Ðề tài: BÀN LONG ĐAO
View Single Post
  #24  
Old 05-10-2005, 08:32 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Vô Hối quỳ xuống lạy ba lạy :
- Ơn truyền tuyệt học, tiểu bối xin tạc dạ. Nguyện đem thần chiêu diệt trừ ma chướng, tạo phúc cho sinh linh.
Tử Trúc đạo trưởng hài lòng, tiễn chàng xuống núi. Cô Linh chờ lão đi lên mới dám bò ra. Gã thở phào - May mà Môn chủ thắng cuộc chứ lão giữ linh đan kè kè bên người, làm sao trộm nổi.
Hai người giục ngựa phi mau, đến sẩm tối đã về tới Vu Sơn. Chàng trao cương cho Tam Thủ Miêu rồi phóng nhanh lên núi. Đỗ Thần thấy mặt chàng rạng rỡ, biết ngay đã có linh đan. Lão mừng đến sa lệ, mau mắn cho Thiên tôn uống vào.
Nếu gọi là tiên đan cũng chẳng sai. Sáng hôm sau, Thiên tôn nghe bệnh hoạn biến mất, thân thể kháng kiện như trẻ lại hai mươi tuổi. Lão cảm động ôm Vô Hối vào lòng thủ thỉ :
- Hảo đồ nhi, ân sư rất hãnh diện có được truyền nhân như ngươi.
Vô Hối cười bảo :
- Năm xưa nếu ân sư không ra tay giáo dưỡng thì đồ nhi chỉ là đứa bé lang bang, rách rưới trên đường đời.
Chàng ở lại thêm ba ngày, chờ Thiên tôn hoàn toàn phục hồi công lực rồi mời ông và Đỗ Thần về Tổng đàn Đao môn để chàng phụng dưỡng. Vô Hối quỳ mãi không chịu đứng lên nên hai lão già bất tử đành nhận lời. Lúc về, nhờ xuôi dòng nên ước tính nhanh hơn được mấy ngày.
Đầu tháng sáu bốn ngươi đã có mặt ở hồ Phiêu Dương. Trong thời gian Vô Hối đi Tú Xuyên, phe Bạch đạo thiếu cao thủ chủ chốt luôn án binh bất động. Ngược lại, Long Phụng bang và Kiếm bang không biết chàng vắng mặt nên cũng im hơi lặng tiếng. Một đệ tử Đao môn có vóc dáng giống chàng đã được Bạch Tú Hồng hóa trang để làm kế nghi binh. Nhờ vậy võ lâm được thanh bình trong ba tháng.
Tam Tuyệt Thiên Tôn là người kiến văn uyên bác, lại giỏi y đạo. Mấy ngày sau, ông gọi Vô Hối vào thư phòng gạn hỏi :
- Tám chiêu kiến vô danh kia có đúng là do Vi nhi dạy cho ngươi hay không?
Vô Hối vội thưa :
- Đồ nhi nào dám dối ân sư.
Thiên tôn hỏi thêm :
- Ta nghe nói ngươi đã đến núi Xích Thành học nghệ nhưng vì cháu gái Võ Thánh nên đã bỏ qua cơ hội học Thái Dương kiếm pháp. Ngươi đã gặp mặt Sở tiểu thư, vậy hãy so sánh xem nàng ta với Vi nhi có điểm gì giống nhau không?
Chàng nhắm mắt mường tượng ra dung mạo Sở Thúy Vi, giật mình nhận ra nếu không có vết nám kia thì hai người rất giống nhau.
Đỗ Thần vuốt râu nói :
- Ta và Tỏa Thần là huynh đệ đồng môn, biết rõ lão chỉ có một cháu gái duy nhất là Độc mỹ nhân Lãnh Như Sương. Lão ta còn là bào đệ của Sở phu nhân.
Vô Hối đâu phải kẻ ngu ngốc, chàng hiểu ngay rằng Như Vi chính là Sở Thúy Vi.
Chàng rất yêu thương nàng nên không hề bối rối, chỉ mỉm cười hỏi Thiên tôn :
- Sao ân sư khám phá ra việc này?
Ông cười khà khà đáp :
- Vết nám trên mặt Vi nhi là do nhựa của một loại trái cây trên núi Xích Thành.
Sư tổ ngươi Thái Âm lão nhân và Thái Dương lão nhân là huynh đệ kết bái, đã từng cùng nghiên cứu võ công ở núi Xích Thành nên ta có nghe kể về loài quả này. Nếu muốn tẩy vết nám chỉ cần lấy rễ cây hắc quả nấu lên là rửa sạch.
Vô Hối buồn rầu nói :
- Đồ nhi không quan tâm đến dung mạo, chỉ buồn vì nàng không thể hồi phục hoàn toàn.
Giữa tháng sáu, vừa cúng giỗ vong thê xong, chàng nhận được một phong thư của Sơn Đông Mị Nương. Chỉ vẻn vẹn có mấy câu :
“Công tử nhã giám, tiện thiếp mang trọng thương, chẳng còn sống được bao lâu nữa, hiện đang nằm chờ chết ở một ni am ở ngoại thành Vũ Xương. Nếu chàng muốn gặp thiếp lần cuối xin tìm đến Thanh Vân am.
Xương Hoàn lệ bút”
Chàng lấy khăn lụa ra so sánh, quả nhiên đúng là nét chữ của Mị Nương. Bao nhiêu kỷ niệm xưa sống lại trong lòng, tình yêu kia tràn ngập hồn. Vô Hối quyết định đến Vũ Xương tìm nàng, may ra cứu được sẽ đưa nàng về chung sống. Chàng vào thú thực với Thiên tôn, ông trầm giọng bảo :
- Hối nhi cũng biết ta không câu nệ tiểu tiết. Dẫu nàng là dâm nữ cũng mặc. Nếu đã hồi tâm hướng thiện thì còn tốt bằng mấy bọn giả quân tử trên đời này. Chàng như trút được gánh nặng, phấn khởi lên đường đến Vũ Xương. Vô Hố cải trang thành một đại hán mặt vàng, râu mép rậm rì rồi âm thầm rời thủy trại.
Đến chiều, chàng đã ở Vũ Xương, gởi ngựa cho khách điếm, hỏi thăm đường đến Thanh Vân am.
Ni am nhỏ bé này chỉ có một lão ni và bốn ni cô. Vô Hối ngỏ lời :
- Tại hạ là Vô Hối muốn gặp Hứa cô nương, hiện đang dưỡng thương trong am.
Lão ni xem thư rồi mời chàng vào trong. Xem ra nơi đây có vẻ nghèo nàn, đạm bạc, mái ngói vân phong đã dột nhiều chỗ, ánh sáng tà dương le lói lọt qua.
Mị Nương nằm trong một căn phòng chật hẹp, dưới ánh sáng của chiều tà, gương mặt đẹp kia xanh xao, hốc hác. Nàng mừng đến sa lệ. Đôi dòng châu ứa ra ướt gối.
Mị Nương thều thào nói :
- Tiện thiếp trúng một thưởng của Sơn Đông Quái Lão vào lưng, đào tẩu đến đây thì gục ngã. May nhờ có Thanh Vân sư thái giỏi y thuật nên mới sống sót đến giờ này.
Chàng rất ngạc nhiên khi nghe nói nàng bị phụ thân đả thương nhưng không dám nhiều lời, ngồi xuống mép giường thăm mạch, xem xét thương thế. Giữa lưng nàng là một vết bàn tay tím đen, xưng vù lên và có hiện tượng trúng độc.
Vô Hối suy nghĩ một lúc, rút Bàn Long đao rạch hai đường chéo vào giữa vết thương. Chàng kê miệng hút náu độc ra, từng ngụm máu bầm đen được chàng phun vào ống nhổ dưới đất. Khi đã đến máu hồng tươi, chàng ngưng lại rồi ngồi xếp bằng cạnh nàng, xoa bóp huyệt đạo toàn thân và cho nàng uống linh đan của Thiên tôn.
Vô Hối dùng luồng chân khí Thái Âm hùng hậu của mình đả thông những chỗ bế tắc trong kinh mạch, giúp cho dược lực mau phát huy tác dụng.
Một canh giờ sau, Xương Hoàn thoát cảnh hiểm nghèo, khôi phục được một phần công lực. Nàng xúc động nói :
- Tiện thiếp chỉ muốn gặp công tử để nói lời tử biệt, ngờ đâu chàng lại cứu được kẻ bạc mệnh này.
Vô Hối hôn nhẹ lên trán nàng, âu yếm nói :
- Ta đã thỉnh ý sư phụ, người chấp nhận cho đôi ta nên duyên tần tấn. Khi nào nàng bình phục hẳn, chúng ta sẽ cùng về.
Xương Hoàn nhìn chàng với ánh mắt kỳ lạ cười khúc khích :
- Té ra chàng đã đem lòng yêu thương kẻ xấu xa này rồi sao.
Nụ cười dù nhợt nhạt nhưng vẫn không kém phần quyến rũ. Chàng thản nhiên đáp :
- Sư phụ ta được võ lâm gọi là thiên hạ đệ nhất tà. Thì ta trước sau gì cũng thành đệ nhị tà.
Chàng chợt nhớ lại câu nói đầu tiên của nàng nên hỏi :
- Vì sao lịnh tôn lại hạ độc thủ như vậy?
Nàng căm hận đáp :
- Thiếp đâu phải là Sơn Động Mị Nương, con gái của lão. Hứa Phong là thúc phụ của Bích Vân này nhưng mười năm trước, lão đã sát hại gia phụ, gia mẫu để đoạt gia sản. Một tỳ nữ đưa thiếp đào vong. Đến tuổi mười tám, thiếp cải trang vào làm tỳ nữ cho Mị Nương. Thiếp học hỏi tính cách của nàng rối giết đi, thế chân vào để tìm cách hạ sát Quái Lão. Lúc chúng ta hội ngộ lần đầu thì thiếp vừa đóng vai Mị Nương được bốn tháng. Mẹ của Mị Nương và gia mẫu lại là chị em song sinh nên dung mạo thiếp và nàng rất giống nhau. Nhưng nửa tháng trước tiện thiếp quên không điểm nốt ruồi son sau tai nên bị lão nghi ngờ. Hơn nữa, thiếp dù cố tình học theo cách ăn mặc, cười nói của Mị Nương nhưng lại không thể dâm đãng như nàng. Chính vì vậy Quái Lão đã âm thầm tra hỏi bọn tỳ nữ. Cuối cùng lão tìm thấy hài cốt Mị Nương ở Hứa gia trang, phát hiện toàn bộ âm mưu của thiếp. Nhờ pho khinh công Cuồng Phong Ma Ảnh mà chàng đã dạy nên thiếp mới chạy thoát.
Kỷ niệm về cuộc ái ân với nàng lần đầu tiên về. Mối thắc mắc trong lòng tan biến, chàng tự cười mình ngu ngốc không nhận ra nàng còn là xử nữ. Bỗng đôi tai tinh tường của chàng nghe tiếng vó ngựa khua nhẹ. Vô Hối biến sắc bảo :
- Vân muội hãy cố ôm chặt lấy lưng ta, có lẽ bọn tà ma đã lần đến.
Chàng cởi phăng hai mảnh da giao long buộc vào lưng Bích Vân, rồi cõng nàng lướt ra phía sau am. Vô Hối nép vào lùm cây quan sát. Hơn trăm bóng người vây chặt Thanh Vân am. Chàng không muốn liên lụy đến ân nhân của Bích Vân, liền như cách chim bằng lướt thẳng ra ngoài, vung Bàn Long đao chặt liền hai chiếc thủ cấp. Tên thứ ba cản đường bị tiện đứt ngang lưng nhưng gã cũng kịp rú lên. Sơn Đông Quái Lão quát vang :
- Đốt đuốc lên, không được cho chúng đào tẩu.
Vô Hối nghiến răng múa tít bảo đao, dùng pho khinh công tuyệt thế phi nhanh.
Chẳng mấy chốc chàng đã hạ sát mười mấy tên, rời xa ni am được hai chục trượng. Sơn Đông Quái Lão thét thuộc hạ cản đường rồi nhảy đến vung chưởng giáng vào lưng Bích Vân. Vô Hối đảo bộ tránh chiêu. Đạo chưởng kình đập xuống đất làm cát bụi bay mù mịt. Chàng động sát khí, vận thần lực xuất chiêu thứ bảy trong pho Thái Dương kiếm pháp. Dưới ánh đuốc bập bùng, đao quang rực rỡ dàn dụa sát khí lạnh lẽo.
Sơn Đông Quái Lão kinh hoàng vung song chưởng cố chặn đường kiếm lại. Nhưng công lực của lão đâu thể so với Thủy Hỏa song thần liên thủ. Đạo hào quang chết người xuyên qua chưởng kình, liếm vào cơ thể lão. Dù phút :Dt lão đã tung người lùi nhanh nhưng cũng bị lưỡi đao tiện đứt hữu thủ và rọc một đường sâu hoắm nơi đùi trái.
Lão rú lên đau đớn, quay mình đào tẩu.
Vô Hối nghe sau lưng có tiếng dây cung bật, vội quay lại vung đao đánh bạt đi.
Chàng nhắm hướng tối tăm, cõng Bích Vân phi mau. Chàng không dám quay lại Vũ Xương lấy ngựa, dùng khinh công vô thượng băng rừng chạy dọc bờ sông.
Bích Vân thì thầm :
- Hối ca có mệt lắm không?
Chàng lắc đầu, chân vẫn lướt như bay. Khi còn cách Tổng đàn Đao môn hai trăm dặm chàng mới dừng chân. Nơi đây thuộc địa phận tuần tra của thuộc hạ chàng, bọn Long Phụng bang chắc chắn không dám đến.
Trời đã dần sáng nhưng chưa hàng quán nào mở cửa. Ba trăm dặm đường làm Vô Hối nghe đói bụng còn Bích Vân mệt mỏi thiếp đi lên lưng chàng. Bỗng từ phía trước, một đoàn người đông đến gần trăm xuất hiện. Vô Hối thở dài lo lắng vì khí lực chàng đã giảm sút trầm trọng.
Thủy Hỏa song thần đắc ý nói :
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn