Ðề tài: Ác Thủ Tiểu Tử
View Single Post
  #57  
Old 05-07-2005, 07:22 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Lý Uyển Nhược vừa nghe sắc mặt không còn được tự nhiên, nói:
- Lần này Liên Vân Bảo chủ Hồ Dã mở “anh hùng lôi đài” là để kén rể, nếu ngươi mà đăng đài thi đấu thì chẳng có kẻ nào thắng nổi, xem ra vòng nguyệt quế đăng đài hoa chúc thuộc về ngươi rồi đấy.
Lý Uyển Nhược càng nói cuối câu sắc mặt diễn biến càng phức tạp.
Chu Mộng Châu vốn không để tâm đến chuyện này, mà trong đầu chàng nghĩ đến một vấn đề khác, bất chợt chàng rút phắt thanh trường kiếm trên vai múa một vòng, giọng đầy hào khí nói:
- Chỉ bằng thanh kiếm này, nhất định đánh bại hắn!
Một câu nói bất ngờ, Lý Uyển Nhược đương nhiên không thể biết được “hắn” trong câu nói của Chu Mộng Châu muốn ám chỉ ai? Thế nhưng cô nàng thầm đoán được người kia tất có liên quan trọng yếu đến cuộc đả lôi đài lần này.
Hai người đứng đối diện nhau lặng lẽ không nói. Trong tự viện chỉ còn lại tiếng dạ phong đung đưa cành tùng kêu xào xạt.
Nên biết, trước đây chừng nửa tháng, nhiêu phương các xứ giang hồ đều nhận được thiếp mời, thông báo đấu lôi đài kén rể cho vị thiên kim ái nữ của Liên Vân Bảo chủ Cương Kiếm Đoạt Hồn Hồ Dã. Anh hùng trai trẻ các môn hộ từng nghe nhắc đến vị thiên kim ái nữ của Hồ Dã, đương nhiên chẳng ai bỏ qua cơ hội này.
Thứ nhất là hy vọng có cơ may đoạt được giai nhân, sau đó tất nghiễm nhiên trở thành người kế vị Bảo chủ Liên Vân Bảo. Thứ hai, nhân cơ hội này ra mặt quần hùng, chẳng ít thì nhiều danh tiếng cũng xuất hiện trên giang hồ. Chính vì vậy mà hào kiệt trẻ tuổi các phương nườm nượp kéo về phó hội. Tính chất cuộc đấu chỉ đơn thuần là thi thố tài nghệ phân thắng phụ để tranh vòng nguyệt quế giai nhân, nhưng hai ngày vừa rồi các trận đấu diễn ra cũng không kém phần quyết liệt.
Bởi vì bọn họ đều là tuổi trẻ hiếu thắng, phần vì sĩ diện, cho nên đã đấu là đấu tới cùng. May mà đích thân Hồ Dã cùng thêm vài nhân vật lão bối danh đầu đứng làm trọng tài mới không để dẫn đến tình trạng thảm sát lẫn nhau.
Chu Mộng Châu lần này tìm về Trường An cũng vì nhiều nguyên nhân, trong đó không ngoại trừ lần đấu lôi đài này.
Thế nhưng, chàng chưa bao giờ nghĩ đến muốn chiếm được Hồ Vân Thường, mà chỉ muốn rửa nhục một kiếm của Liêu Thứ năm xưa, đồng thời truy vấn Hồ Dã và Lạc Đại Xuân.
Hai người vẫn đứng lặng theo đuổi ý nghĩ riêng của mình, đột nhiên có tiếng áo lướt gió, Chu Mộng Châu giật mình thét hỏi:
- Bằng hữu đêm khuya đột nhập bổn tự, há chẳng thấy thất lễ sao?
Lý Uyển Nhược đã nhận ra người vừa phóng vào là ai, bèn la lên:
- Chu huynh, là người một nhà!
Chu Mộng Châu khi thét hỏi liền tung chưởng, bấy giờ nghe thế vội thâu chưởng.
Bóng người kia né chưởng phóng đến đứng bên cạnh Lý Uyển Nhược, mới hay là một thiếu niên mặt hoa mày ngài, dáng vẻ thanh thoát vô cùng.
Chu Mộng Châu thấy thiếu niên lạ mặt, bèn ngưng mắt chăm nhìn, chỉ thấy sắc mặt thiếu niên ửng hồng, rồi cúi đầu thẹn thùng như một thiếu nữ.
Lý Uyển Nhược đứng bên cạnh nói:
- Chỉ mới cách nửa năm mà Chu huynh không nhận ra sao?
Chu Mộng Châu nghe vậy thì càng chăm nhìn vào mặt thiếu niên, lúc này chàng mới thấy quen quen, chừng như đã gặp qua ở đâu, thế nhưng nhất thời chàng không nhớ ra nổi.
Lý Uyển Nhược thì nắm lấy tay thiếu niên, kề vai rất thân thiết, thầm thầm thì thì to nhỏ với nhau một hồi.
Chu Mộng Châu tuy không nghe rõ họ nói gì với nhau, thế nhưng thanh điệu ngữ khí của người kia trong trẻo khiến chàng càng sinh nghi.
Câu chuyện của họ chừng như xoay quanh chuyện đả lôi đài, hai người cứ đứng say sưa nói chuyện với nhau, chẳng biết cố ý hay vô tình mà bỏ mặc Chu Mộng Châu đứng ngây người như trời trồng.
Bọn họ nói chuyện đến cả canh giờ mới thôi.
Chu Mộng Châu vẫn kiên trì chờ đợi không hề đả động đến bọn họ.
Cuối cùng thì Lý Uyển Nhược mới quay lại nói với chàng:
- Chúng tôi muốn ở nơi đây nghỉ ngơi điều nhiếp tinh thần chân lực, Chu huynh hẳn không từ chối?
Chu Mộng Châu gật đầu nói:
- Tệ tự vốn là của gia sư, hiện thời tại hạ tạm quyền làm chủ, xin cô nương và vị bằng hữu kia cứ tự nhiên.
Đêm ấy Lý Uyển Nhược và thiếu niên kia ở chung phòng, Chu Mộng Châu không lấy làm ngạc nhiên, vì chàng đã nhận ra thiếu niên kia chừng như mười phần cũng là nữ hóa nam trang.
Lôi đài cả thảy năm ngày.
Hai ngày sau đó, cứ sáng ra là Lý Uyển Nhược cùng thiếu niên kia lên đường, chiều tối mới về, bọn họ bàn chuyện đấu lôi đài trong ngày, cho nên Chu Mộng Châu ít nhiều cũng nắm được tình hình.
Nhưng chàng chung thủy chỉ ở lại bên mộ sư phụ, trong lòng thầm tính đến ngày cuối cùng mới lộ diện.
Tối hôm ấy, Lý Uyển Nhược tìm đến gặp Chu Mộng Châu nói gọn:
- Cảm tạ Chu huynh đã chiếu cố, mấy ngày qua xem đấu đài vậy quá đủ, giờ chúng tôi xin cáo từ!
Chu Mộng Châu ngạc nhiên hỏi:
- Ngày cuối cùng là hấp dẫn nhất, lẽ nào nhị vị không nán lại xem cho hết?
Lý Uyển Nhược điềm nhiên cười nói:
- Kết quả thi đấu “Anh hung lôi đài” thế nào cũng đã nhìn thấy rõ, xem hay không xem cũng vậy thôi! Vả lại, người của Quy Hồn Bảo mỗi khi nhìn thấy Chu huynh xuất hiện đấu đài, tất liên tưởng tôi đi cùng Chu huynh, chỉ thêm phiền phức. Chúng ta hậu ngộ có lúc!
Nói rồi định đi ngay, nhưng Chu Mộng Châu cản lại:
- Lý cô nương về đâu? Sau chuyện này nhất định tôi đến thăm.
Lý Uyển Nhược nói:
- Tôi hiện tại vẫn tạm thời ở cùng sư muội, sư thúc lại không thích người ngoài đặt chân đến, nhất là đàn ông. Chu huynh đừng đến thì hơn!
Nói xong nàng quày quả nắm tay thiếu niên bỏ đi.
Chu Mộng Châu không cản nữa, chỉ đưa mắt tiễn chân bọn họ như chính lần nào bọn họ ngóng mắt tiễn chân chàng ra khỏi u cốc.
Đến lúc này thì cũng đã nhận ra thiếu niên kia chính là vị ni cô xinh xắn trong u cốc mà hơn nửa năm trước chàng đã gặp khi Lý Uyển Nhược đưa chàng đến đó định trú lại dưỡng thương.
Khi bóng họ khuất hẳn trong rừng cây, chàng trở lại trước mộ sư phụ lặng người tưởng niệm đến người. Hồi lâu chàng bất giác thở dài thốt lên:
- Sư phụ chịu hàm oan uổng tử, đệ tử Chu Mộng Châu nhất định rửa oan cho người ...
Vừa nói đến đó, bỗng chàng nghe có tiếng chân người, liền quay phắt lại hỏi:
- Ai?
Bước chân kia dừng hẳn, như hcợt phát hiện ra người quen, người kia reo lên:
- A! Châu đệ phải không?
Chu Mộng Châu cũng đã nhận ra giọng nói quen quen, bèn hỏi:
- Cô là ...
Thì ra người kia là một thiếu nữ, bấy giờ bước đến gần, Chu Mộng Châu reo lên:
- Vân tỷ, là tỷ đây rồi!
Bạch Vân gật đầu, hỏi:
- Châu đệ lâu nay vẫn khỏe chứ?
- Khỏe, thế Vân tỷ?
- Ừm, lần ấy Châu đệ đi rồi, bỗng ta nghe bên ngoài có tiếng người, may mắn lúc ấy thương thế đã khá hồi phục, lẻn ra lén nhìn mới hay là bọn người của Quy Hồn Bảo. Ta liền trốn bỏ chạy, chỉ kịp để lại chút tin cho Châu đệ, hẳn khiến ngươi lo lắng?
Chu Mộng Châu đối với Bạch Vân quả thật tình như chị em, chàng nhận thấy Bạch Vân dịu dàng nhu mì, chăm sóc chàng chu đáo, nên tình cảm đối với Bạch Vân rất lớn. Khi ấy chàng nói:
- Có nhiều chuyện để nói lắm, ài ... không ngờ chúng ta lại gặp nhau, Vân tỷ sao lại đến đây?
Bạch Vân nói:
- Lần ấy ta nghe Châu đệ sau này sẽ về Từ Vân Tự, lần này nghe có tỷ đấu lôi đài trong Liên Vân Bảo, ta nghĩ thế nào Châu đệ cũng về Trường An, nên mới tìm đến đây.
Chẳng may khéo gặp ...
Nói đến câu cuối, mắt nàng nhìn quanh, phát hiện ra ngôi mộ mới nhưng tấm bia thì chưa khắc chữ, ngạc nhiên hỏi:
- Mộ phần này của ai? Tại sao trên bia không khắc tên tuổi?
Chu Mộng Châu mặt u buồn, nói:
- Chính là của gia sư ...
- Hả? Kim La Hán thiền sư viên tịch rồi ư? Bao giờ? Tại sao?
Chu Mộng Châu lắc đầu đáp:
- Mọi điều còn chưa rõ lắm, nhưng có lẽ từ sau khi tiểu đệ rời người ...
Nói rồi chàng kể nhiều điều mà chàng đã nói chuyện với Đạo An thiền sư cho Bạch Vân nghe.
Cuối cùng chàng nói:
- Chính vì nội tình huyết án năm xưa chưa rõ ràng, cho nên tiểu đệ mới không dám khắc tên tuổi ân sư lên bia, sợ đối phương bị đánh động tất có sự chuẩn bị đối phó.
Bạch Vân nói:
- Kim sư phụ bị hàm oan mà uổng tử, chẳng lẽ năm xưa Kim sư phụ bị dính líu vào một vụ án nào sao?
Chu Mộng Châu ngước mắt nhìn Bạch Vân, chàng vốn không định nói ra cho Bạch Vân nghe, nhưng rồi nghĩ giờ chàng chỉ có duy nhất bước là thân cận, có thể giải bày nỗi lòng. Khi ấy chàng bèn kể ra những điều mấu chốt trong huyết án năm xưa của cha chàng cho Bạch Vân nghe, nhưng chung quy không nhắc đến mẫu thân chàng là Tuyệt Dương nữ ni.
Bạch Vân nghe xong trầm ngâm hồi lâu, nói:
- Không ngờ trong chuyện của Châu đệ cũng có tay Đằng Thận nhúng vào, con người hắn thật là nham hiểm thâm độc!
Nói đến cuối câu nàng tỏ ra vô cùng căm hận, Chu Mộng Châu bèn hỏi:
- Vân tỷ sao mãi chạy trốn bọn Quy Hồn Bảo vậy, chẳng lẽ giữa Vân tỷ với bọn chúng có thù oán gì?
Bạch Vân nghe hỏi thì thở dài, hồi lâu mới kể:
- Năm xưa khi gia phụ bị nạn thì ta còn nhỏ lắm, chưa biết gì nhiều. Nhưng sau này khi kiếp nạn ập đến cho gia đình chúng ta thì ta đã mười ba tuổi. Ta nhớ là một bọn người bịt mặt đánh gia đình chúng ta không chừa, sau đó lại còn phóng hỏa đốt cháy sạch. May mà hai chị em ta thoát nạn ...
Chu Mộng Châu chen ngang hỏi:
- Nhưng mà giữa gia đình Vân tỷ với Quy Hồn Bảo thì có thù oán gì?
Bạch Vân lắc đầu nói:
- Thù oán thì có lẽ không, nhưng tranh chấp thì có thể có ... Gia phụ vốn là tiền nhiệm Quy Hồn Bảo chủ, sau khi người mất tích một cách bí mật thì Đằng Thận mới nghiễm nhiên lên được cương vị Quy Hồn Bảo chủ!
Chu Mộng Châu gật đầu thốt lên:
- A! Thì ra thế, sao mà giống tình cảnh gia phụ tiểu đệ đến thế?
Bạch Vân gật đầu:
- Phải, tiểu đệ không bị truy sát, còn chị em chúng ta phải dắt nhau chạy lánh nạn, bọn người Quy Hồn Bảo không lúc nào không truy đuổi.
Chu Mộng Châu ngạc nhiên nói:
- Chẳng lẽ Đằng Thận dám ngang nhiên như vậy sao?
Bạch Vân nói:
- Chúng hô hoán lên là chị em ta trộm Bảo lệnh trốn chạy, cho nên truy bắt lấy lại Bảo lệnh.
- Thì ra là vậy!
Chu Mộng Châu hỏi tiếp:
- Vậy Vân tỷ chẳng lẽ chạy trốn mãi?
- Không, ta định trước hết tìm cho được Hân đệ đệ, sau đó truy tìm mọi chứng cớ rõ ràng rồi mới thanh toán với Đằng Thận.
Nói rồi nàng lại hỏi Chu Mộng Châu:
- Vậy Châu đệ giờ định làm gì?
Chu Mộng Châu đáp:
- Trước hết tiểu đệ sẽ vào Liên Vân Bảo tìm cách bức vấn Hồ Dã, nếu lão chịu nói ra thì tiểu đệ sẽ nhẹ tay, bằng không sẽ quyết với lão ta một trận, sau đó sẽ tìm đến Đằng Thận.
Chàng dừng lại một lúc, rồi nói tiếp:
- Sáng mai tiểu đệ vào Liên Vân Bảo, Vân tỷ cứ ở lại đây, hy vọng tiểu đệ có tin tức về cho Vân tỷ.
- Ừm, hy vọng là như vậy!
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn