Ðề tài: Ác Thủ Tiểu Tử
View Single Post
  #40  
Old 05-07-2005, 07:15 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Đào Văn Kỳ không nhẫn nại được, lớn tiến gọi:
- Chu huynh cớ sao ngẩn người ra thế? Chẳng mau ra đây lĩnh giáo thương pháp tuyệt thủ của Đổng trang chủ!
Chu Mộng Châu nghe gọi giật mình sực tỉnh cười gượng gạo rồi theo chân Đổng Hằng bước ra sân.
Lúc này, Đổng Hằng đã truyền lệnh cho Trịnh tổng quản tập trung đệ tử toàn trang trước quảng trường luyện võ để xem một trận ấn chứng võ công giữa trang chủ và vị thiếu hiệp mới khởi dạy gần đây.
Quanh quảng trường lúc này ngoài đệ tử trong trang, còn có một vài cao thủ bằng hữu lân cận nghe chuyện cũng tìm đến mục kích thưởng thức.
Đổng Hằng thấy mọi người đã tề tựu, khi ấy tiến lên mấy bước nói:
- Đổng Hằng mấy hôm nay có chuyện ra ngoài không tiếp đãi các vị được, hôm nay nhân tiện có vị thiếu hiệp vang danh gần đây là Nam Thiên Nhất Yến Đào Văn Kỳ đến ấn chứng võ công. Đổng Hằng không thể chối từ hảo ý của khách, chư vị bằng hữu xin thưởng mục đồng thời có gì sơ xuất thiển bạc xin chỉ giáo. Đa tạ! Đa tạ!
Vừa nói cuối câu lão vừa chấp quyền xá quanh một vòng đúng lễ số giang hồ.
Đào Văn Kỳ được chủ nhân giới thiệu cũng liền bước lên một bước, ôm quyền vái dài, rồi cởi bỏ áo choàng ngoài ra trao cho Chu Mộng Châu cầm hộ. Người chỉ vận bộ võ phục sát người, tay cầm thanh trường kiếm múa múa vài đường, kình phong phát ra nghe vù vù, đủ thấy kiếm pháp tạo chủ tinh nghệ.
Đổng Hằng cười điềm nhiên khen một tiếng:
- Hảo kiếm!
Chu Mộng Châu bấy giờ cầm chiếc áo choàng của Đào Văn Kỳ không chút phản ứng rồi đứng lui ra ngoài. Chàng tâm trí như để vào suy ngẫm năm xưa vì sao sư phụ với Đổng Hằng lại có khúc mắc với nhau, đồng thời để tâm chú ý theo dõi trận đấu của họ, thứ nhất là xem Đào Văn Kỳ bản lĩnh đến đâu, thứ hai là theo dõi thương pháp thành danh của Đổng Hằng, sau này còn động thủ với lão, như vậy có lợi.
Đúng lúc này,"vù" một tiếng, một vệt hàn quang từ Bách Hoa đình bay về phía Đổng Hằng. Mọi người chưa kịp nhìn thì đã thấy Đổng Hằng đưa tay bắt gọn, một ngọn trường thương dài đến gần cả trượng. Đây chính là ngọn Thủy ma thiết thương mà Đổng Hằng thành danh với ngoại hiệu Thất Bộ Truy Hồn là lấy danh từ pho Thất Bộ Truy Hôn thương pháp mà thành.
Đào Văn Kỳ nhìn thấy Đổng Hàng bắt trường thương nặng có đến trên mười cân nhẹ nhàng bằng hai ngón tay thì buộc miệng khen lên:
- Tuyệt thủ!
Đổng Hằng hoành ngọn thương trước ngực, cười tự nhiên:
- Đáng cười!
Đào Văn Kỳ nét kiêu ngạo đã thấy vơi đi, bất ngờ thanh nhuyễn kiếm trong tay đang cuộn tròn lại, bỗng thả lỏng khiến lưỡi kiếm bung ra phát tiếng kêu :Di tai, trầm giọng nói:
- Trang chủ, xin ra chiêu!
Đổng Hằng chỉ cưỡi nhẹ, nói:
- Thiếu hiệp từ phương xa đến là khách. Đổng mỗ xin nhường chiêu!
Đào Văn Kỳ lúc này chỉ nhìn binh khí đôi bên cũng đã thấy được mình hơi yếu thế, nhuyễn kiếm đối trường thương nặng trên mười cân, từ trường độ tấn công cho đến cẩn trọng nhất thất đều kém thấy rõ, khi ấy nếu như không nhân thế tiên xuất thủ chiếm thế ưu, thì chỉ sợ khó thắng nổi đối phương. Bấy giờ hắn chẳng nhún nhường nữa, liền múa kiếm vun vút phát chiêu tấn công.
Đổng Hằng trầm tĩnh vô cùng, thế kiếm đã thấy đến gần, người chỉ còn cách mấy xích.
mà người lão vẫn bất động.
Quần hùng chung quanh thấy thế thì "ồ" lên kinh ngạc. Chu Mộng Châu ngưng lực nhãn thần chú ý xem Đổng Hằng ứng phó thế nào để tránh chiêu kiếm này.
Thật ra chiêu đầu của Đào Văn Kỳ chỉ là một chiêu kiếm hư phát, đợi khi đối phương tránh người thì biến chiêu và tấn công.
Chẳng ngờ Thất Bộ Truy Hồn Đổng Hằng lão luyện giang hồ, kinh nghiệm thì dồi dào, vừa nghe tiếng gió trong thế kiếm của đối phương thì thầm hiểu tâm ý đối phương, cho nên lão trầm tĩnh đáo để.
Đào Văn Kỳ thấy đối phương bất động thì giật mình, mới hiểu ra Thất Bộ Truy Hồn Đổng Hằng chẳng phải là hư danh, chẳng đơn giản như mình nghĩ.
Thế kiếm đã hết, từ hư thành thực, chém xuống trước ngực Đổng Hằng. Thế kiếm từ hư thành thực buộc người dụng kiếm phải lão luyện mới dụng đắc thủ. Chỉ thấy Đổng Hằng hơi nghiêng người, thương tà xuống kịp để lưỡi nhuyễn kiếm thuận thế thương chệch ra ngoài, rồi một đầu thương theo đà quét vào tiểu phức Đào Văn Kỳ.
Đào Văn Kỳ nhảy né hai bộ, tay rung nhẹ liền thấy nhuyễn kiếm như hồi long đoạt châu, nhắm đúng cổ tay trái trên ngân thương chém tới. Mọi chiêu biến hóa hồi kiếm này quả thực với loại kiếm bình thường không sao thi triển được, đây vẫn là biến chiêu của tiên pháp được những bậc danh kiếm chọn dụng cho loại nhuyễn kiếm, nên hiểm ác vô cùng. Lúc này nếu như Đổng Hằng không nhượng chiêu, buông tay ra thì lập tức bàn tay bị tiện ngọt.
Đổng Hằng thương pháp cao tuyệt mà cũng phải giật mình trước thế kiếm hiểm này, lúc ấy tay trái buông nhanh, tay phải quay thương biến đoạn ngắn nhất thành đoản kích mới hóa giải nổi thế kiếm.
Binh khí xưa nay sử dụng trường đoản đều có chỗ lợi thế của nó.
Vừa rồi Đào Văn Kỳ đã có chủ ý tiếp cận, ra tay trước chiếm tiên cơ, chẳng ngờ Đổng Hằng không hốt hoảng mà hoành thương phản chiêu giành lại nửa ưu thế. Nhưng chiêu kiếm biến ảo Hồi Long Đoạt Châu của Đào Văn Kỳ đắc thủ bức đối phương rất cận, chẳng khi nào chịu để đối phương thoát ra khỏi vòng phong tỏa của mình, nên một chiêu vừa dứt, chiêu thứ hai tiếp tục ngay.
Chu Mộng Châu thầm gật đầu khen:
- Tuyệt!
Mắt chàng luôn tập trung theo dõi kiếm pháp và thương pháp của cả song phương, trong đầu thì phân tích nhanh chỗ hay chỗ dở của cả hai.
Thất Bộ Truy Hồn Đổng Hằng xưa nay nhờ vào pho thương thành danh giang hồ, ấy cũng là dựa vào pho thương pháp tuyệt thủ. Lúc nãy đối phương bức cận chiến, chỉ dụng lưỡng đầu thương chính đoản kích đối phó, thì tự nhiên chiêu số bị hạn chế rất nhiều. Lại thêm thanh kiếm trong tay Đào Văn Kỳ lúc cương lúc nhu, chiêu thức quái lạ, thực khiến lão chống đỡ vất vả, trước mắt đã thấy Đào Văn Kỳ chiếm thượng phong hoàn toàn.
Qua chừng mười chiều, Đổng Hằng vừa hóa giải được một kiếm của Đào Văn Kỳ thì lại thấy kiếm loang loáng một chiêu Thái Sơn áp đỉnh bổ xuống.
Đổng Hằng hai tay giữ thương, khoát lên nghênh tiếp. "Koong " một tiếng, quả nhiên tiếp đúng thế kiếm đối phương. Nhưng chẳng ngờ thân kiếm của Đào Văn Kỳ từ cương hóa nhu, nửa đầu rủ xuống như thế Thùy phong đào liễu mũi kiếm nhằm đúng diện bộ Đổng Hằng lướt lời.
Đổng Hằng khiếp hoảng, lúc này kiếm đã giá trên thương, nếu hất ra cũng rất nguy, chỉ cúi nhanh đầu, những cũng nghe "soẹt" một tiếng, mũi kiếm chém đứt một mớ tóc của lão.
Đổng Hằng từ khi xuất đạo giang hồ đến giờ chưa từng bị thua một chiêu nhục thế này, lúc ấy mặt lão giận tái xanh, thét lớn một tiếng, cả người theo thế thương chống đất tung ra ngoài cả mấy trượng. Hẳn nhìn cũng biết chỉ là kế Thiền thoái thoát thân.
Đào Văn Kỳ một kiếm đắc thủ, khi ấy thấy đối phương thoát thân, không khi nào bỏ qua cơ hội nên liền tung người truy theo rất gấp.
Đổng Hằng vốn biết cận chiến tất thua, cho nên vừa rồi mới giở sách Thiền thoái thoát thân chẳng ngờ đối phương truy theo sát như vậy. Cả người đang lơ lửng không trung, lão bằng một chiêu Đơn thủ hồi thương, ngọn thương dài cả hơn một trượng đâm mạnh về phía sau nhằm đúng ngực Đào Văn Kỳ, chẳng kể gì thế kiếm của gã ta đang phóng tới.
Đào Văn Kỳ truy sát đúng sách, thế nhưng thật tình thì vừa rồi đã có hơi chậm một giây, nên để khoảng cánh giữa song phương kéo dài ra. Bởi vậy Đổng Hằng mới thi triển được chiêu Đơn thủ hồi thương, lúc này Đào Văn Kỳ thấy nguy mới chịu dừng chân lại, không truy nữa.
Người vừa chạm đất, Đổng Hằng quay lại bấy giờ mới thi triển hết tuyệt học chính danh Thất Bộ Truy Hồn thương pháp phản công đầu thương, chỉ thấy uốn lượn như mãnh xà, thượng hạ tả hữu, đâu đâu cũng như có ánh thương ào ào như thần thác lũ, hẳn là trong lòng lão đã giận cực.
Đào Văn Kỳ thấy thế thương dũng mãnh thì tạm thời thoái liền ba bộ, nhưng bỗng phát hiện thế thương chậm lại, tợ như sơ hở dễ vào chiêu. Đào Văn Kỳ thầm nghĩ:
- Chỉ cần nhuyễn kiếm quyện được thân thương thì chẳng khó gì tiếp cận đối phương ra tay.
Khi ấy hắn vung kiếm lên từ cương biến nhu, xem ra đã cuộn được thân thương, thế nhưng chợt nghĩ sao tự nhiên thế thương đối phương lỏng như vậy, chẳng phải là cố ý dụ mình hay sao?
Nghĩ đến đó, tự nhiên thế kiếm hơi chậm lại. Chính đúng lúc ấy "vút" một tiếng, đầu thương như mãnh xà nhất điểm lướt vèo tới. Đào Văn Kỳ bất thần nhảy né người sang trái, đồng thời tay phải phất kiếm chống đỡ theo phản xạ.
Chỉ nghe ""koong " một tiếng, kiếm chạm thương, cương biến nhu, quả nhiên thân kiếm cuộn thân thương.
Đúng ngay lúc ấy, Đổng Hằng cười nhạt một tiếng, trường thương rớt mạnh, cả người Đào Văn Kỳ bị chấn động, vội vận kình lực trụ lại. Nhưng người Đổng Hằng thuận thế lướt tới, lấy trái chộp vào cổ tay cầm kiếm của Đào Văn Kỳ.
Vừa rời chiêu thì đúng như dự liệu của Đào Văn Kỳ, nhưng vì nhất thời phân tâm, cho nên không chủ động mà chỉ phản xạ theo bản năng, ra nhiêu chủ động ngược lại Đổng Hằng, đúng như kế dụ đối phương của lão.
Lúc này thấy đã nguy, nên buông kiếm thì bị đối phương đoạt kiếm, Đào Văn Kỳ tay phải thâu lực khiến thân kiếm mềm ra, tay trái đồng thời phất chưởng đánh vào ngực đối phương.
Đổng Hằng chỉ chờ có thế, người thoái nửa bộ, tay trái thâu chiêu, tay phải nắm thương thuận thế quét một thương vào hạ bộ đối phương.
Đào Văn Kỳ thất sắc kêu lên một tiếng, nhảy lùi rất nhanh, nhưng nghe "soạt" một tiếng, mũi thương cũng đã chém thoạt một mảng quần ở đùi để lộ ra làn da trắng muốt. Đào Văn Kỳ thẹn đỏ cả mặt quay người phóng chạy, không quên buông một câu hằn học:
- Trang chủ thương pháp thật cao minh, nửa năm sau xin đến lĩnh giáo!
Nói đến đó cả người đã vọt ra ngoài tường phóng chạy như bay.
Chu Mộng Châu vừa rồi thần tình như say mê trầm nhập vào kiếm pháp và thương pháp của bọn họ, nhất là chiêu cuối cùng của Đổng Hằng khiến chàng suy ngẫm cách phá giải đến nát óc.
Bấy giờ Đào Văn Kỳ phóng chạy đột ngột, đã dẫn đến toàn trưỡng "ồ" lên reo lớn khiến Chu Mộng Châu giật mình sực tỉnh, nếu để hắn vận chiếc quần đã rách ở đùi thì chẳng ra làm sao, khi ấy tung người lướt đuổi theo như phi vân hành tẩu.
Đổng Hằng vốn chẳng để ý đến Chu Mộng Châu, khi nghe tiếng lướt gió, ngưng mắt nhìn thì đã thấy cả người Chu Mộng Châu như làn khói nhạt vọt ra ngoài sáu bảy trượng, khiến toàn trường lại lần nữa la lên kinh động.
Đổng Hằng mặt không chút biểu lộ, nhưng trong lòng đã tối xạm lại.
Vừa rồi, mọi người thấy rõ Chu Mộng Châu chỉ đi theo cầm áo cho Đào Văn Kỳ, nên chung quy chỉ tập trung chú ý đến hắn, ai cũng ngỡ Chu Mộng Châu thân thủ võ học đều kém Đào Văn Kỳ, nhưng vừa rồi chứng kiến Chu Mộng Châu thi triển khinh công thân pháp, thì bất giác suy nghĩ của họ đều cải đổi, nhận ra Chu Mộng Châu công lực bản lĩnh hẳn phải hơn cả Đào Văn Kỳ.
Lại nói, vừa rồi Chu Mộng Châu vì nhất thời muốn truy theo kịp Đào Văn Kỳ, cho nên chẳng suy nghĩ gì mà thi triển thặng thừa thân pháp. Lúc này vọt theo ra ngoài cả mấy dặm, thấy rõ ràng người trong Thất Thinh Trang không hề suy đuổi theo, vậy tại sao Đào Văn Kỳ vẫn phóng chạy như ma đuổi?
Chàng nhíu mày không hiểu nổi duyên cớ, trong lòng lấy làm lạ, nên gia tăng tốc độ, chỉ nhoáng sau đã thấy còn cách Đào Văn Kỳ chừng mươi trượng, liền lớn tiếng gọi:
- Đào huynh, xin dừng bước ...
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn