Ðề tài: BÀN LONG ĐAO
View Single Post
  #28  
Old 05-10-2005, 08:34 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Thiên tôn cười nhạt đáp :
- Lão phu sẽ liều mạng già phá trận, ở tuổl này dẫu chết cũng vừa.
Vô Hối cứ đinh ninh rằng mình sẽ thay ân sư xuất thủ, nào ngờ ông đã biết trước hiểm nguy, không để chàng phá trận.
Chàng nghẹn ngào thưa :
- Đồ nhi xin được phép thay mặt người vào trận. Công lực người đã san sẻ cho đồ nhi, đâu còn được như xưa nữa?
Thiên tôn dịu dàng bảo :
- Sư phụ tuy mang danh thiên hạ đệ nhất tà nhưng cũng không thoát khỏi cái lụy vì thanh danh. Khách giang hồ thường chết vì cái mà mình cố tạo dựng nên. Hối nhi còn trẻ, tiền đồ còn dài, hãy giết lão ma trả thù cho ta là được rồi.
Vô Hối nuốt lệ nói :
- Xin ân sư hãy ban thêm mười năm công lực nữa, đồ nhi tự tin sẽ phá được quỷ trận.
Hách lão gia lắc đầu :
- Phải qua thời hạn một năm, ngươi mới có thể nhận thêm công lực, khiên cưỡng chỉ có hại mà thôi. Hơn nữa, sư tổ ngươi năm ấy cũng có trên một giáp tý tu vi mà vẫn bó tay.
Nói xong, lão cười sang sảng, xua tay :
- Ý ta đã quyết, không được nói nữa. Giờ hãy vui say cho thỏa thích.
Dù cố gắng vui nhưng lòng mọi người nặng như đeo đá, uống rượu mà nghe đắng như uống thuốc.
Thiên tôn ngà say vào đạo xá nghỉ ngơi. Vô Hối buồn bã vào phòng mình. Chàng suy nghi rất lâu, cố tìm cách cứu sư phụ. Sau mẹ chàng, ông là người thân thiết nhất.
Ngoài tình sư đồ, chàng còn coi ông như thân phụ của mình.
Bích Vân cũng sầu muộn không kém, nàng ngồi ở cạnh giường lặng lẽ nhìn phu tướng. Vô Hối bảo nàng :
- Nương tử đi gọi Côn Linh cho ta.
Bích Vân bước ra. Lát sau dẫn Tam Thủ Miêu vào. Gã cung kính đứng chờ lệnh.
Vô Hối nói :
- Đường chủ hãy an tọa và kể cho ta nghe những điều ngươi biết được về cái chết của bổn tông tổ Công Tôn Cẩn Côn Linh ngồi xuống ghế, chậm rãi thưa :
- Bẩm Môn chủ, thuộc hạ nghe kể lại rằng lão thái gia đang luyện thần công, bị một con mèo nhảy vào người nên tẩu hỏa nhập ma, đột tử.
Mắt chàng sáng lên, tin rằng mình suy luận đúng hướng. Vô Hối hỏi thêm :
- Ngoài truyền thuyết Đao phù, người còn để lại vật gì nữa không?
- Thưa không.
Vô Hối cho gã lui rồi lấy Đao phù ra xem xét. Chàng đặt nằm ngang ngón tay trỏ cân thử. Chuôi đao tròn, lớn hơn lưỡi đao và cùng một thứ kim loại nhưng xem ra lại nhẹ hơn nhiều. Chàng suy ra chuôi đao rỗng ruột, liền vặn mạnh. Quả nhiên hai phần lưỡi và cán gắn với nhau bằng những vòng răng. Trong khoảng tối là một cuộn giấy ố vàng.
Vô Hối mừng rỡ gọi Bích Vân đến xem. Đoạn đầu có bốn chữ nét lớn :
Công Tôn Thất Thức Dưới là dòng chữ nhỏ :
“Phi duệ nhi bất truyền” (Không phải con cháu thì không được truyền lại).
Và câu thứ hai là :
“Vị hữu tu vi tam thập niên, vô năng học đao chi” (chưa có ba mươi năm tu vi, không học được đao pháp này)
Chàng đã hiểu ra nguyên do vì sao tuyệt học thất truvền. Khi tổ phụ Công Tôn Cẩn qua đời thì nội tổ chàng chưa đủ công lực họa đao pháp gia truyền. Tổ phụ chàng chết đột ngột nên không kịp dặn lại nơi cất giấu đao phổ.
Vô Hối phát hiện chiêu Họa Long Vô Nhãn chính là chiêu thứ tư. Chàng không có thời gian nên học chiêu này trước để đối phó với Cương Thi tiểu trận.
Đến tối hôm sau, chàng đã hoàn tất đao chiêu. Trừ Bích Vân, không ai biết tại sao chàng đóng kín cửa phòng, chỉ ra ngoài vào mỗi bữa ăn.
Vô Hối mời mọi người vào khách sảnh. Họ ngạc nhiên khi thấy Côn Linh bày ra những giá nến. Mỗi giá cắm hai ngọn gần nhau. Tổng cộng là ba mươi sáu ngọn.
Vô Hối tủm tỉm cười bảo Thiên tôn :
- Xin ân sư cứ xem như đây là mười tám Cương thi. Người cứ sắp xếp quanh đồ nhi theo ý muốn.
Thiên tôn dựa vào trí nhớ, đặt các giá nến vào các phương vị. Vô Hối đứng giữa nói :
- Xin chư vị chú ý!
Thanh Bàn Long đao như tia chớp, bay lượn giữa trận pháp. Chỉ trong thời gian vài cái nháy mắt, hơn ba mươi ngọn tắt ngóm, chỉ còn bốn ngọn le lói.
Quần hào xúm lại xem, thấy tim nến đứt đoạn. Họ trợn mắt kinh ngạc, hết lời tán dương.
Thiên tôn hoan hỉ hỏi :
- Hối nhi học chiêu Họa Long Vô Nhãn này từ lúc nào?
Vô Hối bèn kể lại việc chàng khám phá ra bí mật của Đao phù.
Sáng hôm sau, quần hào kéo nhau xuống chân núi đợi chờ. Hào kiệt bốn phương cũng đã có mặt.
Không phải như trận Hoàng Sa Than, phải đem sinh mạng ra đặt cược. Lần này, họ chỉ là khách quan chiến. Do đó, người xem rất đông, nam phụ lão ấu đều đủ cả.
Đầu giờ tỵ, Cương Thi chân nhân và đám Cương thi xuất hiện, ngoài ra không có ai khác. Vô Hối thầm lo ngại rằng bọn ma đầu đã kéo đến hồ Phiêu Dương.
Dung mạo Chân nhân hôm nay thật khó coi. Lão đã cạo sạch những mảng râu tóc nham nhở còn sót lại dưới chiêu kiếm của Vô Hối. :Dt mũi đã lành nhưng tai trái vẫn phải băng bó.
Chân nhân cười ghê rợn hỏi :
- Hách Âu Kỳ, lão đã sẵn sàng chịu chết chưa?
Vô Hối bước ra, mắt lạnh như sương, ngạo nghễ nói :
- Sư phụ ta thân phận tôn quý, đâu thèm ra tay với bọn nửa người nửa quỷ kia. Ta sẽ thay người phá trận.
Chân nhân hài lòng :
- Tốt lắm, ta thanh toán tiểu oa nhi ngươi trước. Lão già kia để lần sau.
Lão phất tay ra hiệu, bọn Cương thi đứng vào phương vị. Thân thể chúng cứng đơ, da mặt xám xịt nhưng thân pháp nhanh nhẹn và đôi nhãn thần xanh biếc đầy vẻ yêu tà.
Quần hào nhìn những bàn tay xương xẩu với móng dài tẩm độc xanh lè, thầm lo ngại cho Vô Hối.
Chàng thản nhiên rút Bàn Long đao bước đến. Trận pháp khởi động vây chàng vào giữa. Từng đợt sóng trảo ập đến uy hiếp cả bốn hướng, không chừa một yếu huyệt nào trên thân Vô Hối. Chàng múa tít Bàn Long đao phản kích.
Trảo ảnh, đao quang chạm nhau chan chát mà không ngón tay nào rơi rụng. Đã hai trăm chiêu trôi qua, chàng vẫn chưa phá trận. Pho đao pháp của Thiên tôn và Thái Dương kiếm pháp của Võ Thánh chỉ giúp chàng bảo toàn sinh mạng trước vòng vây độc trảo.
Cương Thi chân nhân đắc ý ngửa mặt cười rộ :
- Lão phu không tin tiểu tử ngươi lại có được bản lãnh như Thái Âm lão quỷ năm xưa.
Nào ngờ Vô Hối gầm lên vang dội, Bàn Long đao hóa thành tia chớp điểm nhanh vào mắt bọn Cương thi. Chỉ có mười hai tên trúng đao nhưng cũng đủ phá tan thế trận.
Chúng đau đớn, điên cuồng vung trảo đánh nhầu, bất kể bạn thù.
Vô Hối tung mình ra khỏi trận, ôm đau bình thản đứng nhìn bọn Cương thi sát hại lẫn nhau, miệng cười điểm nụ cười ngạo nghễ.
Chân nhân biến sắc rú lên, ra lệnh cho bọn chúng dừng tay. Nhưng mười hai cái xác mù lòa không còn tuân lệnh nữa. Lát sau, cả mười tám tên gục xuống chết vì chất kỳ độc của móng tay đồng bọn.
Lão Ma vương chết điếng người vì tâm huyết bao năm tan thành mây.
Tam Tuyệt Thiên Tôn ngửa mặt cười dài :
- Sao? Giờ thì lão đã chịu thoát xuất giang hồ chưa? Hay là muốn tái chiến với đồ nhi của lão phu lần nữa?
Chán Nhân chán nản đáp :
- Trường Giang Hậu Lãng Thôi Tiên Lãng. Lão phu còn mặt mũi nào mà hòng dương danh nữa.
Vô Hối hỏi lão :
- Sao Chân nhân đã đừng bị sư tổ của ta phá trận, lại dám đem trận pháp ra khiêu chiến?
Chân nhân bực tức đáp :
- Lão phu đã đoán ra có người chỉ điểm cho Thái Âm lão nhân, nếu không lão ta đã sớm hạ thủ, đâu cần phải phí sức đến hơn một canh giờ. Sư phụ ta bảo rằng chỉ có đao pháp của họ Công Tôn mới lợi hại đến mức ấy. Lão phu để tâm điều tra, phát hiện Công Tôn Trí và Hữu Lượng đều có đao pháp tầm thường nên cho rằng đã thất truyền.
Gia quy của họ Công Tôn đã định rõ là không truyền lại người ngoài, vậy Thái Âm lão nhân có biết cũng không đám dạy cho họ Hách. Nào ngờ đến đời Vô Hối, đao pháp này lại xuất hiện.
Nói xong, lão phi thân đi mất.
Vô Hối nói với ân sư và nhạc phụ mối lo lắng của mình. Bọn họ giật mình, mau :Dng cùng chàng trở lại Tổng đàn Đao môn.
Năm con tuấn mã phi nước đại được ba trăm dặm đã kiệt sức. Họ bỏ ngựa dùng khinh công lướt đi.
Vô Hối nắm tay Bích Vân còn Thiên tôn và Sở cung chủ giúp đỡ Côn Linh. Mờ sáng họ đã về đến bờ Bắc hồ Phiêu Dương.
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn