồ, đang lượn vòng vòng, rõ ràng là bị hấp dẩn bởi ánh sáng, dù là rất yếu, thỉnh thỏang lại đập vào cửa sổ bằng cánh của mình. Khi tôi trở về chỗ, tôi thấy Lucy đang cử động rất nhẹ nhàng, xé toạc vòng hoa tỏi trên cổ mình. Tôi thay thế nó với tất cả sự khéo léo của mình, và ngồi quan sát nàng.



Ngay lúc đó nàng tỉnh dậy, tôi cho nàng ăn, như Van Helsing căn dặn. Nàng ăn một ít, với vẻ uẻ oải. Hình như đối với nàng lúc này đang diễn ra một cuộc đấu tranh trong giấc ngủ vì sự sống, mà những sức khỏe dành lại được đến lúc này chỉ càng xác nhận sự đau ốm của nàng. Có một điều làm tôi tò mò là khi nàng tỉnh giấc nàng lại kéo vòng hoa tỏi về sát cổ mình. Rất lạ lùng vì bất cứ lúc nào khi nàng mê man, với những hơi thở hổn hển, nàng đẩy những vòng hoa tỏi ra, nhưng khi tỉnh giấc thì nàng lại kéo chúng về. Rõ ràng là không thể sai lầm về việc này, vì vào những giờ dài đằng đẳng tiếp theo, nàng nhiều lần lặp lại chu kỳ thức ngủ với những cử động y như vậy.



Đến sáu giờ sáng, Van Helsing đến thay tôi. Arthur vẩn còn chìm trong giấc ngủ lơ mơ, và ông già hiền từ ấy để cậu ta ngủ tiếp. Khi ông ấy nhìn thấy mặt Lucy tôi có thể nghe thấy một tiếng hít thở dồn nén yếu ớt, và ông thì thầm với tôi lanh lảnh. "Kéo tấm màn ra. Tôi muốn ánh sáng!" Đoạn ông cúi xuống, mặt ông gần như cạm vào mặt Lucy, xem xét nàng kỹ lưỡng. Ông lấy những bó hoa ra, và nâng chiếc khăn tay lụa trên cổ họng nàng lên. Vừa làm như vậy, ông nhảy ngược về phía sau và tôi nghe ông ấy thốt lên, "Mein Gott!" như thể nó đang được nén lại trong cổ họng ông. Tôi cũng cúi người và quan sát, và tôi đột ngột cảm thấy ớn lạnh khắp cơ thể. Vết thương trên cổ họng nàng đã biến mất.



Có đến năm phút liền Van Helsing đứng nhìn nàng, với vẻ lạnh lùng nhất trên khuôn mặt ông. Đoạn ông quay sang tôi và nói một cách bình thản, "Cô ta đang chết. Việc này sẽ đến, không còn lâu nữa đâu. Với tôi, có một sự khác biệt rất quan trọng về việc cô ta chết trong lúc tỉnh táo hay trong lúc ngủ. Hãy đánh thức cậu bé tội nghiệp kia dậy, kêu anh ta đến đây để chứng kiến những giây phút cuối cùng. Anh ta đã tin tưởng chúng ta và chúng ta đã hứa với anh ta."



Tôi đi vào phòng khác và đánh thức cậu ta. Cậu ta vẩn còn đờ đẩn, nhưng khi nhìn thấy những luồng sáng mặt trời xuyên qua cạnh của cánh cửa chớp, cậu ta nghĩ rằng đã quá trễ, và biểu lộ sự sợ hãi của mình. Tôi bảo đảm với cậu ta rằng Lucy vẩn còn ngủ, nhưng cố hết sức nhẹ nhàng để nói với cậu ta rằng cả Van Helsing và tôi đều sợ rằng phút tận cùng đã cận kề. Cậu ta giơ tay che mặt, quỵ gối xuống trên ghế xofa mà lúc này cậu vẩn nằm trên đó, có thể cả phút, đầu cúi thấp, cầu nguyện, trong khi vai cậu ấy run lên trong đau khổ. Tôi nắm tay cậu ta, nâng cậu ta dậy. "Đi nào," tôi nói, "anh bạn già thân yêu, hãy tập trung tất cả sự chịu đựng của mình lại. Đó là điều tốt nhất và dễ dàng nhất cho nàng."



Khi chúng tôi đi vào phòng Lucy, tôi thấy Van Helsing đang ở trong đó, với sự chu đáo quen thuộc của mình, đang sắp đặt mọi việc cho chúng càng trông dễ chịu càng tốt. Ông thậm chí còn chải lại tóc cho Lucy, để chúng trải ra thành những gợn sóng trên gối một cách quen thuộc. Khi chúng tôi vào phòng, nàng mở mắt, và khi nhìn thấy Arthur, nàng thì thầm dịu dàng, "Arthur! Ôi, anh yêu, em mừng vì anh đã đến!"



Cậu ấy muốn cúi xuống hôn nàng, thì Van Helsing kéo nàng lại. "Không," ông thì thầm, "chưa phải lúc! Nắm lấy tay cô ta, nó sẽ làm cô ta dễ chịu hơn."



Khi Arthur nắm lấy tay và quỳ gối cạnh nàng, nàng trông đẹp hơn bao giờ hết, mắt nàng lóng lánh lên dịu dàng đẹp như một thiên thần. Rồi từ từ nàng nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ. Một lúc nào hơi thở nàng trở nên nhẹ nhàng hổn hển, nàng hít vào và thở ra như một đứa trẻ mệt nhọc.



Và rồi sự thay đổi mà tôi đã thấy trong đêm diễn ra một cách vô cảm. Hơi thở của nàng hổn hển hơn, đôi môi mở rộng, lợi trắng bệch, co về phía sau, khiến cho hàm răng trông dài hơn và sắc bén hơn bao giờ. Giống như một hiện tượng mộng du, nàng mở mắt một cách lờ đờ, vô thức, mắt nàng bây giờ trông mờ đục và cứng nhắc, rồi nàng cất tiếng, với một giọng nói khêu gợi mà trước đây chưa bao giờ tôi nghe trên môi nàng, "Arthur! Ôi, anh yêu, em mừng là anh đã đến! Hôn em đi nào!"



Arthur vội vã bước tới, cúi xuống để hôn nàng, nhưng ngay lúc đó Van Helsing, cũng giật mình vì giọng nói của nàng như tôi, nhào tới chỗ cậu ta, siết lấy quanh cổ cậu ta bằng cả hai tay, kéo lê cậu ta về sau với một sức mạnh cuồng nộ mà tôi chưa bao giờ nghĩ là ông có được, thật sự ông đã ném cậu ấy văng ngược gần tới giữa phòng. "Không, vì cuộc sống của anh!" ông ta nói, "không, vì linh hồn đang còn sống của anh và của cô ta!" Và ông đứng giữa họ như một con sư tử giữa trận chiến.



Arthur bị ngạc nhiên đến mức trong một thóang cậu ấy không thể biết nói hoặc làm gì, rồi trước khi cơn hung bạo bốc đồng của cậu ta dâng lên, cậu ấy kịp nhận thức được cậu ấy đang đứng ở đâu, trong hòan cảnh nào, và cậu ta đứng đợi, lặng yên.



Tôi vẩn quan sát Lucy, và giống như Van Helsing, chúng tôi thấy một cơn giận dữ ập đến như một bóng đen phủ lên mặt nàng. Đôi răng sắc bén nghiến lại. Đoạn nàng nhắm mắt và thở một cách nặng nề.



Một thóang sau đó nàng mở mắt với tất cả sự dịu dàng của mình, và đưa cánh tay gầy guộc, trắng bệch đáng thương của mình nắm lấy bàn tay to lớn rám nắng của Van Helsing, kéo lại gần nàng, và hôn nó. "Người bạn thật sự của tôi," nàng nói, với một giọng nói yếu ớt, nhưng ẩn chứa một sự xúc động khó có thể nói lên thành lời, "Người bạn thật sự của tôi, và của anh ấy nữa! Ôi, hãy bảo vệ anh ấy, và trả lại cho tôi sự bình yên!"



"Tôi thề sẽ làm điều ấy!" ông ta nói một cách trịnh trọng, quỳ xuống cạnh nàng, giơ cao một tay, như cách người ta vẩn thường cất lời thề. Đoạn ông quay sang Arthur, và nói với anh ta, "Đến đây nào, con trai của ta, hãy nắm lấy tay cô ta, và hôn lên trán cô ấy, chỉ nơi đấy thôi."



Mắt họ chạm nhau thay cho môi họ, rồi sau đó chúng rời xa. Mắt Lucy khép lại, và Van Helsing, người vẩn đang cẩn thận quan sát gần đó, nắm lấy tay Arthur, kéo cậu ấy ra sau.



Rồi hơi thở của Lucy trở lại hổn hển, và ngay sau đó tất cả chấm dứt.



"Tất cả đã xong," Van Helsing nói. "Cô ta đã chết!"



Tôi nắm lấy tay Arthur, dẩn cậu ấy trở về phòng khách, để cậu ấy ngồi đấy, che mặt bằng hai tay. Tôi nhìn cậu ấy nấc lên mà cảm thấy tim mình tan nát.



Tôi quay trở lại phòng, và thấy Van Helsing vẩn đứng nhìn Lucy tội nghiệp, mặt ông ta càng lạnh lùng hơn bao giờ hết. Đã có sự thay đổi trên cơ thể nàng. Cái chết đã đem trả lại cho nàng một phần vẻ đẹp, lông mày và má nàng phục hồi vẻ hồng hào thanh tú. Thậm chí môi nàng cũng đã mất đi vẻ nhợt nhạt chết :Dc. Giống như thể những dòng máu, khi không cần phải phục vụ cho nhịp đập của con tim nữa, đã đồn lên mặt nàng để tạo một vẻ khiếm nhã cục cằn của cái chết với những cảnh tượng như thế này.



"Chúng ta nghĩ rằng cô ta đã chết trong khi cô ta đang ngủ, và cô ta giống như đang ngủ khi cô ta đã chết."



Tôi đứng bên cạnh Van Helsing, và nói, "A, thôi được, cô gái tội nghiệp, cuối cùng sự an bình đã đến với em. Đấy là sự chấm dứt."



Ông ta quay sang tôi, và nói với vẻ trang nghiêm trịnh trọng, "Ôi, không, than ôi! Không phải thế. Nó chỉ là sự bắt đầu mà thôi!"



Khi tôi hỏi ông xem ông muốn nói gì, ông ta chỉ lắc đầu và trả lời, "Chúng ta không còn gì để làm nữa. Hãy chờ đợi và quan sát."
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn