Ðề tài: Ác Thủ Tiểu Tử
View Single Post
  #3  
Old 05-07-2005, 07:08 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Hồi 8

Thiên Sơn Bách Dặm Lần Tìm Đệ Đệ



Chu Mộng Châu đúng lúc phân vân chưa biết tính sao, bỗng nhiên nghe thiếu nữ rên khẽ. Chàng giật mình cúi đầu nhìn, quả nhiên thiếu nữ trở người cử động, qua thêm một lúc thì thấy cô ta mở mắt tỉnh lại. Chu Mộng Châu sung sướng reo lên:
- Cô tỉnh rồi!
Thiếu nữ vừa mở mắt ra nhìn thấy bóng đàn ông, thét lên một tiếng rồi tung người nhổm dậy, nhưng đầu óc như choáng váng lảo đảo ngã nhào lại trên đất.
Chu Mộng Châu không biết nguyên nhân do đâu, thấy nàng lảo đảo sợ ngã, thì chạy đến định đưa tay đỡ lấy người nàng.
Thiếu nữ đột nhiên chống tay thoát tránh ra ngoài, miệng thét tay vung. Chu Mộng Châu bị tát bất ngờ không kịp tránh nhận đủ một cái tát bên má trái. Mặt mày ngơ ngác la lên:
- Cô nương, tôi đây mà!
Thiếu nữ tròn mắt nhìn chằm Chu Mộng Châu, vẻ phẫn nộ dần dần biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc, hồi lâu mới hỏi được:
- Sao ... sao ngươi cũng ở đây?
Chu Mộng Châu không đáp mà hỏi ngược lại:
- Cô nương làm sao lại đến Thiên Sơn này?
Thiếu nữ bấy giờ mới đưa mắt nhìn quanh, thấy khung cảnh khác với trước lúc ngất đi, lại nhìn thấy bọn họ Lý và họ Quách nằm hai đống hai nơi, đột nhiên tức giận đứng lên, nhảy đến đá thốc một tên mấy cái, chửi đổng:
- Quân súc sanh bại loại, dám nhân lúc cô nương bận tay đánh nhau với tên mặt trắng kia, các ngươi ra tay lén dùng mê dược hại ta! Ta phải trừng trị các ngươi đích đáng ...
Nói rồi lại nhắm họ Lý đá tiếp thêm mấy cái nữa, còn họ Quách chừng như thấy nằm trong vũng máu me, mặt trắng bệt, có thể đã tắt tử, nên thôi không đá nữa.
Chu Mộng Châu khi ấy chạy đến ngạc nhiên hỏi:
- Í! Chẳng phải bọn họ là bằng hữu của cô nương?
Thiếu nữ trợn mắt:
- Ai là bằng hữu với bọn vô liêm sỉ này chớ? Chính bọn hắn hèn hạ dụng mê được đánh gục ta trong lúc ta đánh nhau với tên mặt trắng!
Chu Mộng Châu à lên một tiếng như hiểu ra vấn đề, hỏi tiếp:
- Tên mặt trắng mà cô nương nhắc đến có phải vận trường bào xanh, tay dụng nhuyễn kiếm?
- Đúng là hắn. Sao? Ngươi gặp hắn à?
Chu Mộng Châu gật đầu đáp gọn:
- Hắn chết rồi!
- Chết? Vì sao?
Chu Mộng Châu lắc đầu đáp:
- Không biết!
Rồi khi ấy bắt đầu kể lại mình bắt gặp người kia đang hấp hối như thế nào, nhờ câu trối cuối cùng mà truy theo bọn họ Lý, họ Quách đến đây, sau đó mới cứu được cô ta như thế nào, nhất nhất kể lại.
Thiếu nữ nghe xong, nhíu mày liễu ngạc nhiên lẩm bẩm như tự hỏi:
- Quái! Chẳng lẽ bọn chúng không phải là đồng bọn?
Nói rồi, cô ta nhìn họ Lý nằm dưới đất, nói tiếp:
- Ta phải hỏi cho ra lẽ mới được!
Dứt lời, nàng chạy đến lôi cổ gã bọ Lý dậy, giải khai á huyệt cho hắn, trầm giọng thét hỏi:
- Nói đi! Ngươi là ai? Vì sao lại hại ta? Ngươi với tên mặt trắng kia có quan hệ gì không?
Lại nói, gã đại hán họ Lý vốn định ngầm ra tay hạ thủ với Chu Mộng Châu, chẳng ngờ chưa kịp ra tay, thì bỗng bị mấy kình chỉ lực cách không điểm chỉ phóng đến, phong bế toàn bộ huyệt đạo trên người, đến nghĩ né tránh cũng không kịp. Lúc này thần trí hồi tỉnh, miệng đã nói được, nhưng tay chân vẫn tê dại chưa cử động được, trong đầu gã vốn chỉ nghĩ Chu Mộng Châu tuổi trẻ cao cường, chẳng những ra tay hại mình, mà còn giải mê dược cho thiếu nữ. Bởi vậy vừa nghe thiếu nữ truy hỏi, nhìn thấy Chu Mộng Châu đứng một bên, thì không dám quanh co, cúi đầu đáp:
- Thiếu hiệp, cô nương xin tha mạng. Tiểu nhận họ Lý tên Ngao, vốn cùng với vị huynh đệ này tên là Quách Tín thoát nạn chạy đến đây. Lúc ấy thấy cô nương đang đánh nhau với tên mặt trắng. Quách Tín xưa nay bẩm tính tham dục dâm loạn, nên khi nhìn thấy có nương xinh đẹp trong lòng khởi ...
"Bốp", thiếu nữ chỉ nghe đến đó đã nóng mặt, tức giận tát một tái tai, thét lớn:
- Đủ rồi, không cần nói tiếp. Ta hỏi, ngươi với tên mặt trắng có quan hệ gì với nhau không?
Lý Ngao mặt đau rát, nhưng chẳng rên la, thiểu não nói:
- Không ạ!
- Vậy sau khi ta hôn mê, tại sao hắn trúng thương mà chết?
Lý Ngao run giọng đáp:
- Cũng chỉ vì để chiếm ... Xin cô nương tha tội, tiểu nhân không dám nói hết ...
Thiếu nữ nén tức giận, giục:
- Nói đi!
- Dạ, chỉ vì để chiếm đoạt cô nương, tiểu nhân cùng lão đệ đã đánh nhau với tên mắt trắng, hắn tuy võ công cao cường, nhưng trúng phải độc châm của tiểu nhân mà bại thủ.
- Thì ra vậy.
Thiếu nữ nhìn lý Ngao còn tức giận, như muốn cho hắn một trận, nếu vừa rồi Chu Mộng Châu không kịp cứu, thì có thể bị bọn chúng làm nhục. Nghĩ đến đó, nàng liếc về phía Chu Mộng Châu, hai má bất giác đỏ bừng lên vì thẹn.
Chu Mộng Châu nghe ra đã hiểu hết mọi chuyện, bấy giờ chen vào hỏi Lý Ngao:
- Ngươi bảo chạy thoát nạn đến đây ư? Vậy ngươi thoát nạn gì?
Lý Ngao đáp:
- Có một bọn người áo đen, gần đây lùng soát bắt rất nhiều người, mà xem ra đều là những người trong làng hắc đạo, thuộc hạng lục lâm thảo khấu như tiểu nhân!
Gã đáp câu này vẻ thành thực lẫn hối cải.
Thiếu nữ vừa nghe nói thế, bỗng mắt long lên kỳ lạ, sấn tới bức hỏi:
- Ngươi nói là bọn người áo đen, chúng bắt người làm gì?
Lý Ngao lắc đầu đáp:
- Điều này thì không biết!
Chu Mộng Châu chen vào nói:
- Bọn áo đen bắt người, chẳng lẽ là người của Tụ Tinh trang?
Lý Ngao chợt gật đầu như đồng tình.
- Có lý, có lý. Tuy không biết chính xác mục đích của chúng, thế nhưng theo sự hiểu biết của tiểu nhân thì ở Thiên Sơn này chín mười năm nay tự dưng xuất hiện một bọn áo đen.
Đồng thời, quanh vùng cũng từ đó hằng năm có nhiều vụ người bị mất tích, mà đều là người trong làng hắc đạo, nghe đâu bọn người này đều là cao thủ của Tụ Tinh trang, trang chủ là Chung Nghi.
Chu Mộng Châu hỏi lại:
- Chung Nghi có phải là Chung Đà Tử không?
Lý Ngao ngẫm nghĩ giây lát, nói:
- Đúng hay không thì tôi không rõ, thế nhưng Chung Nghi trang chủ Tụ Tinh trang thì quả thực có cục gù trên lưng, có điều vì lão ta võ công cao cường, thế lực hùng mạnh cho nên người trên giang hồ chẳng ai dám gọi lão ta như vậy.
Chu Mộng Châu nói:
- Ta biết có một lão già thân vận áo trường bào đỏ như lửa, người lùn mập, cứ gọi Chung Nghị là Chung Đà Tử.
Vừa nghe nhắc đến lão già áo đỏ, Lý Ngao mặt biến sắc, lắp bắp nói:
- Vị lão nhân áo đỏ chính là Khảm tiền bối, người đã cứu chúng tôi thoát khỏi tay bọn người áo đen.
Lý Ngao trong lòng còn úy sợ lẫn kinh ngạc tột độ, gã vốn muốn không tin, nhưng thực tế không tin cũng không được, một thiếu niên nhỏ tuổi như Chu Mộng Châu sao lại có duyên với những nhân vật danh đầu đại đỉnh như Khảm Ly Tử?
Thiếu nữ ngược lại từ nãy giờ lắng nghe lòng đã nôn nóng lắm rồi, lúc ấy hỏi Lý Ngao:
- Vậy ngươi có nhìn thấy thằng bé nào tuổi khoảng mười bốn mười lăm bị bọn áo đen bắt về không?
Chu Mộng Chậu vừa nghe cô ta hỏi thế, mới sực nhớ ra cô ta còn có một vị đệ đệ, buột miệng hỏi:
- Cô nương, vị tiểu đệ chẳng lẽ ...
Thiếu nữ không đợi Chu Mộng Châu hỏi xong gật đầu đáp:
- Trên đường đến Thiên Sơn, ta có việc riêng đi một lát, bảo nó ngồi nghỉ bên đường, nhưng ta trở lại thì nó bị thất lạc đâu mất.
Nói xong cô quay nhìn Lý Ngao giục?
- Sao? Ngươi thấy không chứ?
Lý Ngao gật đầu:
- Có, có, một cậu bé mười bốn mười lăm tuổi còn nằm trong tay bọn áo đen.
Thực ra thì Lý Ngao cũng chẳng nhìn thấy cậu bé nào nhưng lúc này nhìn thấy thiếu nữ lòng nôn nóng cứu tiểu đệ của mình, nên đáp hùa một câu, chỉ thầm mong sao được cô ta tha mạng.
Thiếu nữ ngược lại nghe thế thì hoảng lên hỏi dồn:
- Có phải thằng bé vận áo xanh đen, tay trái đeo nhiều vòng ngọc?
Lý Ngao đã nói dối đành dối luôn, chỉ sợ lộ đuôi bèn gặt đầu đáp.
- Không sai, đích xác là bận áo quần xanh đen, thế nhưng có mang vòng ngọc không thì tiểu nhân không nhìn thấy rõ.
Thiếu nữ phát hoảng giậm chân la lên:
- Ài dà! Đúng là tiểu đệ ta rồi, mau nói cho ta biết bọn người đó ở đâu?
Lý Ngao vội đáp:
- Lúc bị bắt vào thì bịt kín mắt, khi được cứu thoát thì hốt hoảng bỏ chạy, cho nên chung quy tiểu nhân chẳng để ý đến nơi nào, thật không rõ ràng.
Lần này thì Lý Ngao đáp thật, thiếu nữ lại hỏi:
- Nhưng ít ra ngươi cũng biết đại khái là phương hướng nào chứ?
Lý Ngao thuận tay chỉ về phía trước mặt nói:
- Chừng như là hướng này.
Chu Mộng Châu vốn đã nghe bọn huynh đệ Kiều Phàm nói chuyện với nhau về cậu bé, thế nhưng chẳng biết đích xác đúng là tiểu đệ của thiếu nữ hay không. Lúc ấy thấy cô ta nôn nóng tìm kiếm tiểu đệ của mình, bèn nói:
- Tôi biết nơi ẩn cư của chúng?
Thiếu nữ nghe vậy y thì vui khôn tả, nói ngay:
- Vậy dẫn ta đến đó.
Chu Mộng Châu nói:
- Bọn áo đen nói với tôi là cậu bé kia đã bị người cứu ra, nhưng không biết chúng nói thật hay không. Có điều lúc ấy tôi không biết cậu bé kia là ai.
Thiếu nữ trong lòng tìm kiếm tiểu đệ của mình, bấy giờ giục nói:
- Phiền ngươi đưa ta đến nơi ở của bọn áo đen, đằng nào ở đây cũng không thể biết được thực hư.
Chu Mộng Châu gật đầu, cả hai vừa định đi thì Lý Ngao lên tiếng cầu khẩn:
- Cô nương, thiếu hiệp, xin giúp tôi giải khai huyệt đạo!
Thiếu nữ khi ấy mới nhảy tới điểm vào người gã mấy cái, gã mới hoàn toàn giải khai hết huyệt đạo cảm ơn rối rít.
Thiếu nữ không để ý, chỉ giục Chu Mộng Châu đi nhanh.
Dọc đường đi thiếu nữ nói:
- Chẳng ngờ chỉ cách một đoạn thời gian mà ngươi võ công tăng triển nhanh như vậy.
Cô ta vốn muốn nói đến việc Chu Mộng Châu ra tay với bọn Lý Ngao, hẳn cứ nghĩ chính Chu Mộng Châu đã điểm huyệt Lý Ngao.
Chu Mộng Châu ngược lại nghĩ cô ta muốn nói mình đánh bại Quách Tín, nên chỉ cười cám ơn lời khen.
Chu Mộng Châu trí nhớ rất tốt, nhắm đúng hướng Cửu U Địa Phủ mà đi, thiếu nữ chỉ lẳng lặng theo chân. Đến trưa ngày hôm sau thì bọn họ đã đến trước cửa huyệt động.
Chu Mộng Châu chỉ tay vào bọng cây lớn, nói:
- Bọn chúng chính ẩn cư trong huyệt động.
Thiếu nữ vừa nghe vậy, lập tức nắm lấy tay Chu Mộng Châu nhảy lùi về sau. Chu Mộng Châu chẳng hiểu chuyện gì, chỉ phóng chân theo.
Ra xa chừng mười dặm, thiếu nữ mới dừng chân nơi một lùm cây lớn, thì thầm nói:
- Chúng ta đi liên tục ngày đêm hao tổn chân lực, cần nghỉ ngơi đã, không chừng vào trong có thể động thủ với bọn chúng.
Chu Mộng Châu không cảm thấy mệt tí nào, thế nhưng nhìn thiếu nữ mồ hôi râm rấp, quả thực thấm mệt, bấy giờ chỉ im lặng ngồi một góc chẳng đánh động cô ta.
Qua thời gian chừng bữa cơm, sắc mặt thiếu nữ đã trở lại hồng nhuận bình thường, từ từ mở mắt ra nói:
- Giờ chúng ta đi.
Vừa nói cô ta ta đứng lên, lại lấy từ trong người ra hai thanh đoản đao hoàn toàn giống nhau, một thanh trao cho Chu Mộng Châu nói tiếp:
- Thanh đoản đao này hợp dùng với ngươi chứ?
Chu Mộng Châu không quen dụng binh khí, từ chối:
- Hay là cô nương cứ cất mà dùng vậy.
Thiếu nữ nói:
- Nếu bọn người áo đen này đúng là người Tụ Tinh trang, nhất định võ công cao cường, có thanh đao nhỏ trong tay vẫn hơn không, ngươi nên cầm lấy phòng thân.
Chu Mộng Châu thấy thiếu nữ cương quyết như vậy, không từ chối nữa, cầm thanh đoản đao giắt vào người bắt đầu đến trước cửa động, điều khiển cơ quan mở cửa động.
Chu Mộng Châu đã vào ra Cửu U Địa Phủ một lần, cho nên lần này đi vào chẳng chút bỡ ngỡ, nhanh nhẹn như thuộc đường chỉ trong lòng bàn tay. Thiếu nữ ngược lai vừa đi vừa cảnh giác, trong lòng thấy kinh ngạc.
Ra đến hậu động khẩu, Chu Mộng Châu đột nhiên dừng bước, thiếu nữ khẩn trương đưa mắt nhìn quanh, ghé miệng thấp giọng hỏi:
- Bọn chúng ở đâu?
Chu Mộng Châu hơi lúng túng, cũng nhìn quanh rồi đáp lấp lửng:
- Tôi chỉ biết bọn chúng ở trong mật động này, đồng thời còn nghe tiếng của Chung Đà Tử, thế nhưng chính xác là nơi nào thì không biết.
Thiếu nữ nhíu này, nói vẻ phán đoán:
- Mật động thiết kế tinh xảo thế này, nhất định còn có những mật thất khác đâu đây.
Chúng ta lục xét cẩn thận xem.
Chu Mộng Châu nói:
- Khi nghe tiếng của Chung Đà Tử, tợ hồ như từ trên vọng xuống.
Thiếu nữ "a" lên một tiếng, bỗng quay người đi trở lại đường đã đi qua, hai ánh mắt ngước quan sát lên tường đá hai bên. Chu Mộng Châu cũng liền theo chân cô ta, đưa mắt nhìn quanh, thế nhưng cả hai tìm một lượt khắp các tường đá, chẳng nơi nào đáng khả nghi.


__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn