Ðề tài: Dracula
View Single Post
  #35  
Old 05-04-2005, 03:27 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Cậu cũng yêu nàng vậy, anh bạn tội nghiệp. Nàng đã đã nói với tớ tất cả, và không có một người bạn nào thân thiết với nàng hơn cậu. Tớ không biết phải cám ơn cậu như thế nào về tất cả những chuyện cậu đã làm cho nàng. Tớ không thể tưởng tượng được là…"



Thình lình cậu ấy gục xuống, chòang tai qua vai tôi, gục đầu vào ngực tôi, kêu lên, "Oh, Jack! Jack! Tớ sẽ làm gì bây giờ? Tòan bộ cuộc sống đã đồng lọat từ bỏ tớ mà đi, và tớ chẳng còn gì để mà sống trên cái thế giới rộng lớn này."



Tôi cố gắng an ủi cậu ta bằng mọi cách tôi có thể. Trong những trường hợp như thế này, giữa người với người cần chi phải có những sự biểu lộ. Một cái xiết tay, một động tác chòang tay lên vai thật chặt, một tiếng nức nở chung, để biểu lộ sự thông cảm thân thương giữa trái tim con người. Tôi đứng trong lặng lẽ cho đến khi những tiếng nức nở thầm của cậu ấy dần qua, và tôi nhẹ nhàng nói với cậu ta, "Nào, chúng ta đi thăm nàng."



Chúng tôi cùng đi đến bên gường, và tôi nâng tấm khăn che mặt nàng. Chúa ơi! Nàng thật là đẹp. Hàng giờ trôi qua như càng làm gia tăng vẻ kiều diễm của nàng. Nó làm tôi cảm thấy hỏang sợ và kinh hãi. Còn đối với Arthur, cậu ta bắt đầu run rẩy, và sau hết thì run bần bật như trong cơn sốt rét với sự nghi ngờ. Cuối cùng, sau một lúc im lặng, cậu ta quay sang tôi, thì thầm yếu ớt, "Jack, nàng đã thật sự chết chưa?"



Tôi buồn bã xác nhận với cậu ấy rằng điều đó đã xảy ra, và vì nghĩ rằng không nên để cho một sự sống mà tôi vẩn còn có thể giúp đỡ chìm đắm trong một sự nghi ngờ kinh hãi như thế, tôi giải thích tiếp rằng vẩn thường xảy ra trường hợp sau khi chết khuôn mặt người sẽ trở nên mềm mại và thậm chí trở lại vẻ đẹp trẻ trung của họ, đặc biệt khi cái chết diễn ra sau một chuyển biến cấp tính hay một cơn đau kéo dài. Hình như tôi đã xua tan được sự nghi ngờ, và sau khi quỳ bên trường kỷ một lúc, ngắm nhìn vẻ đẹp đáng yêu của nàng một lúc lâu, cậu ấy quay sang một bên. Tôi nói với cậu ấy rằng đã đến lúc phải tạm biệt, khi mà áo quan đã chuẩn bị xong. Cậu ấy bước lại, cầm lấy bàn tay chết lạnh của nàng trong tay mình, hôn nó, rồi cúi xuống và hôn lên trán nàng. Cậu ta đi ra, và cứ quay người lại nhìn nàng qua vai mình suốt trong khi đi.



Tôi để cậu ta ngồi lại trong phòng khách, đến nói với Van Helsing rằng cậu ta đã nói lời tạm biệt, và giáo sư đi xuống bếp để nói những người phụ trách tang lễ tiến hành chuẩn bị công việc đóng nắp quan tài. Khi ông ra khỏi phòng, tôi nói lại với ông lần nữa câu hỏi của Arthur, và ông trả lời, "Tôi không ngạc nhiên. Chỉ từ lúc này tôi e rằng đã đến thời của chính tôi!"



Chúng tôi ăn tối với nhau, và tôi có thể thấy rằng Art tội nghiệp cố gắng để để mọi việc được diễn ra tốt nhất. Van Helsing yên lặng suốt bữa ăn, và khi chúng tôi bắt đầu đốt xì gà, ông lên tiếng, "Huân tước…, nhưng Arthur đã cắt ngang ông



"Không, không, đừng như thế, vì Chúa! Đừng làm như thế dù bất kỳ giá nào. Hãy thứ lỗi cho tôi, thưa ngài. Tôi không muốn nói chuyện một cách khó chịu như vậy. Đó chỉ là vì những sự mất mát của tôi hãy còn nóng hổi."


Giáo sư trả lời rất dịu dàng, "Tôi chỉ dùng cách nói ấy bởi vì tôi còn nghi ngờ. Tôi không phải gọi anh là ‘thưa Ngài’ và tôi càng yêu anh hơn, vâng, con trai tôi, yêu anh như là yêu một Arthur ngày nào."



Arthur vươn tay ra và nồng nàn nắm lấy tay người đàn ông già. "Hãy gọi tôi bằng cách gì ngài thích," cậu ấy nói. " tôi hy vọng là tôi có thể luôn là bạn của ngài. Và tôi còn muốn nói rằng tôi có từ ngữ nào đủ để diễn tả lòng biết ơn của tôi đối với những gì mà ngài đã làm cho người con gái thân yêu của tôi." Cậu ấy ngừng lại một chút, rồi tiếp tục, "Tôi biết rằng nàng đánh giá được những việc làm của ngài chính xác hơn tôi. Và nếu tôi có làm điều gì khiếm nhã trong khi ngài cư xử như vậy, xin ngài hãy nhớ," – giáo sư gật đầu – "Ngài phải tha thứ cho tôi."



Ông ta trả lời với một vẻ trịnh trọng, "Tôi biết là đòi hỏi nhiều ở anh khi yêu cầu anh phải tin tưởng tôi, tin để hiểu về một sự hung bạo như thế nào đang diễn ra, và đôi khi tôi làm những chuyện mà khi anh gần như là không thể tin tưởng khi mà anh không thể hiểu gì cả. Và sẽ còn nhiều lần nữa, tôi sẽ yêu cầu anh tin tưởng tôi trong khi anh không thể, và có thể là không được hiểu. Nhưng khi đúng lúc thì anh phải hoàn toàn và tuyệt đối tin tưởng nơi tôi, và rồi anh sẽ hiểu rõ mọi chuyện giống như ánh dương đang rọi sáng ánh sáng xua tan màn đêm. Và anh sẽ biết rằng mọi chuyện tôi làm đều chỉ vì lợi ích của anh, và vì lợi ích của những người khác, vì lợi ích của cô gái thân yêu mà tôi đã thề sẽ bảo vệ."



"Vâng, đúng vậy, dúng vậy, thưa ngài," Arthur trả lời nồng nàn. "Tôi sẽ luôn luôn tin tưởng ngài. Tôi biết và tin rằng ngài có một trái tim rất cao quý, ngài là bạn của Jack, và ngài đang làm điều tốt cho nàng. Ngài hãy làm những gì ngài cần."



Giáo sư xoa cổ họng vài lần, nhưng thể chuẩn bị nói, rồi cuối cùng lên tiếng, "Tôi có thể hỏi anh đôi điều được không?"



"Tất nhiên."



"Anh có biết là bà Westenra đã để lại cho anh tất cả gia tài của bà không?"



"Không, tội nghiệp. Tôi chẳng bao giờ nghĩ về nó."



"Và bây giờ tất cả đã thuộc về anh, anh muốn làm gì với nó thì làm. Tôi muốn anh cho phép tôi đọc tất cả giấy tờ và thư từ của cô Lucy. Hãy tin tôi, đây không phải là sự tò mò nhảm nhí đâu. Tôi có động cơ để làm việc này, và tôi tin chắc rằng cô ta sẽ chấp thuận điều này. Tôi có mang tất cả chúng theo đây. Tôi lấy chúng trước khi chúng tôi biết được rằng nó thuộc về anh, vì vậy chưa có một bàn tay lạ nào chạm đến nó, chưa có một con mắt lạ nào đọc được những ý nghĩ sâu thẳm trong tâm hồn cô gái. Tôi sẽ giữ nó, nếu như tôi có thể. Thậm chí khi anh có thể không cần đọc nó, thì tôi cũng sẽ bảo quản chúng cẩn thận. Sẽ không mất đi một từ nào, và đến lúc nào đó tôi sẽ trả lại nó cho anh. Tôi đang đòi hỏi một điều khó khăn đấy, nhưng anh có chấp nhận nó hay không, vì lợi ích của Lucy?"



Arthur trả lời một cách nồng nhiệt, giống như con người xưa của cậu ấy, "Bác sĩ Van Helsing, ngài hãy làm tất cả những gì ngài thích. Tôi cảm thấy rằng cô gái thân yêu của tôi sẽ chấp nhận điều này. Tôi sẽ không quấy rầy ngài với những câu hỏi cho đến khi nào đúng lúc."



Vị giáo sư già đứng dậy và nói trịnh trọng, "Và anh làm đúng đấy. Đây là một nỗi đau cho tất cả chúng ta, nhưng chưa phải là tất cả, , hoặc nó chưa phải là nỗi đau cuối cùng. Các anh cũng như tôi, mà phần chính là các anh, những chàng trai thân yêu, sẽ phải vượt qua bao nhiêu ghềnh thách hung dữ trước khi chúng ta về đến đích. Nhưng chúng ta phải có những trái tim can đảm và không ích kỷ để làm bổn phận của mình, và tất cả cuối cùng sẽ tốt đẹp!"



Tôi ngủ trên ghế xofa trong phòng Arthur đêm đó. Van Helsing suốt đêm không ngủ. Ông ấy đi đi lại lại, như thể tuần tra quanh khu nhà, và không bao giờ rời mắt khỏi căn phòng nơi Lucy đang nằm trong chiếc quan tài của nàng, được rắc đầy đầy những bông hoa tỏi dại, tỏa lên một mùi vị nặng nề đánh dạt đi mùi hương thoang thỏang của hoa loa kèn và hoa hồng lan tỏa trong đêm khuya.



NHẬT KÝ CỦA MINA HARKER



Ngày 22 tháng Chín. – Trên chuyến xe lửa đi Exeter. Jonathan đang ngủ. Hình như tất cả mọi chuyện chỉ mới diễn ra vào ngày hôm qua, và một lần nữa, mọi thứ ngăn cản giữa Whitby và phần còn lại của thế giới lại hiện ra trước tôi. Jonathan ra đi và chẳng còn tin tức gì về anh ấy, rồi lúc này, làm đám cưới với anh Jonathan, một Jonathan cố vấn pháp luật, một người góp vốn, một ông chủ kinh doanh giàu có, ngài Hawkins chết và được chôn cất, khiến cho Jonathan lại phải đương đầu với một nỗi đau mới. Đôi khi anh ấy có thể gợi lại tôi về chuyện này. Hãy lắng mọi chuyện xuống. Tôi cáu kỉnh ghi lại những dòng nhật ký về sự giàu sang bất ngờ đến với chúng tôi cũng như một lần nữa chúng tôi lại phải đương đầu với những thử thách mới.



Những công việc của chúng tôi rất đơn giản theo nghi thức. Ở đây chỉ có chúng tôi và những người phục vụ, một hoặc hai người bạn của ông ta từ Exeter, những nhân viên từ London của ông, và một người đại diện cho ngài John Paxton, chủ tịch của Hội Luật gia. Jonathan và tôi đứng cạnh nhau, tay trong tay, chúng tôi cảm thấy một cách sâu sắc rằng người bạn thân thiết và tốt nhất của chúng tôi đã thật sự rời bỏ chúng tôi rồi.


Chúng tôi lặng lẽ đi về thị trấn, đón chuyến xe đi đến Công viên Góc phố Hyde. Jonathan nghĩ rằng có lẽ xuống những hàng ghế ngồi chơi sẽ khiến tôi vui lên, và chúng tôi ngồi xuống. Nhưng có rất ít người ở đây, và những dãy ghế trống vắng càng khiến cảnh tượng thêm buồn bã và hiu quạnh. Nó làm chúng tôi nghĩ đến cái ghế trống ở nhà. Vì vậy chúng tôi đứng dậy và đi bộ xuống Piccadily. Jonathan nắm tay tôi, anh ấy vẩn thường làm như vậy trước khi tôi đến trường. Tôi cảm thấy hơi bối rối, vì khi mà bạn đã được dạy trong suốt bao nhiêu năm trời về phép xã giao, về sự đoan trang dành cho các cô gái thì tự nhiên bạn sẽ bị cái thói thông thái rởm ấy làm cho bạn có cái cảm giácnhư vậy. Nhưng đây là anh Jonathan, anh ấy là chồng tôi, và chúng tôi không biết có ai đang quan sát chúng tôi hay không, chúng tôi cũng không cần quan tâm đến điều đó, và chúng tôi cứ tiếp tục đi. Tôi đang quan sát một cô gái đẹp trong một cái nón cao bồi ngồi trên một chiếc xe ngựa mui trần ở ngòai Guiliano, thì chợt tôi cảm thấy đau vì Jonathan siết chặt tay tôi và anh ấy kêu lên thảng thốt, "Chúa ơi!"



Tôi luôn lo cho anh Jonathan, vì tôi sợ rằng sự căng thẳng sẽ quay lại hành hạ anh ấy một lúc nào đấy. Vì vậy tôi nhanh :Dng quay sang anh và hỏi xem có điều gì làm anh xúc động như vậy.



Anh ấy trông trắng bệch đi, mắt anh lồi ra, nữa hỏang sợ nữa kinh ngạc, anh ấy nhìn chằm chằm về một người đàn ông cao gầy, với cái mũi cao, ria mép đen và râu cằm nhọn, người cũng đang chăm chú quan sát cô gái dễ thương kia. Ông ta chăm chú nhìn theo cô ta đến nỗi ông ấy không nhận thấy chúng tôi, và tôi có thể quan sát ông ta kỹ lưỡng. Khuôn mặt ông ấy không gợi lên sự tốt bụng. Đó là một khuôn mặt cứng rắn, độc ác, đầy nhục dục, với hàm răng to màu trắng, nhìn lại càng trắng hơn khi mà môi ông ta thật là đỏ, và chúng nhọn hoắt như răng thú. Jonathan vẩn nhìn ông ta chằm chằm, đến nỗi tôi sợ là ông ta có thể nhận ra. Tôi sợ rằng ông ta sẽ gây sự, vì ông ta trông thật là hung ác và thô tục.Tôi hỏi xem vì sao Jonathan xúc động như vậy, và anh ấy trả lời, rõ ràng là anh ấy nghĩ rằng tôi cũng biết mọi chuyện như anh ấy, "Em có thấy ai kia không?"
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn