Ðề tài: Ác Thủ Tiểu Tử
View Single Post
  #34  
Old 05-07-2005, 07:13 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Viên ngân đạn được dụng lực bắn ra rất xảo, đúng lúc ấy bỗng như bay chậm lại, đủ cho kiếm lướt qua, rồi vụt nhanh vào ngực chàng. Chu Mộng Châu giật mình, biết đối phương dụng cáo lực, kiếm vừa ra liền biến chiêu nhanh như chớp, may kịp chém văng viên ngân đạn ra ngoài.
Mặc dù sau chiêu đầu chàng đánh bạt được viên ngân đạn của đối phương, nhưng đã ngầm phục tuyệt kỹ phóng ám khí của Vọng Nguyệt, khi ấy để tâm chú ý.
Lần thứ hai Vọng Nguyệt bắn ra có đến ba viên ngân đạn, nhưng vị trí chẳng hoán đổi.
Ba viên ngân đạn một trước hai sau bay tốc độ khác nhau, nhắm vào người Chu Mộng Châu phóng tới. Khi cách người chàng chừng năm xích, đột nhiên hai viên phía sau tăng tốc vọt đến thúc mạnh vào viên bay trước, tạo thêm lực khiến viên trước vọt như lưu tinh vào người Chu Mộng Châu. Hai viên bay sau khi ấy phân ra tả hữu nhắm vào vai chàng bắn vào.
Chu Mộng Châu một kiếm vừa chém trúng viên đạn thứ nhất thì hai viên đạn sau kịp đến, nhảy né tránh cũng không được, khi ấy nhanh trí chùn người thẳng xuống, mắt bất động nhìn chuẩn hai viên ngân đạn lướt qua hai vai.
Vọng Nguyệt tăng không biết công phu ám khí của Chu Mộng Châu đạt đến trình độ nào, vì chàng đến hiện tại vẫn chưa ra tay. Thế nhưng hai lần vừa rồi lão xuất thủ, chỉ nhìn thân pháp tuyệt diệu của chàng khi né tránh được những viên ngân đạn của lão, cũng đủ thấy là cao thủ rồi. Bấy giờ lão làm khiêm tốn nói:
- Bần tăng đã thi thố hai lần, bây giờ đến thiếu hiệp ...
Chu Mộng Châu cười nhạt cắt ngang nói ngay:
- Đại sư cứ việc thi thố hết bản lĩnh, chừng nào đến lúc tự nhiên tôi sẽ cho đại sư nếm mùi thứ này!
Vọng Nguyệt nghe câu nói cuồng ngông của đối phương thì tức giận thật sự, nghiến răng thầm rủa:
- Hừ, thằng nhãi, hôm nay Phật gia sẽ siêu độ ngươi!
Nghĩ thế, chỉ thấy tay lão vung mạnh, cả nội điện một màn ngân quang ánh lên, lão đã thi triển thủ pháp tuyệt luân Mãn Thiên Hoa Vũ.
Đám tăng nhân xưa nay chỉ nghe nói về tuyệt luân ám khí này, nhưng chưa từng nhìn thấy, bấy giờ reo hò lên phấn chấn vô cùng.
Chu Mộng Châu đã có đề phòng, khi thấy màn ngân quang ập tới người mình như chiếc lưới bủa, liền thi triển khinh công vụt lên như làn khói xám, người treo lơ lửng trên xà ngang nội điện, kịp lúc đám ngân quang lướt qua bên dưới rồi biến mất. Chu Mộng Châu thả người rơi xuống, nhưng chân chưa kịp chạm những chiếc vụ đột nhiên lại thấy ba viên ngân đạn bay tới.
Vọng Nguyệt vốn là tay ma mãnh, khi tung ngân đạn ra đã lưu lại ba viên, chực khi đối phương kịp né tránh thì bồi tiếp thêm chiêu cuối cùng, chỉ thấy ba viên ngân đạn bay tới như lưu tinh theo hình chữ phẩm.
Chu Mộng Châu người còn lơ lửng, khi ấy mà nhảy ra ngoài né tránh thì chẳng khó khăn gì, nhưng như vậy thì bị rơi khỏi những chiếc vụ, đành vung kiếm lên chém phạt một đường.
“K..o ...ong ... koong” lên hai tiếng, chỉ đánh bật được hai viên, nhưng viên cuối cùng đánh trúng vào ngực phải. May mà bên trong đã có chiếc Bạch cốt y nên không thì chàng đã thụ thương.
Cả đám tăng nhân “ái” lên vì kinh ngạc, rõ ràng Chu Mộng Châu trúng phải ngân đạn, thế nhưng thần sắc tợ như không hề bị thương. Đến Vọng Nguyệt cũng sững sờ kinh ngạc, phải thốt lên:
- Thiếu hiệp thật cao cường!
Chu Mộng Châu chỉ cười lạt, buông gọn:
- Quá khen, giờ tiếp chiêu!
Dứt lời, chỉ thấy viên hắc châu trong tay chàng vụt đến phía Vọng Nguyệt.
Vọng Nguyệt là tay cao thủ võ lâm lão luyện về ám khí, cho nên thấy viên hắc châu bay tới thì chẳng lấy gì làm ngạc nhiên, chuẩn bị đưa tay đón lấy.
Nhưng đúng lúc nghe tiếng Hoa Nguyệt Đầu Đà la lên:
- Vọng Nguyệt sư đệ, mau lui!
Gần như cùng một lúc với tiếng thét chát chúa của Hoa Nguyệt Đầu Đà, chỉ nghe nổ “bốp” một tiếng, viên hắc châu nổ mạnh phát ra bốn mươi chín chiếc mao châm tẩm độc như một làn mưa bay vào người Vọng Nguyệt.
Vọng Nguyệt hết hồn, chỉ nhún chân nhảy về theo bản năng. Nhưng cùng lúc, lão thấy một cổ kình lực đẩy mạnh, giúp người lão vụt về sau càng nhanh hơn.
Bốn mươi chín chiếc mao châm rơi vãi trên nền nhỏ li ti, nếu không nhìn kỹ chỉ e không nhận ra nổi.
Tăng chúng đều la hoảng lên, may mà Vọng Nguyệt vô sự, nếu không thì chẳng biết hiện trường sẽ như thế nào nữa.
Vọng Nguyệt mặt còn tái xanh, lúc này quay đầu nhìn về phía Hoa Nguyệt Đầu Đà, thấy ông ta vừa ngồi xuống, thầm hiểu vừa rồi sư huynh đã ra tay đẩy kình lực cứu mình, nếu không thì chỉ e táng mạng.
Lão cúi đầu thầm rủa:
- Đáng thẹn!
Hoa Nguyệt Đầu Đà vừa rồi nhìn trận đấu, thấy Chu Mộng Châu nắm viên hắc châu trong tay thì lòng đã sinh nghi. Đến khi thấy chàng phóng đúng thủ pháp, thì lão không còn nghi ngờ gì nữa, nên mới ra tay cứu lão đệ của mình thoát nạn.
Bấy giờ ngưng mắt nhìn Chu Mộng Châu thận trọng hỏi:
- Trường Bạch lão nhân Nam Cung Vọng Nguyệt lão tiền bối với tôn giá quan hệ thế nào?
Chu Mộng Châu không khỏi ngạc nhiên, trước cách xưng hô thay đổi của đối phương, lúc ấy lẩm bẩm hỏi lại:
- Trường Bạch lão nhân Nam Cung Vọng Nguyệt?
Nhưng chàng chợt nhớ ra ngay, khi Bạch Cốt Ma Quân truyền thụ cho chàng môn ám khí này và tặng cho chàng túi Cửu Dao Châu từng nói đến lai lịch của môn ám khí độc tôn này.
Hoa Nguyệt Đầu Đà nói tiếp:
- Môn ám khí vừa rồi tôn giá thi triển chẳng phải là Cửu Dao Châu năm xưa Nam Cung tiền bối dụng nó thành danh trên giang hồ sao?
Chu Mộng Châu đã hiểu rõ, nhưng vờ làm như hoảng nhiên hiểu ra “à” lên một tiếng, thầm nghĩ lão đầu đà này nhãn lực chẳng tồi.
- Không sai, chính là Cửu Dao Châu?
Hoa Nguyệt Đầu Đà thấy chàng thừa nhận, thì trở nên trầm ngâm, rồi nói:
- Sớm biết tôn giá chẳng những là cao đồ của Kim La Hán, đồng thời cũng là hậu nhân của Nam Cung tiền bối, thì lão nạp chẳng phải để đám đạo trưởng ra mặt thêm mất thể diện này!
Nguyên Cửu Dao Châu là môn ám khí bá đạo, chế tác tinh xảo, dụng pháp đặc dị, vốn xưa nay không truyền cho người ngoài phái. Hiện tại thấy Chu Mộng Châu dụng Cửu Dao Châu, Hoa Nguyệt Đầu Đà tự nhiên nghĩ đối phương là truyền nhân của Nam Cung Vọng Nguyệt phái Trường Bạch.
Bấy giờ lão nói tiếp:
- Lão nạp xưa nay bình sinh không hề có xích mích gì với Nam Cung tiền bối, trong lòng ngược lại cũng thầm ngưỡng mộ võ công của lão nhân gia. Đến như chuyện đấu nhau với Kim La Hán, cũng chỉ là chuyện ấn chứng võ công, thường thấy trong võ lâm mà thôi.
Chẳng qua vì tôn giá sau khi nhập tự đã đánh thương Bạch Tân, thái độ lại ngạo mạn, cho nên mới triệu tập chúng tăng tại đây.
Chu Mộng Châu nghe lão ta nói một hồi vẫn chưa thấy nói thẳng vào chính đề, khi ấy nhíu mày cắt ngang:
- Đại sư bất tất vòng vo nhiều lời, có gì cứ nói thẳng ra cho!
Hoa Nguyệt Đầu Đà ngửa cổ cười dài mấy tiếng:
- Hắc hắc ... ngươi đã nôn nóng như vậy thì lão nạp cũng không phải lắm lời mất thời gian. Hảo, hảo! Lão nạp nguyện tiếp ngươi vài chưởng, không biết ý ngươi thế nào đây?
Chu Mộng Châu chẳng cần suy nghĩ, gật đầu chấp nhận ngay.
Toàn trường tăng chúng lúc này phiền muộn trong lòng vô cùng, cứ thấy ba hàng cao thủ chữ “Nguyệt, Bạch, Phong” đều đã bại thủ dưới tay thiếu hiệp này. Nhất là vị phương trượng Hoa Nguyệt Đầu Đà, công lao sáng lập Thiếc Ngõa Tự cả trăm năm nay, chẳng lẽ chốc lát tiêu tan danh khí dưới tay một thiếu niên vô danh tiểu tốt.
Bởi vậy, bất đắc dĩ Hoa Nguyệt Đầu Đà mới tự xuất thủ, cho nên tăng chúng bây giờ trong lòng vừa phẫn nộ vừa lo lắng.
Hoa Nguyệt Đầu Đà bấy giờ vỗ tay mấy cái, liền thấy mấy vị thiếu tăng chạy ra nhặt hết số vụ nằm lăn lóc dưới đất. Tiếp đó thấy bốn thiếu tăng khác khệ nệ bưng ra hai chiếc đôn bằng đá xanh, mỗi chiếc xem chừng nặng có đến trên trăm cân.
Hai chiếc thạch đôn đặt cách nhau chừng hai bộ, Chu Mộng Châu nhìn chưa biết tâm ý đối phương định làm gì đây. Nhưng xem ra đấu pháp đã thay đổi.
Chàng thầm biết Hoa Nguyệt Đầu Đà là người có tên tuổi trong võ lâm, từng đả bại sư phụ mình, cho nên lúc này chuẩn bị động thủ, chẳng tránh khỏi chút sức ép tâm lý, trống ngực hơi rộn lên.
Hoa Nguyệt Đầu Đà không nói gì thêm, chỉ thấy thân hình nhẹ lay động, đang ở tư thế ngồi trên ghế thái sư, lướt nhẹ nhàng đến ngồi lên một chiếc thạch đôn, miệng mỉm cười nói:
- Mời tôn giá, lão nạp thỉnh giáo chưởng pháp tôn giá!
Chu Mộng Châu bấm bụng nghĩ nhanh:
- Đã đến nước này há lý nào lại sợ!
Khi ấy Chu Mộng Châu khẳng khái gật đầu, rồi tung người ngồi nhẹ nhàng lên chiếc thạch đôn đối diện với lão ta. Chàng nói:
- Đấu qua chưởng pháp, Chu mỗ xin lĩnh giáo kiếm pháp đại sư.
Hoa Nguyệt Đầu Đà chỉ cười nhạt, tự ngạo nói:
- Chỉ e tôn giá không qua nổi ba chưởng của lão nạp!
Chu Mộng Châu nhíu mày nói:
- Đừng nói ba chưởng, chứ ba mươi chưởng, Chu mỗ vẫn nguyện tiếp!
Hoa Nguyệt Đầu Đà nhất thời tức giận trước thái độ cuồng ngạo của thiếu niên, nhưng rồi cười lên kha khả, thầm nghĩ:
- Hôm nay là ngay siêu sanh cực lạc của ngươi!
Nghĩ tới đó là lòng khởi ác ý, lão chẳng nói gì thêm, tay phải khoát nhẹ phát chưởng đánh ra thật chậm.
Chu Mộng Châu thấy đối phương phát chưởng nhẹ nhàng, kình lực nhu nhược nhưng không dám khinh địch, biết bên trong tất nhiên có biến ảo gì đây. Bấy giờ nghĩ, nếu mình vội phát chưởng mạnh tiếp chiêu, nhỡ đối phương chỉ là hư chiêu, thì chẳng phải là thất thủ hay sao? Thế nhưng nếu phát chưởng yếu, nhỡ đối phương phát chưởng nhu trung tiềm cương, kình lực nội tàng, thì mình trở tay chẳng kịp.
Khi ấy tính nhanh trong đầu, chàng ngầm vận khí tám thành công lực chuẩn bị, nhưng phát chưởng cũng chỉ hai thành công lực, ngầm dọ thám thử đối phương hư thật thế nào.
Hoa Nguyệt Đầu Đà thấy chàng đã phát chưởng, hai chưởng chuẩn bị tiếp nhau, lão bỗng hóa chiêu, chỉ vòng cổ tay một cái thành thế trảo bất chợt chộp mạnh vào uyển mạch của chàng.
Chu Mộng Châu mắt không rời mặt đối phương, nhưng đuôi mắt chẳng rời tay chưởng của lão, thấy đối phương biến chiêu, liền thâu nhẹ tay rồi tức tốc đánh tới tiếp công lực ngầm vận thêm sáu thành.
Hoa Nguyệt Đầu Đà lão luyện giang hồ, tự nhiên không thể bị thất chiêu này. Chưởng biến trảo, trảo lại hóa chưởng, một cỗ kình cực lực mạnh đẩy ra.
“Bình” một tiếng, quả nhiên hai người đã cương đấu một chưởng.
Chỉ thấy Chu Mộng Châu người ngồi chao đảo trên thạch đôn, Hoa Nguyệt Đầu Đà cũng ngồi trầm ổn, tợ như không chút lay động. Thế nhưng trên mặt lão thoáng chút kinh động, gắt lên hỏi:
- Phiên Thiên chưởng? Chẳng lẽ ngươi cũng là hậu nhân của Nhẫn đại sư?
Chu Mộng Châu ngầm cảm phục chưởng lực thâm hậu của lão ta, nhưng thấy lão mặt hiện nét kinh hoảng, chỉ cười nhạt nói:
- Há phải hỏi nhiều, phát chiêu thứ hai đi!
Hoa Nguyệt Đầu Đà bị nói đến thẹn, phát ra thành nộ, tức tốc vung chưởng đánh tiếp chiêu thứ hai.
Lần này chiêu thần tốc, chưởng phong ào ào, hai tay cứ hoa vào nhau như đôi long xà quyện nguyệt, bổ đến trước ngực Chu Mộng Châu.
Đây chính là độc môn Hoa Nguyệt Mãn Địa chưởng.
Chu Mộng Châu không dám chần chờ, lập tức múa tay phát Phiên Thiên đệ tam thức ra chiêu Thiên Long Động Hải, song chưởng tiếp song chưởng.
Gần như cùng lúc hai tiếng nổ như long trời lở đất vang lên, chấn động cả đại điện, đến thấy ngói rơi lả tả, đám tăng nhân công lực yếu kém bị dư phong đẩy lùi về sau cả trượng, la hét loạn xạ.
Khi đám ngói rơi dứt, bụi trần vơi bớt, chỉ thấy Hoa Nguyệt Đầu Đà người rơi trên đất, chiếc thạch đôn bị chấn động vỡ thành nhiều mảnh. Nhưng Chu Mộng Châu cả người và chiếc đôn bị đánh trượt bật dài về sau cả hai trượng, khí huyết trong người chừng như đảo lộn, thật là một chưởng trước nay chưa từng nếm tới.
Sau chưởng này xem ra tình hình chưa phân thắng phụ, vì Hoa Nguyệt Đầu Đà vừa phát chưởng vừa vận Thiên cân trụ, nên chưởng lực chấn động xuống thạch đôn mà trụ lại. Lực kình quá mạnh, khiến thạch đôn vỡ toác, nhưng chung quy vẫn không rời khỏi nguyên vị, đủ thấy công lực của lão thâm hậu chừng nào rồi.
Chu Mộng Châu gượng người giữ trấn tỉnh, ngạo khí nói:
- Xin hầu đại sư chưởng nữa!
Nói rồi tung người nhảy tới trước mặt lão chờ đợi.
Hoa Nguyệt Đầu Đà cũng thất sắc kinh động, chẳng thể ngờ nổi Chu Mộng Châu tuổi tác còn nhỏ mà đã có được nội lực kinh người đến thế, đủ tiếp một chưởng của lão ta với tám thành công lực, khi ấy trong lòng đã thầm bội phục.
Thế nhưng, hôm nay nếu lão mà cũng không hạ nổi thiếu niên này thì một khi chuyện lộ ra giang hồ, thanh danh tiếng tăm của Hoa Nguyệt Đầu Đà và cả Thiếc Ngõa Tự kể như sụp đổ. Nghĩ đến đó lão phẫn hận, quyết đánh gục đối phương, cả người lao tới, hai tay hoa nhanh, phát liền liên hoàn thất chưởng.
Chu Mộng Châu không dám khinh suất, thi triển thân pháp né tránh, đồng thời áp sát đối phương thi triển chiêu Phiên Thiên Tam Thập Lục thức mà đánh.
Qua chừng hai mươi chiêu, Hoa Nguyệt Đầu Đà lòng nôn nóng, mà Chu Mộng Châu cũng khẩn trương không kém. Chàng thầm nghĩ nếu như qua thêm mười sáu chiêu nữa là toàn pho Phiên Thiên chưởng đã thi xuất hết, lúc ấy khó lòng tiếp tục đấu với đối phương, bèn nghĩ tiếp:
- Đằng nào cũng đã vào huyệt hổ, cứ thí mạng với lão đầu đà này một phen!
Bấy giờ không né tránh nữa, vừa thủ vừa công. Hoa Nguyệt Đầu Đà lão luyện giang hồ, khi lão cấp thì không nghĩ ra kế, nhưng đối phương cấp thì lão sáng ý trong lòng tính nhanh hạ chiêu. Tay xuất chưởng, thoạt trông đã sắp chạm chưởng với Chu Mộng Châu, nhưng lão thừa biết tâm ý của chàng là trực đối. Liền thâu nhanh tay, tạo ra kình lực mạnh, cả ống tay áo phật lên quất “bộp” trúng ngay huyệt Khúc trì của Chu Mộng Châu.
Chu Mộng Châu không ngờ đối phương ngầm trong giở trảo pháp đả trung huyệt đạo của mình, khi nhận ra thì đã không kịp. Chỉ thấy cánh tay tê dại, kình lực phát chưởng tự nhiên tiêu tán.
Đúng lúc ấy thì chưởng của Hoa Nguyệt Đầu Đà lập tức tiếp tục phát ra, Chu Mộng Châu muốn thâu chưởng thoái người cũng muộn mất rồi.
“Bình” một tiếng, cả người Chu Mộng Châu văng ra ngoài đến ba trượng, chàng thấy đầu óc tối sầm, kịp hiểu đã bị trọng thương, liền phóng chân chạy ra hướng hoa lâm. Lập tức sau lưng thấy bọn tăng hàng chữ Bạch nhất tề vung thiền trượng quát đuổi theo sau:
- Sát! Sát!
Chu Mộng Châu quay người tay vung liền ba viên Cửu Dao Châu.
Hoa Nguyệt Đầu Đà thét lớn:
- Bạch Tĩnh, các ngươi mau trở lui!
Chu Mộng Châu phóng ám khí xong, lập tức cắm đầu thi triển hết sở học thân pháp phóng chạy như ma đuổi, nghĩ bằng mọi giá nhanh ra khỏi Thiếc Ngõa Tự này.
Trong màn đêm, chỉ thấy một bóng người chao đảo chạy như bóng ma trơi nhắm hướng rừng mà chạy ...
Đằng sau xa, lại thấy thêm mấy hòa thượng truy theo. Nhưng chỉ chốc lát đã thấy đám hòa thượng khựng người đứng lại vì mất tung tích đối phương.
Thật sự là Chu Mộng Châu thọ thương nhưng bằng vào thân pháp Lăng hư nhiếp bộ thì sau mấy cái nhảy, đám hòa thượng kia đã bị bỏ rơi xa rồi.
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn