Ðề tài: Ác Thủ Tiểu Tử
View Single Post
  #39  
Old 05-07-2005, 07:15 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

- Ta nghĩ ra một bài thơ chẳng tồi đâu, thế nhưng chữ viết bút lông thì tệ lắm, huynh đệ người nào viết chữ bay bướm, xin viết giúp ta!
Vừa nói gã vừa đưa mắt nhìn quanh sáu gã hán tử võ sĩ, thế nhưng người này đưa mắt nhìn người kia, chẳng ai lên tiếng.
Họ Diêu hơi bực mình, liền cầm ngọn bút vứt xuống đất nói:
- Thôi được chẳng cần phải dùng đến thứ này mới thành chữ?
Nói rồi, gã bước lên đứng trước bức tường, vận kình lực vào ngón tay không chỉ đề thơ lên tường đá.
Chu Mộng Châu theo dõi từ đầu đến giờ, bất giác kinh động, chẳng ngờ đám du thủ du thực này mà lại có công phu cao như vậy. Chàng ngưng mắt nhìn chúng, xem tuyệt công phu của bọn bhọ đạt đến trình độ nào.
Gã hán tử họ Diêu dùng chỉ lực viết một hơi xong bài thơ, ngửa mặt lên trời cười ha hả xem ra vô cùng đắc chí.
Bọn họ vỗ tay lên reo hò tán thưởng khiến họ Diêu câng mặt càng hiện nét dương dương tự đắc.
Gã mặt thẹo cười hi hi tán một câu:
- Thơ của đại ca thật tuyệt. Chúng ta hôm nay du sơn thưởng cảnh, đồng thời ai cũng nên thi thố chút tài năng, không chừng bảy huynh đệ chúng ta kẻ văn người võ xuất chúng, chẳng lẽ kém gì thất hiền?
Cả bọn nghe khen có mình trong đó thì vỗ tay lên khoát trá.
Gã mặt thẹo nói tiếp:
- Tiểu đệ hấp thụ được môn Vô thoại kịch xin hiến các huynh đệ một khúc. Nào, mời ra ngoài này!
Cả bọn nghe thấy thế khi ấy kéo nhau ra khỏi phong đình.
Khi bọn người này ra khỏi phong đình không lâu, Chu Mộng Châu định bỏ đi, nhưng bỗng nhìn thấy một thiếu niên mặt ngọc mày hoa, tuổi chừng mười tám mười chín, trong trang phục thư sinh bước vào phong đình. Chàng hơi ngớ người trước tướng mạo xinh đẹp của thiếu niên, bất giác đứng lại nhìn.
Chỉ thấy thiếu niên như nhàn du thưởng cảnh, bước vào phong đình hóng mát, mắt lại đưa lên tường thưởng thức những bài thơ của tao nhân mặc khách lưu lạc, càng đọc càng gật đầu tấm tắc khen hay, nhưng khi đọc đến bài thơ của gã họ Diêu đề lên vừa rồi, bỗng nhíu mày khó chịu, đoạn nhổ toẹt một bãi nước bọt vào tường.
Lát sau, đám người kia cười nói ồn ào kéo nhau trở vào lại phong đình. Gã họ Diêu nhìn thấy thiếu niên cứ chỉ chỉ chỏ chỏ vào bài thơ cười vẻ khinh bỉ, tức giận thét lên:
- Tiểu tử ngươi dám cười thơ lão đại gia ư? Vừa nói vừa sấn tới bồi một chưởng, thiếu niên ngửa người nhảy tránh lẹ làng.
Họ Diêu hơi ngớ người, nhưng rồi tức giận la lên:
- Ái? Chẳng ngờ tiểu tử ngươi tránh chưởng của lão đại gia. Đến đây, đến đây! Xem thêm một chưởng của ông thế nào?
“Vù" một tiếng, tả chưởng phát từ trước ngực đánh tới, nửa chừng bỗng đổi hướng hóa chiêu, ngũ trảo chộp vào trán thiếu niên.
Chỉ thấy thiếu niên chùn người lách nhanh, một trảo của họ Diệu lại rơi vào khoảng không.
Lần này thì họ Diêu biết thiếu niên chẳng phải hạng tầm thường, mấy tên còn lại cũng biết chuyện chẳng phải tự nhiên khéo ngộ đến thế.
Nên biết họ Diệu tên Hành Vũ, là cao thủ có tiếng trong làng võ lâm Tây vực này. Hai chưởng vừa rồi thoạt nhìn thì tầm phương, nhưng biến ảo lịnh diệu, công thế cực nhanh.
Đừng nói là một văn sinh nho nhã, mà đến những nhân vật cao thủ giang hồ cũng không dễ né tránh. Vậy mà thiếu niên nho sinh này lại thấy tránh một cách hết sức nhẹ nhàng.
Diêu Hành Vũ cười gằn lên nói:
- Thì ra là ông nhìn nhầm người! Tiểu tử khá lắm!
Thiếu niên nho sinh ngược lại làm như hốt hoảng, gật đầu tán thưởng:
- Thơ hay! Thơ hay tuyệt ...
Họ Diêu hừ một tiện lạnh lùng, quắc mắt ngắt lời đối phương:
- Ngươi dám giỡn mặt với ông!
Thiếu niên nho sinh như hoảng sợ:
- Ông như không tin tôi sẽ đề một bài thơ nói chỗ tuyệt diệu của thơ ông thế nào!
Diêu Hành Vũ chỉ trừng mắt nhìn đối phương im lặng không nói. Gã quả chẳng hổ danh lão luyện giang hồ, mỗi khi nhìn đối phương thân thế bản lĩnh khả nghi, là cố nén giận lại, chờ đến khi mò ra chân tướng đối phương rồi tính.
Thiếu niên nho sinh thấy Diêu Hành Vũ không phản đối, khi ấy nhặt bút lên, chấm mực khoa bút đề lên tường một bài thơ tuyệt cú.
Cả bọn vừa thấy thiếu niên ghi xong bài thơ lên tường thì tức giận gầm thét, họ Diêu thì tức điếng người hét lớn một tiếng nhảy bổ vào thiếu niên xuất thủ tấn công.
Nguyên là chỉ thấy thiếu niên đề bốn câu thơ châm biếm:
“Thum thủm trên tường thơ mấy câu Trách sao chuột bọ với ruồi trâu Con nhai con gặm con bu bám.
Thơ thúi đề chi, tường phát rầu!”.
Diêu Hành Vũ tức giận từ đầu, giờ ra tay một chưởng vừa hiểm vừa cực mãnh, chỉ nghe kình phong cũng đủ rờn người.
Chu Mộng Châu từ nãy giờ đối với thiếu niên kia sinh hảo cảm, lúc ấy bất thần thấy Diêu hành Vũ ra tay, bất giác nhảy khỏi góc cây phóng nhanh vào phong đình.
Nhưng chỉ thấy thiếu niên cười nhạt một tiếng, khoa tay phát chưỡng rất nhẹ nhàng. Hai chưởng chạm nhau "bình " một tiếng, thiếu niên thân hình bất động, chỉ có dư phong làm phất tung tà áo trắng. Thế nhưng Diêu Hành Vũ cả người to lớn lảo đảo thoái liền về sau năm sáu bước, mặt xanh như đồng, miệng thở hồng hộc, hai mắt phát hỏa, tợ hồ như chỉ muốn ăn tươi nuốt sống thiếu niên kia.
Chu Mộng Châu vừa phóng được chừng trượng, ý đồ cứu thiếu niên, nhưng chẳng ngờ một chưởng của thiếu niên nho sinh đẩy Diêu Hành Vũ lùi sau năm sáu bước, bất giác chàng khựng người lại, thầm nghĩ:
- Ái, chẳng ngờ nho sinh kia thân hoài tuyệt học!
Chàng bèn khựng người lại bên ngoài phong đình chẳng phải vào trợ giúp cho đối phương.
Thiếu niên nho sinh đẩy lùi được Diêu Hành Vũ, người vẫn đứng bên tường lúc ấy quay lại đưa tay phải lên xoa nhẹ lên tường, chỉ thấy tường vụn vỡ rơi xuống, lát sau cả bài thơ mà Diêu Hành Vũ dùng chỉ lực để viết đã bị xóa sạch.
Diêu Hành Vũ thì đứng như trời trồng, trong lòng vì thầm hiểu hôm tay gặp phải đối thủ mà chẳng ngờ bên ngoài chỉ như một nho sinh tao nhã.
Bấy giờ trong đám có một gã trung niên vẻ lịch duyệt giang hồ, bước ra chắp tay thi lễ hỏi:
- Dám hỏi tôn giá là ai? Xin lưu lạc đại danh!
Thiếu niên nhếch mép cười nhạt nói:
- Ngươi từng nghe đến danh Nam Thiên Nhất Yến Đào Văn Kỳ chưa?
Trung niên đại hán cả kinh thất sắc.
- Tôn giá là Đào tiểu hiệp từng đấu với Nhĩ Hải Thất Sát và đại náo tây nam phân đà của Quy Hồn Bảo?
- Ừm, chính là kẻ hèn này.
Vừa nghe thiếu niên thừa nhận, cả đám người kia cúi đầu thiểu não, bọn chúng chẳng ngờ hôm nay chạm phải nhân vật vừa thịnh danh cách đây không lâu.
Nguyên là hơn nửa năm nay, trong giang hồ truyền xuất một thiếu niên anh hùng đơn thân độc hành gây sóng gió giang hồ không nhỏ. Đã nhiều cao thủ có tiếng tăm bị bại dưới thiếu niên này, chính là Nam Thiên Nhất Yến Đào Văn Kỳ.
Bọn Diêu Hành Vũ vốn kết bọn tự ngạo một phương, lần nay kéo nhau lên núi du sơn thưởng cảnh không ngờ chạm phải Nam Thiên Nhất Yến. Lúc ấy chẳng ai bảo ai, cũng không một lời giã biệt, lẳng lặng chuồn thẳng.
Chu Mộng Châu ngược lại cả năm vừa rồi sống ở hoang mạc học võ công với Thiên Lãng Tử cho nên chung quy chẳng biết Nam Thiên Nhất Yến là nhân vật thế nào. Nhưng có điều thấy cả bọn Diêu Hành Vũ bảy người vừa nghe đến danh thiếu niên thì cúi đầu lủi mất, đủ biết Nam Thiên Nhất Yến là nhân vật thế nào rồi. Khi ấy nghĩ lại chuyện vừa rồi mình lo hoảng cho hắn ta thì thật nực cười!
Đào Văn Kỳ thấy bên ngoại đình còn có một thiếu niên, chỉ liếc bằng một cái nhìn khinh thường, rồi kênh kiệu bỏ đi.
Chu Mộng Châu vốn có hảo cảm với thiếu niên, chẳng ngờ hắn chỉ nhìn mình bằng thái độ cao ngạo như thế, bất giác khó chịu trong lòng, mắt nhìn theo đối phương cho đến khi khuất dạng, rồi mới lững thững xuống núi.
Chẳng ngờ về đến khách điếm, lại nhìn thấy Đào Văn Kỳ đã ngồi trong khách phòng ăn uống, đến mắt cũng không thèm liếc nhìn lấy một cái, Chu Mộng Châu vừa bực vừa mừng, nhiều cảm xúc mâu thuẫn nhen nhóm lên trong lòng. Nhưng chàng chẳng chút phản ứng, lẳng lặng bỏ về phòng mình.
Không biết vô tình hay cố ý, hai người cùng ở trong khách điếm đến năm hôm, đương nhiên là mỗi ngày chí ít càng chạm mặt nhau một lần. Nhưng Chu Mộng Châu đã có chủ ý, quyết không cần đặt mắt đến hắn, nên chỉ nhìn hắn bằng cái nhìn lạnh nhạt thờ ơ.
Nhưng có một điều khiến trong lòng chàng không khỏi chút ghen tức pha lẫn ngưỡng mộ, đó là mọi người chung quanh đối với Đào Văn Kỳ xem ra rất nể trọng. Bằng vào một thiếu niên trẻ tuổi mà được nhiều người kính nể, há không đáng khâm phục sao. Chàng thầm nghĩ:
- Hừ, khá lắm! Cứ để có lúc ta sẽ so đấu với hắn vài chiếu, xem bản lĩnh của hắn đến cảnh giới nào?
Đào Văn Kỳ thì càng lúc càng tỏ ra kiêu ngạo, đến như lão tổng quản Thất Tinh Trang là Bát Diệu Lung Linh Trịnh Quảng Thái nghe tin Nam Thiên Nhất Yến trọ lại ở khách điếm, đã tự thân đến mời về trang nghỉ ngơi, chờ Trang chủ hồi giá sẽ chính thức nghênh tiếp. Vậy mà Đào Văn Kỳ nhất định từ chối, coi Thất Tinh Trang chẳng ra gì.
Sáng hôm ngày thứ sáu, từ rất sớm đã thấy lão tổng quản họ Trịnh đến khách điếm đón Nam Thiên Nhất Yến Đào Văn Kỳ, đồng thời cũng thông báo luôn cho Chu Mộâng Châu.
Chẳng hiểu sao, Đào Vãn Kỳ biết Chu Mộng Châu cũng có ý đến gặp Thất Tinh Trang chủ, thì chạy đến gặp chàng lần đầu tiên mặt tỏ ra vui vẻ, nói:
- Thì ra lão huynh cũng đến gặp Thất Tinh Trang chủ, vậy chúng ta cùng đi nhé?
Chu Mộng Châu vốn đã bực trong lòng không muốn đi chung với hắn, nhưng nghĩ cả hai đều là khách, chẳng có lý gì cự tuyệt, đã vậy nét mặt thanh tú khôi ngô của Đào Văn Kỳ vẫn lưu lại chút hảo cảm trong lòng. Cuối cùng thì chàng gật đầu đồng ý.
Bát Diệu Lung Linh dẫn hai thiếu niên vào phòng khách của Thất Tinh Trang, trước hết tiếp trà, lát sau đã thấy ngoài cửa xuất hiện vị trang chủ.
Vừa bước chân vào phòng, trang chủ lên tiếng ngay:
- Đổng Hằng vì có chuyện ra ngoài để nhị vị thiếu hiệp chờ đợi, thật đắc tội!
Đổng Hằng trạc ngoài năm mươi tuổi, mặt vuông, râu dài, người tầm thước chỉ nhìn cũng thấy là người chân chính bất tà.
Đào Văn Kỳ trẻ người khí thịnh, thấy chủ xuất hiện, lập tức đứng lên ôm quyền nói ngay:
- Đổng trang chủ bất tất nhiều lời khách sáo, tại hạ Nam Thiên Nhất Yến Đào Văn Kỳ từ lâu đã nghe thương pháp của trang chủ thuộc hàng võ lâm tuyệt thủ, nên đến cầu giáo!
Đống Hằng khiêm tốn nói:
- Đổng Hằng may được bằng hữu thưởng cho chút nhã hiệu, thật ra hữu danh vô thực, huynh đài từ nghìn dặm tìm đến chỉ e thêm thất vọng.
Đào Văn Kỳ nhíu mày nói:
- Trang chủ nói vậy không thấy quá ư khiêm tốn sao?
Đổng Hằng ngược lại nói chuyện thì nói với Đào Văn Kỳ, nhưng ánh mắt của lão để ý nhiều đến thiếu niên đi cùng Đào Văn Kỳ.
Chính điều này khiến Đào Văn Kỳ càng thêm ghen tức đố kỵ trong lòng, mặt càng tỏ ra câng câng kiêu ngạo.
Đổng Hằng chỉ cười nhạt nói:
- Cố nhân vẫn đã nói:
"Hậu sinh khả úy", Đào huynh đệ là một trong những cao thủ trẻ đời nay. Đổng mỗ chỉ một vài hư chiêu há có thể tiếp nổi cao chiêu tuyệt thủ của Đào huynh. Hôm nay gặp nhau âu cũng là hữu duyên, sao không uống cùng nhau vài chén?
Đào Văn Kỳ đã nghe ra lời lẽ của đối phương, bèn nhíu mày gắt giọng cắt ngang:
- Chẳng sợ trang chủ cười tại hạ không biết lễ số giang hồ, nhưng tâm nguyện cầu sở học, như khát thêm uống, đói thêm ăn, nghe danh mà đến. Chỉ mong mỏi trang chủ chỉ giáo vài chiêu, chuyện ăn uống xin gác lại cho vậy.
Đào Văn Kỳ từng lời từng lời bức dồn đối phương, khiến Đổng Hằng dù có dưỡng thân bình tâm nhẫn nại đến đâu, cũng phải nóng cả đầu lên. Lão xô ghế đứng dậy, nhưng mặt vẫn ẩn hiện nu cười nói:
- Đào huynh đệ đã nói như vậy, xem ra Đổng mỗ vô phương thoái từ. Hảo! Xin mời!
Vừa nói lão vừa chìa tay ra trước. Đào Văn Kỳ không chút do dự, đứng lên nghênh ngang đi ra cửa.
Chu Mộng Châu chưa rõ con người của Đổng Hằng thế nào, nhưng vừa rồi chỉ thấy lão ta trước sau giữ lễ với kẻ hậu sinh kiêu ngạo như Đào Văn kỳ cũng đủ biết phần nào. Có điều chàng không hiểu tại sao lão ta với sư phụ năm xưa hiềm khích gì nhau?
Lúc bấy giờ chàng ngồi bất động, đầu óc còn suy nghĩ mông lung, nên không nhận ra Đào Văn Kỳ đã ra bên ngoài sân, chau mày đợi chàng vẻ bực tức.
Đổng Hằng ngược lại thấy Chu Mộng Châu đồng hành vời Đào Văn Kỳ đến đây, ngỡ chàng là bằng hữu của họ Đào. Mặc dầu từ đầu đến giờ Chu Mộng Châu không hề lên tiếng nửa lời, nhưng Đổng Hằng lão luyện giang hồ, chỉ nhìn nhãn quang thần sắc của chàng cũng đủ biết chàng thân hoài tuyệt học, nên đối với chàng vẫn ngầm coi trọng.
Đổng Hằng cương vị là chủ, thấy Chu Mộng Châu còn đờ người chưa đi lão cũng không tiện đánh động, chỉ đứng chờ đợi.
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn