Ðề tài: Dracula
View Single Post
  #45  
Old 05-05-2005, 03:17 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

chương 17


NHẬY KÝ CỦA BÁC SĨ SEWARD –tt




Khi chúng tôi đến khách sạn Berkely, Van Helsing thấy một tờ điện tín đang chờ đợi ông.
"Tôi đang đến bằng xe lửa. Jonathan ở Whitby. Có những tin tức rất quan trọng. Mina Harker."
Giáo sư có vẻ vui mừng. "Ah, điều này thật là tuyệt diệu, bà Mina," ông ta nói, "một viên ngọc trai giữa những người phụ nữ! Bà ấy đang đến, nhưng tôi không thể tiếp bà được. Bà ta sẽ đến nhà anh đấy, bạn John. Anh phải đón bà ta tại nhà ga. Hãy đánh điện cho bà ấy trên đường để bà ấy có thể chuẩn bị."
Khi điện tín được đánh đi, ông ta uống một tách trà. Sau đó ông ta nói với tôi về cuốn nhật ký được viết khi Jonathan Harker đi nước ngòai, và đưa cho tôi một bản sao của nó, và thêm một bản sao của bà Harker ở Whitby. "Hãy giữ nó," ông ta nói, " và đọc cho kỹ. Khi tôi quay về thì anh đã thông suốt mọi sự việc, và chúng tôi có thể điều tra tốt hơn. Hãy giữ nó cho cẩn thận, vì nó chứa đựng rất nhiều thông tin quý giá. Anh sẽ phải cần đến tất cả niềm tin của mình khi đọc nó, dù rằng ngày nay anh đã có nhiều kinh nghiệm rồi. Những gì được trình bày trong này," ông ta lấy ra một xấp giấy nặng và dày khi ông nói," có thể điều này là bắt đầu cho sự kết cục của tôi, anh và những người khác, hoặc nó sẽ gióng lên hồi chuông báo tử cho những kẻ Chưa Chết đang lang thang trên quả đất. Xin anh hãy đọc nó với tâm hồn rộng mở, để cho anh có thể hiểu được những gì được kể lại, vì điều này rất quan trọng. Hẳn anh cũng biết là quyển nhật ký này chứa đựng những chuyện rất lạ lùng, đúng không? Vâng! Và chúng ta tiếp tục cùng nhau đi đến tận cùng khi chúng ta gặp lại." Ông ta sửa soạn khởi hành và ngay sau đó đi xuống đường Liverpool. Tôi thì xuống đường Paddington, tôi đến đó trước khi xe lửa đến nơi khỏang mười lăm phút.
Tôi rẽ vội đám đông, hộc tốc lao theo lối đi chính đến cổng xuống, đến đó thì tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì tôi biết rằng chưa lỡ mất người khách của mình khi mà có một cô gái xinh xắn với khuôn mặt dịu dàng bước đến chỗ tôi, và sau một cái liếc nhanh, cô ta nói,"Bác sĩ Seward, phải không ạ?"
"Và hẳn bà là bà Harker!" tôi trả lời ngay, và sau đó cô ta đưa tay ra.
"Tôi biết ông qua sự mô tả của Lucy tội nghiệp, nhưng…" Cô ta thình lình ngưng bặt và đỏ ửng mặt mày.
Cái đỏ mặt đó lan đên đôi má của tôi và chúng tôi cảm thấy gần gủi nhau, vì đó là sự trả lời ngầm cho câu nói của cô ta. Tôi cầm lấy hành lý của cô ta, nó bao gồm một cái máy đánh chữ, và đón xe ở đường Fenchurch, sau đó tôi đánh điện cho người quản gia của tôi dặn chuẩn bị phòng và giường ngủ ngay cho bà Harker.
Bây giờ thì chúng tôi đã đến nơi. Tất nhiên cô ta biết rằng đây là một viện điều dưỡng tâm thần, nhưng tôi thấy cô ta không thể ngăn được một cái rùng mình khi chúng tôi đi vào.
Cô ấy nói với tôi rằng nếu không có gì phiền thì cô ấy sẽ gặp tôi ở phòng nghiên cứu của tôi, vì cô ấy có nhiều điều để nói. Do đó tôi tôi kết thúc đoạn nhật ký được thu băng này tại đây trong khi chờ đợi cô ta. Đến lúc này tôi vẩn chưa có cơ hội để đọc những giấy tờ và Van Helsing để lại cho tôi, dù nó đã mở sẳn trước mặt tôi. Tôi phải hướng sự chú ý của cô ta đến một cái gì đó, để tôi có cơ hội đọc chúng mới được. Cô ta không biết là thời gian quý giá như thế nào, hoặc là chúng tôi đang có một nhiệm vụ ghê gớm phải giải quyết. Tôi phải cẩn thận đừng làm cô ta sợ mới được. Cô ta đến kia!

NHẬT KÝ CỦA MINA HARKER

Ngày 29 tháng Chín. – Sau khi đã dọn dẹp xong, tôi đi xuống chỗ phòng làm việc của bác sĩ Seward. Tôi ngừng một chút tại cửa, vì hình như tôi nghe thấy anh ta đang nói chuyện với ai đó. Tuy nhiên, vì anh ấy muốn tiến hành mọi việc nhanh :Dng, nên tôi gõ cửa và nghe tiếng anh ấy gọi, "Mời vào," tôi đi vào.
Tôi vô cùng ngạc nhiên khi không thấy ai bên cạnh anh ta. Anh ta ngồi một mình, và đối diện với anh ấy trên bàn là một vật mà tôi biết ngay là một loại máy ghi âm. Tôi chưa thấy nó bao giờ, nên tôi quan sát nó rất thích thú.
"Hy vọng là tôi không làm ông phải đợi," tôi nói, "nhưng tôi đứng ở cửa khi nghe thấy ông đang nói, và nghĩ rằng ông đang có chuyện với ai đó."
"Ồ," anh ta trả lời với một nụ cười, "tôi chỉ đang thu nhật ký thôi."
"Nhật ký của ông à?" tôi hỏi anh ta một cách ngạc nhiên.
"Vâng," anh ta trả lời. "Tôi lưu nó vào đây." Anh ta vừa nói vừa đặt tay lên chiếc máy ghi âm. Tôi cảm thấy rất thú vị với điều này, và buột miệng, "Thật vậy, cái này đánh bại mọi thứ tốc ký! Tôi có thể nghe một chút không?"
"Tất nhiên rồi," anh ta nói với vẻ sốt sắng, và đứng dậy chuẩn bị để nói. Nhưng anh ta ngừng lại, và một vẻ lúng túng hiện ra trên mặt anh ta.
"Chuyện là thế này," anh ta bắt đầu một cách bối rối."Tôi chỉ ghi lại nhật ký của tôi trong này, và nó hoàn toàn, gần như hoàn toàn là chuyện riêng, thật là đáng tiếc, nó có nghĩa, tôi muốn nói là…" Anh ta ngừng lại, và tôi cố giúp anh ấy hết bối rối.
"Ông đã chăm sóc Lucy thân yêu ở những giây phút sau cùng. Hãy cho tôi biết bạn ấy đã chết như thế nào, hãy cho tôi biết mọi chuyện về bạn ấy, tôi sẽ rất biết ơn ông. Bạn ấy rất, rất thân thiết với tôi."
Trước sự ngạc nhiên của tôi, anh ta trả lời, với một vẻ khiếp hãi hiện ra trên mặt, "Nói với bà về cái chết của nàng? Không, không, vì thế giới rộng lớn này!"
"Vì sao không?" Tôi hỏi với một cảm giác kinh hãi và lo lắng lan tỏa trong người.
Một lần nữa anh ta ngừng lại, và tôi có thể thấy rõ là anh ta đang cố phát minh ra một lời bào chữa nào đó. Cuối cùng, anh ta lắp bắp, "Bà thấy đấy, tôi không biết làm cách nào để quay lại đúng một đoạn đặc biệt nào đó trong nhật ký."
Thậm chí khi đang nói thì anh ta lại nảy ra một ý nghĩ, và anh ta nói với một vẻ vô thức dễ thấy, giọng nói của anh ta thay đổi, với một vẻ ngây thơ như một đứa trẻ, "điều ấy là sự thật, xin thề với danh dự của tôi. Lời thề trung thực của một người Ân Độ!"
Tôi không thể không mỉm cười, khi mà anh ta nhăn nhó nói tiếp "Tôi vừa ngãng ra một lúc!" anh ta. "Nhưng bà cũng biết đấy, mặc dù tôi đã thu cuốn nhật ký này nhiều tháng trước, nhưng tôi chưa một lần nảy ra ý nghĩ tìm đến đúng một đoạn đặc biệt nào đó trong trường hợp tôi muốn xem qua nó cả?"
Lúc này trong tâm trí của tôi đang bị xâm chiếm bởi ý nghĩ quyển nhật ký của vị bác sĩ đã chăm sóc cho Lucy sẽ giúp tôi thêm vào những kiến thức cần thiết để biết những điều khủng khiếp nào Đang Diễn Ra, nên tôi nói một cách cứng rắn, "Vậy thì, thưa bác sĩ Seward, tốt hơn ông nên để tôi đánh máy lại đoạn nhật ký của ông."
Anh ta trở nên trắng bệch cả mặt mày, và thốt lên, "Không! Không! Không! Vì cả thế giới này. Tôi không thể kể lại với bà câu chuyện khủng khiếp này!"
Thật là khủng khiếp. Trực giác của tôi đã đúng! Trong một thóang, tôi suy nghĩ, và khi mắt tôi lướt qua căn phòng, với một cái nhìn vô thức tìm kiếm một cái gì đó hoặc một cơ hội nào đó có thể giúp mình, tôi liếc thấy một xấp giấy tờ dày cộm được đánh máy trên bàn. Mắt anh ta gặp cái nhìn của tôi, và hướng theo chùngm không suy nghĩ gì. Khi thấy xấp giấy, anh ta hiểu tôi muốn gì.
"Ông chưa hiểu tôi rồi," tôi nói. "Khi ông đọc những giấy tờ kia, nhật ký của tôi và chồng tôi mà tôi đã đánh máy lại, ông sẽ hiểu tôi nhiều hơn. Tôi không dao động với những ý nghĩ đập vào tim mình lúc này đâu. Nhưng, tất nhiên, ông chưa biết rõ tôi, vì vậy tôi không mong đợi ông sẽ tin tưởng tôi lúc này."
Anh ta là một nhà quý tộc bẩm sinh. Lucy tội nghiệp thân yêu đã đúng khi đánh giá về anh. Anh ta đứng dậy, mở một ngăn kéo, trong đó chứa đầu những ống xylanh rỗng bao bởi sáp đen được đánh số thứ tự, và nói,
"Bà nói đúng. Tôi không tin bà bởi vì tôi không biết bà. Nhưng bây giờ tôi đã biết bà, và hãy để cho tôi nói rằng tôi đúng ra nên biết bà từ trước. Tôi biết rằng Lucy đã nói với bà về tôi. Nàng cũng nói với tôi về bà. Cho phép tôi chuộc lỗi trong khả năng của mình chăng? Bà hãy lấy những cuộn băng này và nghe chúng. Nữa tá đầu tiên của chúng là những vấn đề riêng tư của tôi, và chúng sẽ không làm bà kinh hãi. Và bà sẽ hiểu rõ tôi hơn. Bữa ăn tối sẽ được chuẩn bị. Trong thời gian đó, tôi sẽ đọc những tài liệu này, và tất nhiên là có thể hiểu được mọi chuyện rõ ràng hơn."
Anh ta tự mình mang chiếc máy ghi âm vào phòng tôi và điều chỉnh nó giúp tôi. Nào, bây giờ thì tôi tin chắc là tôi sẽ được một cái gì đó đáng hài lòng đây. Nó sẽ kể với tôi về mặt bên kia của một thiên tình yêu đích thực mà tôi chỉ mới biết được một mặt.
NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ SEWARD



Ngày 29 tháng Chín. – Tôi bị thu hút bởi quyển nhật ký hấp dẩn của Jonathan Harker và quyển nhậ ký của vợ ông ta đến nỗi tôi không hay biết thời gian đang trôi đi như thế nào. Bà Harker đã không đi xuống khi người hầu gái thông báo về bữa ăn tối, và tôi nói, "Có thể bà ấy đang mệt. Hãy đợi thêm một giờ nữa hãy ăn tối." Và tôi lại tiếp tục công việc. Khi tôi đọc xong quyển nhật ký của bà Harker thì cô ta đi vào. Cô ta trông thật dịu dàng, nhưng thật buồn bã, và mắt cô ta đẫm lệ. Có một cái gì đó làm tôi xao xuyến. Chúa biết rằng chỉ mới đây thôi tôi đã có nguyên nhân để rơi lệ! Nhưng tôi đã cố để kiềm chế nó, nhưng bây giờ thì dáng vẻ của đôi mắt dịu dàng kia, long lanh với những giọt nước mắt, đã xuyên thẳng vào tim tôi. Vì vậy tôi nói với tất cả vẻ lịch thiệp của mình, "Tôi vô cùng lo sợ là tôi đã làm bà đau buồn."
"Ồ không, ông không làm tôi đau buồn," cô ta trả lời. "Nhưng tôi đã bị xúc động nhiều hơn tôi có thể nói bởi nỗi buồn của ông. Đấy là một cái máy tuyệt vời, nhưng thật sự là một vật độc ác. Nó đã kể với tôi bằng cái giọng đều đều của nó nỗi thống khổ trong tim ông. Nó giống như một tiếng kêu gào từ tận đáy lòng gửi lên Chúa Tòan Năng. Mong sao cho đừng ai phải nghe lại nó lần nữa! Xem này, tôi đang cố tỏ ra hữu dụng. Tôi đã đánh máy lại chúng, và không ai cần phải nghe những nhịp đập đau khổ trong tim ông như tôi nữa."

__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn