View Single Post
  #91  
Old 05-05-2005, 03:57 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Chương 33

Nhìn nét chữ sinh lòng nghi hoặc
Tiêu Phong vận nội kinh vào lòng bàn tay cố giữ A Châu khỏi thoát hết chân lực ra ngoài. Ông sa lệ hỏi:


- Sao nàng không bảo tôi? Nếu tôi biết y là gia gia nàng.


Ông nói dở câu rồi không biết nói gì thêm nữa. Ông không biết Ðoàn Chính Thuần là thân phụ A Châu. giả tỷ ông biết rõ từ trước kẻ tử thù của mình lại là người cha thân yêu của nàng thì đối phó ra sao?


A Châu nói:


- Tôi nghĩ đi nghĩ lại đã nhiều, đo đắn rất lâu nhưng đại loại biết nói thế nào cho được? Chẳng lẽ tôi lại xin đại ca đừng báo thù cho năm người thân ái của đại ca bị thảm tử. Tôi suy đi tính lại khẩn cầu đại ca một điều vô lý như vậy, liệu đại ca có ưng thuận chăng?


Tiếng nàng nói mỗi lúc nhỏ đi, ngoài trời vẫn sấm sét ầm ầm không ngớt. Nhưng Tiêu Phong nghe mỗi câu nói của A Châu còn động phách hơn sấm sét nhiều.


Ông vò đầu bứt tai nói:


- Sao nàng không bảo gia gia trốn đi nơi khác đừng đến đây nữa? Nếu gia gia là bậc anh hùng hảo hán không chịu thất nàng giả trang ra tôi ước hẹn với gia gia đến nơi xa xăm và đồng tương hội đến một ngày khác. Sao nàng lại chịu khổ thân thế này.


A Châu nói:


- Tôi cũng muốn nhắc nhở đại ca rằng một người có thể đánh chết ai mà thực không phải bản tâm họ. Cố nhiên là đại ca muốn giết tôi, nhưng lầm lỡ đánh tôi một chưởng. Gia gia tôi giết song thân đại ca cũng do sự vô ý mà làm nên tội lỗi.


Tiêu Phong cúi xuống nhìn hai mắt nàng. Lúc này những đám mây đen ngẫu nhiên tản mát đi, để lộ ánh sao lờ mờ, ông thấy mắt nàng lộ ra xiết bao tình lưu luyến. Ông có cảm tưởng rung động cả tâm can và phát giác ra rằng A Châu là người tình tứ rất sâu đậm mà trước đây mình không tưởng đến mối tình của nàng lại đằm thắm quá như vậy.

Ông hỏi:


- A Châu, A Châu nàng ơi! Tôi coi dường như nàng còn nguyên nhân nào khác, ngoài nguyên nhân muốn cứu phụ thân và để nhắc nhở cho tôi biết thế nào là vô tâm gây nên tội lỗi. Tôi biết rỏ nàng hy sinh đời sống cho tôi.


Ông đưa tay ra ẵm người nàng đứng lên. Trời vẫn mưa to. Từng dòng nước mưa đổ xuống đầu, và tát vào mặt ông.


A Châu nét mặt bổng tươi lên, tựa hồ nàng thấy Tiêu Phong đã hiểu rõ thâm ý của mình mà lộ vẻ mừng vui.


Nàng tự biết mình sắp chết đến nơi rồi, tuy nàng không mong gì tình lang hiểu rõ nỗi lòng thầm kín bấy lâu nay, mà bây giờ được ông đã hiểu rõ rồi.




Tiêu Phong hỏi lại:


- A Châu nàng ơi! Thật nàng đã hy sinh vì tôi, có đúng thế không?


A Châu đáp:


- Ðúng.


Tiêu Phong hỏi dồn:


- Vậy là làm sao? Nàng nói rõ đi.


A Châu nói:


- Họ Ðoàn nước Ðại Lý có môn "Lục mạch thần kiếm." Ðại ca đánh chết Trấn Nam Vương của họ, khi nào họ chịu bỏ qua? Ðại ca...


Tiêu Phong giật mình tỉnh ngộ, bất giác hai hàng nước mắt nóng chảy xuống như mưa.


A Châu lại nói:


- Tôi xin đại ca một việc đại ca có ứng cho tôi không?


Tiêu Phong đáp:


- Ðừng nói một việc, dù đến trăm việc, ngàn việc tôi cũng nhất y lời.


A Châu nói:


- Tôi chỉ có một đứa em gái cùng cha mẹ sinh ra. Chúng tôi thuở nhỏ không được ở với nhau, xin đại ca chiếu cố đến nó, tôi lo nó lầm đường lạc lối.


Tiêu Phong gượng cười nói:


- Chờ cho người nàng khỏe hẳn rồi chúng ta cùng tìm chị em đoàn tụ. Tính y tinh quái lắm, e rằng không được như vậy nàng săn sóc dạy dỗ y.


A Châu thều thào nói:


- Chờ cho tôi khỏe hẳn... Tôi khỏe hẳn rồi thì đại ca cùng đi ra ngoài ải Nhạn Môn Quan thả dê chăn cừu. Ðại ca liệu em tôi có chịu đi không?


Tiêu Phong đáp:


- Tất nhiên là y chịu lắm. Chị ruột cùng chồng chị bảo đi y không chịu?





Bất thìn lìnhh có tiếng người ho vang lên.

Một người từ dưới sông chỗ gầm cầu vọt lên, lớn tiếng la:


- Ðẹp mặt chưa? Các người nói cái gì mà chị ruột với chị? Tôi không đi đâu!


Người này thân hình bé nhỏ, mặc áo lội nước, chính là A Châu.


Tiên Phong từ lúc lỡ tay đánh A Châu một chưởng, bao tâm trí để cả vào nàng. Bản lãnh như ông, lẽ nào không phải ra người nấp dưới gầm cầu? Nhưng một là vì mưa to sét ầm ầm, hai là vì tâm thần rối loạn, nên mãi đến lúc A Tử xuất hiện ông mới biết, ông giật mình, cất tiếng gọi to:


- A Tử. A Tử Cô lại đây mà coi chị cô.


A Tử bĩu môi đáp:


- Ta nấp dưới gầm cầu định để coi người cùng gia gia ta đánh nhau quyết liệt. Nào ngờ ngươi phải tỷ nương ta. Hai người to nhỏ thầm thì, ta không muốn nghe. Các người đã nói chuyện tình ái với nhau thì chớ, sao lại dính cả ta vào?


Nàng vừa nói, vừa tiến lại gần.


A Châu nói:


- Muội nương ơi! Sau này Tiêu đại ca sẽ chiếu cố đến em... Em cũng phải hết lòng với đại ca.


A Tử cười khanh khách nói:


- Thằng cha man rợ thô lỗ khó coi này, tôi không thể nhìn nhận y được?


Tiêu Phong đang bồng A Châu lên định tìm chổ trú mưa, thì thấy người nàng giẫy lên mấy cái đầu rủ xuống, mớ tóc đẹp xõa trên vai ông người nàng không nhúc nhích nữa.


Tiêu Phong thất kinh kêu lên:


- A Châu, A châu!


Mạch máu nàng đã ngừng chạy.


Tiêu Phong hoảng hốt, trái tim cơ hồ ngừng đập. Ông để tay lên mũi nàng, thì nàng tắt thở rồi. Ông vẫn gọi giật giọng:


- A Châu, A châu!


Nhưng dù ông có gọi đến trăm lần cũng không thưa nữa.


A Tử thấy A Châu chết rồi, nàng cũng kinh hãi không đùa cợt nữa. Nàng căm giận run lên nói:


- Mi đánh chết tỉ nương ta... Mi đánh chết tỉ nương ta!


Tiêu phong nói:


- Phải rồi, chính tôi đánh chết lệnh tỉ, thì cô nên vì tình tỉ mình mà báo thù. Cô giết tôi đi, mau lên! Mau lên!


Ông hạ tay cho A Châu thấp xuống rồi ưỡn ngực ra kêu lên:

- Cô giết chết tôi đi!


Thực tình ông mong A Tử cầm dao đâm vào ngực ông, thì ông mới thoát khỏi nỗi đau khổ vô cùng tận này.


A Tử thấy Tiêu Phong mặt mũi nhăn nhó gân guốc trông dễ sợ, cũng kêu lên:


- Mi... Mi đừng giết ta.


Tiêu Phong chạy gần lại hai bước, đưa tay xé áo đánh roạch tiếng. Áo rách để hở ngực ra. Ông nói:


- Cô có độc châm, độc chùy... cô phóng chết tôi đi!...


A Tử nhờ ánh chớp lóe lên, trông rõ ngực Tiêu Phong có đầu con sói xanh, nhe nanh giơ vuốt, hình thù dử tợn lại càng hét lên một tiếng rồi ù té chạy.


Tiêu Phong đứng trên cầu đá ngẩn người ra một lúc, tay đập mạnh một cái vào lan can cầu đánh chát một tiếng. Một mãnh thành cầu rơi tõm xuống sông.


Gan ruột Tiêu Phong cũng rã rời chẳng khác gì phiến đá rơi khỏi cầu. Ông muốn gào khóc mà khóc không ra tiếng.


Một luồng chớp nhoáng soi rõ mặt A Châu. Những nét đẹp tha thiết như còn lưu lại trên đôi mí mắt nàng.

Tiêu Phong gào một tiếng:


- A Châu!


Rồi ôm người nàng lên chạy thẳng vào chốn đồng hoang van ầm ầm, mưa như trút nước. Tiêu Phong lúc chạy lên núi, xuống khe mà ông chẳng biết thân mình đang ở nơi đâu, loạn như kẻ điên khùng.


Một lúc lâu, sấm sét tạm đình nhưng vẫn còn mưa to, Phương Ðông đã hé ánh bình minh, một lúc sau thì trời sáng rõ.


Tiêu Phong chạy đã lâu mà không biết mõi mệt là gì. Ông chỉ mong thân hình tàn tạ và chết ngay đi để vĩnh viễn được bầu bạn với A Châu.


Dưới đồng những người mặc áo tơi vác cày cuốc qua lại, ai thấy Tiêu Phong vẻ mặt phờ phạc ghê gớm, đều không khỏi kinh dị. Ông cứ chạy tràn, chạy ẩu, chẳng còn biết trời đất gì nữa. Quanh quẩn thế nào, lại chạy vào cầu đá xanh.


Tiêu Phong miệng vẫn lảm nhảm:


- Ta đi tìm Ðoàn Chính Thuần kêu y giết ta đi để báo thù cho con gái y!
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn