Chương 43
Tiêu Phong ám trợ Tiểu cô nương
A Tử đang hồn lạc phách xiêu, đột nhiên nghe tiếng Tiêu Phong, thì không khác gì vớ được cứu
tinh từ trên trời sa xuống.
A Tử không suy nghĩ gì nữa, vung chưởng đánh ra.
Lúc đó Tiêu Phong đã truyền nội lực mình vào thân thể nàng.
A Tử phóng chưởng lực ra, kình lực rất hùng hậu khiến cho tia lửa xanh lè phải co lại hai thước
Trích Tinh Tử giật mình, vì gã yên trí rằng A Tử khác nào như cá nằm trong thớt, chỉ cần
việc thi triển nội công phóng tia lửa đến trước mặt nàng quay đi quay lại mấy vòng cho nàng
hết hồn, rú lên những tiếng kinh khủng trước mặt bọn đồng môn để dương oai với chúng
một hồi rồi mới giết nàng.
Ngờ đâu cô bé A Tử, tuổi còn măng sữa, mà nội lực đã ghê gớm đến thế, thật là một sự
đột ngột khiến cho Trích Tinh Tử phải sửng sốt.
Nguyên những đồ đệ phái Tinh Tú sau khi được sư phụ truyền võ công cho rồi, ai nấy tự
rèn luyện lấy cho mình, nên trình độ ai đến mực nào, nếu không được mục kích lúc lâm
địch, hoặc lúc bạn đồng môn tranh đấu để tài hại nhau, thì không thể nào biết được.
A Tử phóng ra một chưởng đẩy lui được tia lửa co về khiến cho mọi người phải la lên một
tiếng kinh ngạc, nhưng không một ai ngờ nàng có người ám trợ, mà đều do A Tử có thiên
tư thông tuệ khác thường và đã ngấm ngầm rèn luyện nội lực đến độ cực kỳ thâm hậu.
Trích Tinh Tử vận nội lực thúc đẩy tia lửa lại nhằm mặt A Tử lướt tới.
Lần này gã dùng sức rất mạnh xẹt nhanh như chớp.
A Tử la lên:
- Úi chà!
Rồi không biết làm thế nào để chống lại được, nàng liền né sang một bên để tránh.
May mà kình lực Trích Tinh Tử phóng vào tia lửa để cho nó đổi chiều nên đã giảm sút.
Tia lửa phóng thẳng vào phiến đá "xèo xèo."
Tiêu Phong khẽ bảo:
- Phóng chưởng bên trái ra để cắt đứt tia lửa đi!
A Tử nói:
- Cách đó tuyệt diệu!
Một luồng chưởng lực phóng ra đánh tạt ngang. Chưởng phong vừa đến nơi, lửa xanh lè lập
tức bị đứt đội.
Mẩu cước không có hậu lực nối tiếp chỉ cháy được một lúc trên phiến đá rồi lụi đi dần dần.
Trích Tinh Tử nghĩ thầm:
- Nếu mình để mẩu lửa kia tắt ngấm tứ làm ình bị thua một trận trước mặt bọn sư đệ thì còn chi là
nhuệ khí?
Nghĩ vậy gã lại dồn chưởng lực cho tia lửa bên ngoài lướt tới tảng đá để tiếp ứng nối liền với mẩu
đầu tia lửa bị đứt ra.
A Tử thấy bàn tay Tiêu Phong đặt trên lưng mình vẫn dồn nội lực cuồn cuộn vào cho mình không
ngớt, chẳng khác sông lớn nước nhiều, cứ tràn đầy vào trong người. Nếu không phát tiết nội lực ra
thì cái thân bé nhỏ của mình không đủ chỗ chứa, đến phải căng thẳng rồi nổ tung.
Nàng liền vung tay phải phóng chưởng ra.
Nội lực của Tiêu Phong thâm hậu vô cùng, tuy trút sang người A Tử sức mạnh đã giảm đi vài
phần, song nếu nàng khép vận dụng để đánh Trích Tinh Tử trong lúc bất ngờ thì chỉ một đòn là có
thể thú thắng.
Nhưng vì nàng còn hoảng hốt, chưởng của nàng phóng ra hời hợt, không được trầm trọng và đúng
mức như lúc bình tĩnh.
Chưởng phong phát ra vù vù làm tắt phụt tia lửa nhỏ bé chứ chưa tổn hại gì đến nội lực Trích Tinh
Tử.
Thấy A Tử phóng chưởng ra đánh tắt tia lửa thần, các đồ đệ phái Tinh Tú đều khiếp vía, nhìn nhau
thất sắc.
Chỉ có gã thất sư đệ ngu ngốc chẳng biết gì, đã gặp lúc này mà gã kiếm lời tán tụng Trích Tinh Tử.
Gã nói:
- Ðại ca! Công lực của đại ca thật là hùng hậu, ngọn chưởng của sư Muội phóng ra chẳng qua
đánh tắt ngọn lửa thần là cùng, làm cóc gì được đại ca!
Mấy câu này gã nói thực tình để phỉnh phờ nịnh hót.
Trích Tinh Tử lại tưởng lầm câu nói xỏ xiên.
Gã điên tiết lên, đột nhiên phất tay một cái, tia lửa xanh lè vọt ra như tên bắn vào mặt thất sư đệ.
Tia lửa chỉ chạm vào mặt gã một cái xong lại co về ngay thế mà đã bị cháy bỏng, hai tay ôm mặt,
gã lăn xuống đất, kêu thét lên như bị chọc tiết.
Tiêu Phong khẽ bảo:
- Thằng cha Trích Tinh Tử này bị bại một đòn đã thẹn quá hoá ra rồi, cô phải cẩn thận lắm mới
được.
Ông tập trung hẹp tiếng nói thành một dãy như tia nước rót vào A Tử.
Trích Tinh Tử tuy nội lực gớm ghê là thế cũng không nghe thấy trông chi bọn sư đệ thì còn biết
sao được.
Tiêu Phong vừa dứt lời quả nhiên thấy Trích Tinh Tử trừng trị thất sư đệ, lại phóng chưởng đánh
xéo đi cho tia lửa bắn sang phía A Tử.
Lần này tia lửa lớn hơn lần trước nhiều, thanh thế dữ dội, phát ra tiếng vù vù vàsáng rực lên soi rõ
cả mặt mũi A Tử lẩn tảng đá nàng dựa vào.
A Tử sợ tia lửa sáng quá chiếu rỏ cả đến Tiêu Phong nấp ở sau tảng đá, nàng liền nghiêng người đi
phóng chưởng ra để chân tia lửa không cho tiến gần lại nữa.
Tia lửa xanh lè bị chưởng lực A Tử ngăn chặn, không tài nào phóng thêm vào phía trước được
nữa rồi cứ lơ lửng ở nguyên một chỗ cố ló dài thêm được lên một tấc thì phải co về đến hai tấc
ngay.
Tia lửa xanh không đứng yên được, luôn luôn phóng ra co lại, khác nào con trường xà (rắn dài)
sắc xanh ngoe nguẩy trên không gian lúc đêm tối, hình dáng vừa rực rỡ vừa huyền ảo.
Trích Tinh Tử dồn chưởng lực luôn ba lần đều bị A Tử ngăn chặn khiến cho ngọn lửa phải lùi lại.
Bất giác gã vừa phải nóng ruột vừa phần căm giận, lại thúc đẩy chưởng lực luôn hai lần nữa, mà
tia lửa vẫn không tiến lên được.
Ðột nhiên một ý nghĩ thoáng qua làm cho Trích Tinh Tử phải lạnh xương sống, gã lẩm bẩm:
- Dư lực của con... con lỏi này làm sao mãi không hết? Dường như nó định trêu chọc ta. Chẳng lẽ
sư phụ có lòng thì tự ngấm ngầm đem kỹ thuật rối thượng của bản môn truyền thụ cho nó.
Thôi ta... ta mắc vào tròng của nó rồi
Gã nghĩ đến đây, trong lòng hoang mang trống rỗng, chưởng lực trong tay bất giác giảm yếu đi.
Con "Trường xà" xanh lè nhanh như điện chớp thụt lùi về đống lửa
Trích Tinh Tử đột nhiên quát lên:
- Chẳng lẽ ta lại sợ mi?
Dứt tiếng quát, gã lại gia tăng chưởng lực làm cho ngọn lửa to bằng cái đầu, khác nào một
trái hỏa cầu xông lại phía A Tử.
A Tử thấy thế nguy, phóng ra một chưởng nhưng không ngăn nổi trái hỏa cầu cứ lù lù xông
tới, nàng vội phóng cả chưởng lực tay trái ra mới chặn lại được.
Trái hỏa cầu ở trên không tuy không tiến thêm được, nhưng vẫn lúc lắc xoay chuyển mau lẹ
vô cùng.
Bọn đệ tử thấy thế đều cất tiếng reo hò trầm trồ.
- Nào là công lực đại ca quả là thần diệu vô cùng! Phen này thì con tiểu tiện nhân sẽ
phải nát ra như cám!
Nào là:
- Tiểu sư Muội ơi! Ðừng hung hăng nữa! Chịu thua sớm đi may ra đại ca còn để sống.
A Tử không sao trấn tĩnh được, thúc đẩy chưởng lực liên miên.
Chưởng lực của Tiêu Phong tu cực kỳ hùng hậu nhưng truyền vào cho nàng dù sao cũng chỉ
là thứ nội lực ngoại lai nên kém phần mãnh liệt đầu có bằng được thực lực của chính mình
nên lúc nàng vận tung thứ nội lực mượn của người ngoài này không được thuần thục.
Trích Tinh Tử cùng A Tử đôi bên cầm cự nhau một hồi thì gã phát giác chỗ nhược điểm
của nàng nghĩ thầm:
- Con tiểu tiện nhân này được sư phụ đặc biệt chiếu cố rèn luyện võ công cho nó đã đến
mức tuyệt vời, chẳng kém gì mình. Có điều phóng chưởng ra không đủ thanh thế chỉ một
mức thúc đẩy về phía trước, để hai ben sơ hở khá nhiều. May mà nó mắc vòng tội lỗi, mình
sớm phát giác ra nếu không thì chỉ trong vòng ba bốn năm nữa, trưởng pháp nó rèn luyện
đên nơi đến chốn, lúc bấy giờ mình chết không có chổ chôn.
Nghĩ tới đó gã bất giác nhíu cặp lông mày đưa ngón tay trỏ ra luôn hai cái.
Ðống lửa phát ra tiếng "xùy xùy" rồi những tia lửa vọt ra mấy vòng hoa.
Những bông hoa lửa này khác nào những ánh sao chia ra xông hai bên tả, hữu A Tử nhanh
như chớp.
A Tử la lên:
- Úi chà!
Nàng chưa biết làm thế nào, chưởng lực lại vướng vào việc ngăn chặn trái hỏa cầu, không
rảnh tay để đẩy lui hai đóa hoa lửa.
Nàng đành né người sang bên để tránh.
Song Trích Tinh Tử lúc ra kêu công kích đã tính trước đối phương không còn cách nào
khác bài cách né tránh sang bên.
Gã chỉ cần đóa hoa lửa làm cháy xém người A Tử dù không hại được tính mạng nàng,
nhưng da thịt bị cháy xém đau đớn, cũng làm cho nội lực nàng phải giảm sút, rồi bấy giờ gã
sẽ phóng hai đóa hoa nữa tới tiếp tục đốt thêm, thì quyết nàng không chịu nổi, còn hơi sức
đâu nữa để công kích?
Gã vừa thấy A Tử né tránh, lại vận nội lực thúc đẩy cho đóa hoa lửa phóng tới.
Tiêu Phong khẽ la lên:
- Thôi hỏng rồi!
Ông biết A Tử không còn sức chống đỡ được nữa liền vung hai tay lên, hai luồng chưởng
lực từ từ phóng ra.
Bỗng thấy lúc thân hình A Tử chuyển động, hai đầu dây lưng nàng cũng bay phất phơ tung
lên quạt xuống.
Hai đóa hoa lửa bay vụt trở lại phía Trích Tinh Tử.
Gã sợ quá đứng thộn mặt ra một dây thì đóa hoa lửa đã bắn ngược trở lại đến nơi.
Gã chỉ kịp kêu lên một tiếng:
- Ối chao
Rồi nhảy vọt lên tránh. Ðóa hoa lửa chui qua gầm chân gã bay đi.
Hai tên sư đệ reo lên:
- Tuyệt diệu! Bản lãnh đại ca thật là tuyệt diệu!
Tiếng reo chưa dứt thì đóa hoa lửa thứ hai lại bay tới trước Trích Tinh Tử.
Trích Tinh Tử còn đang lư lửng trên không, không tài nào lại nhảy lên được nữa, bị đóa hoa
đốt xém bụng.
Gã lại rú lên một tiếng rồi hạ mình xuống.
Nguyên Tiêu Phong thấy Trích Tinh Tử lúc nãy mở miệng nói xúc phạm đến A Châu nên
ông mới trừng phạt sơ qua bằng cách đó.
Trích Tinh Tử vừa đặt chân xuống đất, thì trái hỏa cầu cũng trở về đồng lửa.
Tử lúc đó bọn đệ tử phái Tinh Tú nhìn A Tử bằng con mắt kinh và trong bụng ai nấy đều
nghĩ thầm:
- Công lực của tiểu sư Muội quả là ghê gớm, đại sư huynh vị tất đã thắng nổi nàng. giờ mình
có hò khen ngợi Ðại sư huynh không nên rầm rộ quá nữa.
Trích Tinh Tử giơ hai tay lên, rỡ búi tóc ra cho buông xỏa xuống mặt đi, rồn cắn đầu lưỡi
phun máu tươi vào đống lửa.
Ðống lửa tối lại rồi đột nhiên ngọn lửa lại sáng bùng lên soi lóa mọi người khiến không ai mở
to ra được.
Bọn sư đệ lại nức nở khen:
- Công lực đại ca thật là ghê gớm, khiến cho chúng tôi được mở tầm mắt!
Trích Tinh Tử đột nhiên chạy quanh co chừng độ mười vòng rồi cầm tay áo một cái, cả
đống lửa hất tung lên như một bức tường ánh lửa xông lại đè ập xuống A Tử.
Gã ngưng tụ hết nội lực đánh đòn nàng.
Tiêu Phong vừa nhìn thanh thế trận này của Trích Tinh Tử đã biết đây là một tà thuật lợi hại
vô cùng, nếu mình vận động huyền công phá thì chẳng những công lực đối phương không
giảm sút đi, mà ngược lại bị hao tổn rất nhiều. Gã này tuy đại gian ác, song không có oái
oán gì với mình, tội gì ra mặt tranh đấu.
Nghĩ vậy ông xoay bàn tay lại nắm lấy lưng A Tử toan nhấc bổng nàng lên rồi cứ thế đem
đi, chắc Trích Tinh Tử cũng không thể đuổi kịp được.
Bỗng thấy A Tử la lên:
- A Châu tỉ nương ơi! Ðứa em ruột thịt độc nhất rất thân ái của Muội người ta khinh mạn
thế này đây! Tỉ nương có linh thiêng thì báo thù cho em.
Tiêu Phong ngạc nhiên nghĩ thầm:
- Sao cô này lại hô hoán A Châu? Ta làm thế nào đi được bây giờ.
Tiêu Phong ngẫn người một lát, đám lửa xanh quay lại rất mau sắp đè ập vào người A Tử,
thật là một mối nguy cơ chỉ còn khe sợi tóc.
Bây giờ dù Tiêu Phong có muốn nắm A Tử chạy trốn cũng không kịp nữa, ông bất giác cả
kinh nghĩ thầm:
- Gã này nội công quả là ghê gớm mới phóng ngọn lửa đến mau thế được, mình thật không
ngờ.
Vì việc cứu A Tử gấp, ông liền phóng cả hai chưởng ra.
Hai luồng kình lực như gió bão.
Kình lực của Tiêu Phong đã nhằm vào bức tường lửa xanh lè đẩy mạnh.
Ðám lửa ở trên không ngừng lại một chút rồi từ từ lui về phía Trích Tinh Tử.
Trích Tinh Tử sợ quá lại cắn đầu lưỡi phun máu tươi vào.
Ðám lửa sáng rực lên bay về phía trước.
Nhưng mới tiến được chừng hai thước lại bị nội lực của Tiêu Phong đẩy ngược trở về.
Bọn đệ tử thấy tay áo A Tử kình phong thổi phồng lên khác nào cánh buồm thuận gặp gió ,
đều cho là nội lực của tiểu sư Muội này mãnh liệt đến cùng cực, chúng biết đâu rằng sau
lưng cô còn có người ngoài.
Trích Tinh Tử lúc này sắc mặt lợt lạt, phun luôn mấy lần máu tươi vào đám lửa.
Mỗi lần phun máu ra là công lực lại bị giảm đi một ít.
Nhưng bây giờ gã đã thành thế cưỡi hổ, không thể xuống được nữa đành phải liều mạng
đến cùng
Gã định cố đốt chết A Tử rồi lập tức rởi khỏi nơi đây tìm chổ tu luyện lại nguyên khí. Không thế
thì để bọn sư đệ nhìn rõ nhược điểm của mình, biết đâu chúng không thừa cơ hội này quay ra
khiêu chiến với mình. Nhưng việc trước mắt là phải thanh toán xong A Tử đã rồi sẽ liệu
Mình đang ở vào thế bị cháy lông mày, hãy tìm cách cứu nguy trước mắt, còn bao nhiêu
việc khác hãy tạm gác lại!
Trích Tinh Tử không ngớt phun máu ra, song bị nội lực cực kỳ hùng hậu của Tiêu Phong
đẩy lại thì đám lửa làm sao mà tiến lên được?
Tiêu Phong trong lúc đấu kình lực đã phát giác ra hàn khí đối phương mỗi lúc một thêm suy
yếu, khác nào đèn khô dầu, liền khẽ bảo A Tử:
- Cô bảo gã nhận thua đi thôi đừng đấu nữa!
A Tử nghe lời, cất tiếng gọi:
- Ðại sư huynh! Ðại ca không đấu lại được với tiểu Muội đâu. Ca quỳ xuống van xin, tiểu
Muội không giết đại ca đầu. Ðại ca nhận lời đi! Ðại ca nhận thua đi!
Trích Tinh Tử trong lòng hoảng hốt lạ thường, biết rằng tính mạng nguy đến nơi rồi, nghe A
Tử bảo vậy liền gật đầu.
A Tử nói:
- Sao đại ca không mở miệng? Ðại ca không nói ra tức là không chịu thua.
Trích Tinh Tử lại gật đầu lia lịa nhưng vẫn không nên tiếng.
Nguyên gã đang phải vận toàn lực để chống lại nội lực của Tiêu Phong. Nếu gã mở miệng
ra không giử được nữa, ngọn lửa sẽ lập tức lại đốt chết mình ngay.
Bọn sư đệ thấy Trích Tinh Tử lâm vào tình trạng cực kỳ nguy hiểm lại đua nhau lên tiếng
mắng nhiếc.
Có kẻ nói:
- Trích Tinh Tử! Mi thua rồi sao không quỳ xuống dập đầu?
Có gã nói:
- Ðồ bị thịt! Thế mà cũng học đòi định làm thừa kế phái Tinh Tú để xấu mặt cả môn phái!
Có gã nhiếc móc:
- Ngày thường mi làm tàng với bọn ta lắm, gây bao nhiêu thảm hai cho anh em! Bây giờ tiểu
sư Muội ra tay là mi phải tan xác!
Thật là một đám người đê tiện quen thói dậu đổ bìm leo. Chúng thấy Trích Tinh Tử sắp thất
bại đến nơi liềm tìm đủ điều nhục nhã độc sĩ mạgã như tát nước vào mặt.
Tiêu Phong nghĩ thầm:
- Tinh Tú lão ma thu toàn hạng đệ tử chẳng có nhân cách gì hết, thì làm sao mà luyện được
thành những tay có võ công cao siêu? A Tử từ thuở nhỏ đã nhập hàng ngũ với bọn này, thì
dĩ nhiên tư cách cũng đê tiện như thế.
Vừa mới lúc nãy gã nào cũng xu mị Trích Tinh Tử một điều đại ca, hai điều đại ca tán
dương nứt lời, tựa hồ như trên trời dưới đất không còn có ai bằng gã, một vị đại anh hùng
vô địch trên thế gian mà bây giờ đã coi đại sư huynh không bằng tuồng chó lợn.
Tiêu Phong thấy Trích Tinh Tử sỡ hãi quá, ông cho là mình trừng phạt thế là quá đủ, liền thu
nội lực về, hai tay áo A Tử rũ xuống.
|