Ðề tài: Dracula
View Single Post
  #49  
Old 05-05-2005, 03:20 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Trong khi ông ta nói, Jonathan nắm lấy tay tôi. Tôi run rẩy, ôi, tôi sợ ghê gớm, cái cảm giác kinh hỏang tự nhiên về sự nguy hiểm của chúng tôi xâm chiếm lấy anh khi tôi thấy tay anh ấy duỗi thẳng ra, nhưng tôi dường như sống lại khi tôi cảm thấy trong bàn tay ấy sự xúc động, sự mạnh mẽ, sự tự tin vào chính mình, đầy kiên quyết. Một cánh tay của một người đàn ông can đảm có thể nói thay cho anh ta, thậm chí không cần có tình yêu của người phụ nữ để lắng nghe khúc ca của nó.



Khi giáo sư nói xong, chồng tôi nhìn vào mắt tôi và tôi nhìn vào mắt anh ấy, và giữa chúng tôi không cần phải nói gì nữa.



"Tôi trả lời cho Mina và tôi," anh ấy nói.



"Tính thêm tôi nữa, giáo sư." ông Quincey Morris nói, gọn gàng như thường lệ.



"Tôi sẽ ở bên các bạn," huân tước Godalming nói, "chỉ vì lợi ích của Lucy, không có lý do nào khác."



Bác sĩ Seward chỉ đơn giản gật đầu.


Giáo sư đứng dậy, và sau khi đặt cây thánh giá bằng vàng của ông ấy lên bàn, đưa tay ông ấy sang hai bên. Tôi nắm lấy tay phải của ông ấy, và huân tước Godalming nắm lấy tay trái, Jonathan nắm tay phải tôi trong tay trái của anh và vươn tay sang cho ông Morris. Và khi tất cả chúng tôi nắm tay nhau như vậy, xem như một hiệp ước chính thức đã được xác lập. Tôi cảm thấy như tim mình đông lạnh đi, nhưng không hề có một ý nghĩ thối lui. Khi chúng tôi trở về chỗ, và bác sĩ Van Helsing tiếp tục với một vẻ phấn khởi lộ rõ là công việc ghê gớm này đã bắt đầu. Nó được tiến hành với vẻ trang trọng, và có tổ chức, giống như những công việc giao dịch khác của cuộc sống.



"Thế đấy, bây giờ thì chúng ta đã biết chúng ta phải chiến đấu với cái gì, nhưng chính bản thân chúng ta cũng không hề thiếu sức mạnh. Về phía mình, chúng ta có sức mạnh của sự hiệp lực, một sức mạnh mà lũ ma cà rồng không có, chúng ta có khoa học, chúng ta tự do hành động và suy nghĩ, và đối với chúng ta ngày và đêm đều như nhau. Như vậy, khi chúng ta triển khai năng lực của mình, chúng được tự do và chúng ta không thể dùng nó mà không hề bị ngăn trở. Chúng ta có sự tận tâm với chính mình, và điều đó cần lẫn đủ để không một ai trở nên ích kỷ. Những điều đó đáng kể lắm chứ.



"Bây giờ thì chúng ta sẽ xem xét xem những thế lực đang đối chọi với chúng ta có những giới hạn gì, và không thể làm được những gì. Vậy đấy, chúng ta hãy tập trung vào những giới hạn chung của ma cà rồng, và của tên này nói riêng.



"Tất cả những gì chúng ta có dựa trên truyền thuyết và sự mê tín. Trước tiên chúng ta không có gì nhiều, khi vấn đề là sự sống và cái chết, thậm chí còn hơn sự sống và cái chết. Một lần nữa chúng ta phải thỏa mãn với những thứ này, bởi vì thứ nâst chúng không có gì trong tầm tay cả, và thứ nhì, tất cả những truyền thuyết và sự mê tín đều bắt đầu từ sự thạt. Không thể tin rằng ma cà rồng sống lẫn lộn giữa mọi người, thậm chí, than ôi, giữa chúng ta, là bọn chúng! Một năm trước ai trong chúng ta có thể tin vào điều này, giữa đầy rẫy những khoa học, những điều hòai nghi, những thực tế đang diễn ra ở thế kỷ mười chín? Chúng ta theo đuổi một niềm tin rằng chúng ta sẽ được chứng minh dưới những sự việc đã được quan sát. Hãy tin rằng có ma càng rồng, và chúng có những giới hạn và khả năng phục hồi khi nghỉ ngơi trong những cơ sở chúng chúng. Để tôi nói các bạn rằng, chúng đã được biết đến ở bất kỳ nơi đâu mà con người đã từng tồn tại. Ở Hy Lạp cổ, ở Rome cổ, chúng phát triển hưng thịnh ở Đức sau đó, ở Pháp, Ấn Độ, thậm chí ở Chermonese, ở Trung Quốc, ở những nơi rất xa chúng ta, và thậm chí dòng giống của chúng vẩn còn ở đấy trong những ngày này. Chúng đã theo những chuyến tàu của người Icelander cáu kỉnh, những người Hun độc ác bẩm sinh, người Slav, người Saxon, người Magyar.



"Đến lúc này, tất cả chúng ta đã có cơ sở để hành động, và hãy để tôi nói với các bạn rằng những niềm tin ấy đã được chứng minh bởi những kỷ niệm đau buồn mà chúng ta đã từng nếm trải qua. Ma cà rồng sống mãi, không thể chết đơn thuần bởi thời gian, chúng càng phồn thịnh khi được vỗ béo bởi máu của sinh vật sống. Thậm chí hơn nữa, trong số chúng ta đã có người thấy hắn có thể trẻ lại, sức mạnh sống còn của hắn càng gia tăng, và có vẻ chúng tự phục hồi khi chúng có dồi dào thức ăn.



"Nhưng hắn không thể tác yêu tác quái mà không ăn gì, hắn không ăn những thứ gì khác. Thậm chí bạn Jonathan đây đã sống với hắn hàng tuần mà chưa bao giờ thấy hắn ăn, chưa bao giờ! Hắn đi không có bóng, hắn không có hình phản chiếu trong gương, một lần nữa Jonathan có thể xác nhận điều này, Hắn có sức mạnh ghê gớm trong tay, Jonathan lại có thể làm chứng về điều này khi thấy hắn mở cửa với bầy sói, và hắn cũng có một chiếc xe ngựa để dùng khi cần. Hắn có thể biến thành sói, chúng ta biết điều này qua chuyến tàu đến Whitby, khi hắn xé xác một con :D và có thể biến thành dơi, khi bà Mina thấy hắn bên cửa sổ ở Whitby, khi bạn John thấy hắn bay từ căn nhà gần đây, và khi anh Quincey của tôi thấy hắn tại cửa sổ phòng cô Lucy.



"Hắn có thể biến vào trong đám sương mù do hắn tạo ra, người thuyền trưởng trung hậu của chuyến tàu trên đã chứng minh điều này, nhưng chúng ta cũng biết từ đó rằng khỏang cách của đám sương mà hắn tạo ra là có giới hạn, chúng chỉ có thể bao quanh hắn mà thôi.



"Hắn có thể đi trong ánh trăng dưới dạng những đám bụi, như Jonathan đã ở những chị em của hắn trong lâu đài Dracula. Hắn có thể trở thành rất nhỏ, như chúng ta đã thấy ở cô Lucy, trước khi cô ấy trở về với sự yên bình, đã biến qua khe hỡ nhỏ như sợi tóc trên cửa mộ. Một khi đã tìm thấy đường đi rồi, hắn có thể đi vào ra đi ra bất cứ vật gì, bất kể nó được bao bọc như thế nào, hay thậm chí nấu chảy ra trong lửa hoặc hàn kín lại. Hắn có thể nhìn thấy trong bóng đêm, một sức mạnh không nhỏ, trong một nữa cái thế giới không có ánh mặt trời. A, nhưng hãy nghe tôi nói này.



"Hắn có thể làm tất cả mọi thứ, nhưng hắn không phải là kẻ tự do. Thậm chí, hắn còn bị giam hãm còn hơn cả những nô lệ trên những chiến thuyền, những người điên trong ngục. Hắn không thể đi bất kỳ đâu hắn thích, hắn không phải là một sinh vật tự nhiên để tuân theo những quy luật tự nhiên mà chúng ta đã biết. Hắn không thể đi vào bất kỳ nơi nào đầu tiên, trừ phi có một ai trong gia đình mời chào hắn vào, dù sau đó hắn có thể lui đến tùy thích. Năng lực của hắn dừng lại cùng với tất cả những sự việc ma quái khác khi mà ngày mới bắt đầu.



"Rõ ràng tại thời điểm ấy tự do của hắn bị giới hạn. Nếu hắn không có một ở bao bọc lấy hắn, hắn chỉ có thể tự biến đổi vào lúc đứng bóng, hay đúng hơn là lúc mặt trời mọc hoặc mặt trời lặn. Những điều này chúng chúng ta đã được biết, và từ những tài liệu của chúng ta, chúng ta có thể suy luận để chứng minh nó. Như vậy, hắn có thể làm được mọi thứ trong giới hạn này, khi mà hắn có một ngôi nhà – đất, một ngôi nhà – quan tài, ngôi nhà địa ngục của hắn, một nơi không linh thiêng, như chúng ta đã thấy hắn chui vào trong một ngôi mộ của một người tự tử tại Whitbym, ở trong đấy đến tận khi thời điểm mà hắn có thể tự biến đổi. Nó cũng nói rằng hắn chỉ có thể đi trên nước theo sự lên xuống của thủy triều. Và còn có những vật khó chịu đối với hắn khiến hắn không còn quyền lực, mà chúng ta đã biết như là tỏi, và những thứ linh thiêng khác, như cái vật này, cây thánh giá của tôi, chúng ta đã biết hoặc thậm chí bây giờ mới biết, đối với chúng hắn chẳng là gì, nhưng khi có chúng thì hắn phải tránh xa, lặng im kính cẩn. Cũng còn có những thứ khác mà tôi sẽ nói với các bạn, để chúng ta nắm giữ phòng khi chúng ta cần đến.


"Cành hoa hồng dại nếu đặt trên quan tài của hắn sẽ giữ hắn bất động, một viên đạn làm phép bắn vào quan tài của hắn sẽ giết hắn và khiến hắn có một cái chết thật sự, cũng như đóng một cái cọc xuyên qua hắn, chúng ta đã thấy công việc bình yên này, hoặc là cắt rời đầu hắn ra sẽ cho sự yên nghĩ. Chúng ta đã thấy điều này bằng mắt mình.



"Như vậy chúng phải tìm nơi cư trú của kẻ đã-từng-là-người này, chúng ta có thể giam hãm hắn trong cái quan tài của hắn và giết hắn, nếu chúng ta tuân theo những gì chúng ta biết. Nhưng hắn là một kẻ thông minh. Tôi đã hỏi bạn tôi Arminius, của trường đại học Buda-Pesh, để mượn cái tài liệu của ông ta, và từ những thứ này, chúng đã kể lại cho tôi biết về quá khứ của hắn. Thật sự, hắn chính là Voivode Dracula, kẻ đã có được chiến thắng lưu danh trước quân Thổ trên con sông lớn tại biên giới Thổ Nhĩ Kỳ. Nếu đúng vậy, thì hắn không phải là một kẻ tầm thường, bởi vì vào thời điểm đó, vào hàng thế kỷ trước, hắn được nói đến như một người thông minh và xảo nguyệt nhất, cũng như là kẻ can đảm nhất trong những đứa con của ‘vùng đất phía sau cánh rừng.’ Bộ óc ghê gớm cùng quyết tâm sắt thép này đã đi cùng với hắn xuống mộ, và thậm chí bây giờ lại dàn trận chống lại chúng ta. Arminius nói rằng, Dracula là một dòng giống vĩ đại và quý phái, dù thỉnh thỏang vẩn còn sót lại trong tâm tưởng của những người cùng thời là họ phải giao thiệp với Ác Quỷ Số Một. Họ biết được điều bí mật của hắn ở Scholomance, giữa những ngọn núi trên hồ Hermanstadt, nơi mà ác quỷ cầu khẩn nhận được ân huệ thứ mười như hắn. Trong tài liệu đó có những từ như ‘stregoica’ phù thủy, ‘ordog’ và ‘pokol’ Quỷ vương và địa ngục, và trong bản viết tay này, Dracula được nói đến như như là ‘wampyr’ ma cà rồng, mà chúng ta đã hiểu khá rõ. Nó được tạo ra từ thắt lưng của những người đàn ông vĩ đại và những người đàn bà tốt bụng, mà mồ mả của họ trong lòng đất trở thành nơi cho những thứ ghê tởm này có thể trú ẩn đơn độc. Vì nó không phải là lãnh thổ cuối cùng của những thứ ma quái này, nó có nguồn gốc sâu trong tất cả những điều tốt đẹp, trong những nơi cặn bã cằn cỗi mà không một kỷ niệm linh thiêng nào có thể an nghĩ."



Trong khi họ đang nói chuyện, ông Morris vẩn nhìn chăm chăm ra ngòai cửa sổ, và bây giờ ông ấy trở nên lặng lẽ, rồi đi ra khỏi phòng. Giáo sư ngừng lại một thoáng và tiếp tục.



"Và bây giờ chúng ta phải xác định những gì chúng ta phải làm. Chúng ta đã có nhiều dữ liệu, và chúng ta phải sắp đặt chiến dịch của mình. Từ cuộc điều tra của Jonathan chúng ta đã biết rằng từ lâu đài đã có năm mươi thùng đất được chuyển đến Whitby, tất cả chúng được phân phối đến Carfax, và ít nhất chúng ta cũng biết rằng những thùng này đã được chuyển đi. Đối với tôi, điều đầu tiên nên xác định là còn lại những gì trong ngôi nhà phía sau những bức tường mà chúng ta có thể quan sát thấy từ chỗ này đã được chuyển đi hay không. Nếu còn, chúng ta phải lần theo…"



Đến đây thì chúng tôi bị ngắt quãng một cách kỳ lạ. Bên ngòai ngôi nhà vẳng đến tiếng súng lục, kính cửa sổ vỡ lỏang xỏang bởi tiếng tiếng đạn, bắn tung tóe từ đỉnh của lỗ châu mai, văng ra từ bức tường phía xa của căn phòng. Tôi sợ là tôi đã nghe thấy tiếng của một tên trộm, nên tôi kêu thét lên. Mọi người nhảy dựng lên, huân tước Godalming nhảy đến cửa sổ và mở cửa chớp. Khi anh ấy làm điều đó chúng tôi nghe tiếng ông Morris vọng lại, "Xin lỗi! Tôi e là rôi đã làm mọi người giật mình. Tôi sẽ đến và nói lại với các bạn chuyện gì đã xảy ra."



Một phút sau ông ta đi vào và nói, "Tôi thật là ngu ngốc khi làm điều này, và tôi phải thành thật xin lỗi bà, bà Harker, tôi sợ là tôi đã làm bà chết khiếp. Nhưng mọi chuyện là trong khi giáo sư đang nói thì có một con dơi lớn bay đến và đậu bên ngưỡng cửa sổ. Từ những biến cố gần đây thì cái thứ thú vật kinh tởm này trở nên vô cùng kinh dị khiến tôi không thể chịu nỗi chúng, nên tôi đi ra để bắn nó, giống như tôi đã làm hồi lúc chiều tối, lúc tôi thấy một con. Cậu có thể cười nhạo tớ về việc này đấy, Art."



"Anh bắn trúng nó chứ?" bác sĩ Van Helsing hỏi.



"Tôi không biết, tôi không thể xác định được, vì nó bay vào rừng mất." Không nói thêm một lời, ông ấy trở về chỗ ngồi, và giáo sư bắt đầu trở lại với ý kiến của mình.



"Chúng ta phải lần theo những cái hộp trên, và khi chúng ta làm được, chúng phải hoặc là bắt hoặc là giết con quái vật này trong hang ổ của nó, hoặc chúng ta phải, nói hơi quá lời, làm trong sạch quả đất, để hắn không có một chỗ nào an toàn để ẩn náu. Theo cách đó cuối cùng chúng ta có thể tìm gặp hắn trong hình dạng con người vào những lúc giữa lúc đứng bóng và hoàng hôn, khi đó hắn ở vào tình trạng yếu ớt nhất.



"Và bây giờ là đến phần bà, bà Mina, đêm nay sẽ là chấm dứt mọi chuyện đối với bà cho đến khi tất cả đều ổn. Bà thật quá quý giá đối với với chúng tôi trong canh bạc này. Chúng ta sẽ chia tay vào đêm nay, mà bà không được có câu hỏi nào. Chúng tôi sẽ kể lại với bà vào thời điểm thích hợp. Chúng tôi là đàn ông và có thể chịu đựng được, nhưng bà là ngôi sao và niềm hy vọng của chúng tôi, và chúng tôi sẽ hành động thoải mái hơn khi biết bà ở ngòai vòng nguy hiểm khi chúng tôi đang đương đầu với nó."



Tất cả mọi người, thậm chí cả Jonathan, đều hài lòng, nhưng điều đó không phải là hay cho tôi khi họ chấp nhận nguy hiểm một cách dũng cảm, và có thể sự an tòan của họ sẽ giảm đi, khi họ dành sức để bảo đảm an tòan tuyệt đối cho tôi, nhưng tâm tưởng của họ đã quyếtm và dù đó là một viên thuốc đắng mà tôi phải nuốt, tôi cũng không thể nói gì ngòai việc chấp nhận sự quan tâm hào hiệp của họ dành cho tôi.



Ông Morris trở lại cuộc thảo luận, "Bây giờ thì không nên để mất thời gian, tôi đề nghị chúng ta nên quan sát ngôi nhà kia ngay.Với hắn thì thời gian là mọi thứ, và nếu chúng ta hành động nhanh, chúng ta có thể cứu được những nạn nhân khác."



Tôi tự cảm thấy rằng trái tim mình đã bắt đầu chịu thua tôi khi mà thời gian hành động đến gần, nhưng tôi vẩn không nói gì, vì tôi lo là nếu tôi xuất hiện như một vật cản hay một chướng ngại trên công việc của mình, thì thậm chí họ sẽ gạt tôi ra khỏi mọi cuộc thảo luận của họ. Bây giờ họ đang đi đén Carfax, với ý định là đi vào ngôi nhà kia.


Như những người đàn ông, họ bảo tôi lên giường và nằm ngủ, cứ như là một người phụ nữ có thẻ ngủ khi mà những người thân yêu của cô ta đang trong vòng nguy hiểm! Tôi nằm xuống và giả vờ ngủ, để cho Jonathan đừng thêm bận tâm về tôi khi anh ấy trở về.
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn