View Single Post
  #30  
Old 05-15-2005, 02:52 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Hồi 11



Là những người có võ công thâm hậu, mà khi đứng trên mỏm đá cheo leo nhìn xuống Tuyệt hồn nhai, ba người cũng không tránh khỏi rùng mình kinh sợ. Bởi đáy vực sâu hun hút, chập chờn đá nhọn, chỉ một bước xẩy chân là nát thịt tan xương ngay lập tức.
Lỗ Hải tháo tung cuộn dây bảo Tường Oanh:
− Muội ở đây giữ đầu dây cho chắc, đại ca và Hồ Sơn xuống dưới.
Tường Oanh không chịu:
− Muội cũng xuống nữa cơ.
Hồ Sơn cản lại:
− Chuyện này nguy hiểm lắm, Tường muội và Lỗ huynh giữ dây cho đệ xuống nhé.
− Nhưng ...
Lỗ Hải và Tường Oanh cãi lại, Hồ Sơn vội cắt lời:
− Đừng tranh cãi làm gì? Đây, hai người cầm chắc đầu dây này giùm đệ.
Chẳng để hai người kịp mở lời ngăn cản, Hồ Sơn liền tung mình nhảy vọt xuống đầm dơi. Tường Oanh và Lỗ Hải hoảng hốt nắm chặt đầu dây, rồi đứng ngây người ra như phỗng đá.
Đang đà lao nhanh, Hồ Sơn đáp thân mình nhẹ nhàng lên một mỏm đá đưa mắt nhìn quanh. Chợt chàng kinh hãi thốt lên:
− Trời ơi, như thế này thì mong gì hy vọng Giang Lâm còn sống chứ. Có lẽ kiếm lệnh của sư phụ cũng theo thân xác Giang đệ lún sâu mất dưới vực rồi!
Bàn chân chàng khẽ đặt lên lớp đất sình lầy, mặc dù đã cố gắng làm giảm trọng lượng thân thể đến mức tối đa, nhưng Hồ Sơn vẫn bị lớp bùn hút chặt lấy kéo chàng càng lúc càng lún sâu xuống đáy.
Chỉ có thần thánh bị rơi xuống đây mới tránh được cái chết mà thôi, chớ người phàm mắt thịt như Giang Lâm lại bị đánh ngã bất thình lình, không bị va đầu vào đá nhọn mà chết thì cũng bị lún sâu xuống đáy bùn đen.
Nãy giờ mãi lo suy nghĩ vẩn vơ, Hồ Sơn quên để ý, chợt nghe lạnh ở thắt lưng chàng mới kinh hoàng nhận ra mình bị lún quá sâu. Thất vọng, buồn đau, Hồ Sơn nắm sợi dây kéo mạnh và ra hiệu cho Lỗ Hải và Tường Oanh kéo mình lên.
Sức hút của bùn đen thật kinh hồn, vì cả Lỗ Hải và Tường Oanh đã dùng hết công lực để kéo mà chàng chỉ nhích lên từng chút một.
Khi đã lên khỏi Tuyệt hồn nhai, nương theo đà kéo của hai người, Hồ Sơn bật tung người lên không, đáp xuống mỏm đá gần đấy.
− Hồ ca, thế nào?
Tường Oanh hấp tấp hỏi ngay.
Hồ Sơn thất vọng:
− Chỉ toàn có bùn đen và đá nhọn, có lẽ Giang đệ đã chết thật rồi.
Lỗ Hải vỗ vai chàng an ủi:
− Thôi đệ chớ có bi lụy làm gì, đó chẳng qua là do nơi số mệnh đã an bày. Hãy trở về tư dinh chung sống với ta và Tường muội.
− Đúng rồi đó.
Tường Oanh vui vẻ tán đồng.
Hồ Sơn vòng tay buồn bã:
− Đa tạ thâm tình của Lỗ huynh và Tường muội, đệ còn có việc để làm. Xin hẹn một dịp khác sẽ gặp nhau.
Lỗ Hải khoác túi hành trang lên vai, chàng bùi ngùi nói:
− Đệ có việc thì cứ đi, ráng bảo trọng lấy thân, nếu có dịp xin ghé lại thăm huynh.
Tường Oanh rưng rưng nước mắt:
− Mới gặp mà phải chia tay, Hồ ca, muội muốn được theo anh.
Hồ Sơn ngạc nhiên:
− Muội theo ca ca để làm gì?
− Để được ở gần bên ca ca và nghe ca ca dạy bảo.
Hồ Sơn cảm động:
− Tường muội, đời anh sương gió nhiều nơi, lang thang phiêu bạt, em không thể cùng theo. Hơn nữa, em định bỏ Lỗ ca ca sao?
Tường Oanh quay nhìn Lỗ Hải rồi òa khóc:
− Thế Hồ ca đi rồi có nhớ muội không?
Hồ Sơn vờ mỉm cười để dằn cơn xúc cảm:
− Có, Hồ ca sẽ nhớ muội hoài, cô bé hung dữ. Thôi từ giã Lỗ huynh, Tường muội, tôi đi đây.
Nói xong, chàng quay mình tung chân đi lẹ như sợ phải nhìn cảnh bịn rịn chia ly.
***
Là những người có võ công thâm hậu, mà khi đứng trên mỏm đá cheo leo nhìn xuống Tuyệt hồn nhai, ba người cũng không tránh khỏi rùng mình kinh sợ. Bởi đáy vực sâu hun hút, chập chờn đá nhọn, chỉ một bước xẩy chân là nát thịt tan xương ngay lập tức.
Lỗ Hải tháo tung cuộn dây bảo Tường Oanh:
− Muội ở đây giữ đầu dây cho chắc, đại ca và Hồ Sơn xuống dưới.
Tường Oanh không chịu:
− Muội cũng xuống nữa cơ.
Hồ Sơn cản lại:
− Chuyện này nguy hiểm lắm, Tường muội và Lỗ huynh giữ dây cho đệ xuống nhé.
− Nhưng ...
Lỗ Hải và Tường Oanh cãi lại, Hồ Sơn vội cắt lời:
− Đừng tranh cãi làm gì? Đây, hai người cầm chắc đầu dây này giùm đệ.
Chẳng để hai người kịp mở lời ngăn cản, Hồ Sơn liền tung mình nhảy vọt xuống đầm dơi. Tường Oanh và Lỗ Hải hoảng hốt nắm chặt đầu dây, rồi đứng ngây người ra như phỗng đá.
Đang đà lao nhanh, Hồ Sơn đáp thân mình nhẹ nhàng lên một mỏm đá đưa mắt nhìn quanh. Chợt chàng kinh hãi thốt lên:
− Trời ơi, như thế này thì mong gì hy vọng Giang Lâm còn sống chứ. Có lẽ kiếm lệnh của sư phụ cũng theo thân xác Giang đệ lún sâu mất dưới vực rồi!
Bàn chân chàng khẽ đặt lên lớp đất sình lầy, mặc dù đã cố gắng làm giảm trọng lượng thân thể đến mức tối đa, nhưng Hồ Sơn vẫn bị lớp bùn hút chặt lấy kéo chàng càng lúc càng lún sâu xuống đáy.
Chỉ có thần thánh bị rơi xuống đây mới tránh được cái chết mà thôi, chớ người phàm mắt thịt như Giang Lâm lại bị đánh ngã bất thình lình, không bị va đầu vào đá nhọn mà chết thì cũng bị lún sâu xuống đáy bùn đen.
Nãy giờ mãi lo suy nghĩ vẩn vơ, Hồ Sơn quên để ý, chợt nghe lạnh ở thắt lưng chàng mới kinh hoàng nhận ra mình bị lún quá sâu. Thất vọng, buồn đau, Hồ Sơn nắm sợi dây kéo mạnh và ra hiệu cho Lỗ Hải và Tường Oanh kéo mình lên.
Sức hút của bùn đen thật kinh hồn, vì cả Lỗ Hải và Tường Oanh đã dùng hết công lực để kéo mà chàng chỉ nhích lên từng chút một.
Khi đã lên khỏi Tuyệt hồn nhai, nương theo đà kéo của hai người, Hồ Sơn bật tung người lên không, đáp xuống mỏm đá gần đấy.
− Hồ ca, thế nào?
Tường Oanh hấp tấp hỏi ngay.
Hồ Sơn thất vọng:
− Chỉ toàn có bùn đen và đá nhọn, có lẽ Giang đệ đã chết thật rồi.
Lỗ Hải vỗ vai chàng an ủi:
− Thôi đệ chớ có bi lụy làm gì, đó chẳng qua là do nơi số mệnh đã an bày. Hãy trở về tư dinh chung sống với ta và Tường muội.
− Đúng rồi đó.
Tường Oanh vui vẻ tán đồng.
Hồ Sơn vòng tay buồn bã:
− Đa tạ thâm tình của Lỗ huynh và Tường muội, đệ còn có việc để làm. Xin hẹn một dịp khác sẽ gặp nhau.
Lỗ Hải khoác túi hành trang lên vai, chàng bùi ngùi nói:
− Đệ có việc thì cứ đi, ráng bảo trọng lấy thân, nếu có dịp xin ghé lại thăm huynh.
Tường Oanh rưng rưng nước mắt:
− Mới gặp mà phải chia tay, Hồ ca, muội muốn được theo anh.
Hồ Sơn ngạc nhiên:
− Muội theo ca ca để làm gì?
− Để được ở gần bên ca ca và nghe ca ca dạy bảo.
Hồ Sơn cảm động:
− Tường muội, đời anh sương gió nhiều nơi, lang thang phiêu bạt, em không thể cùng theo. Hơn nữa, em định bỏ Lỗ ca ca sao?
Tường Oanh quay nhìn Lỗ Hải rồi òa khóc:
− Thế Hồ ca đi rồi có nhớ muội không?
Hồ Sơn vờ mỉm cười để dằn cơn xúc cảm:
− Có, Hồ ca sẽ nhớ muội hoài, cô bé hung dữ. Thôi từ giã Lỗ huynh, Tường muội, tôi đi đây.
Nói xong, chàng quay mình tung chân đi lẹ như sợ phải nhìn cảnh bịn rịn chia ly.
***
Hôm sau, Hồ Sơn về đến tổng đàn Thái Bình. Chàng chưa kịp mình vui thì đã kinh hoàng khi thấy môn động nơi sư phụ của chàng thường dùng để luyện công đang phát hỏa cháy bừng bừng.
Hồ Sơn thét:
− Sư phụ đâu?
Chàng nắm áo một môn đồ vừa chạy qua hỏi nhanh.
Tên môn đồ dừng lại hổn hển:
− Đệ không biết. Hình như người đang luyện công ở động.
− Trời!
Hồ Sơn đẩy mạnh tên môn đồ qua một bên vọt mình phóng nhanh đến môn động băng qua làn lửa đỏ, không màng chi sinh mạng, cất tiếng gọi vang lừng:
− Sư phụ..... Bất kể ngọn lửa táp vào mặt rát rạt có thể nguy đến tính mạng, Hồ Sơn nhảy nhanh đến bệ đá chụp lấy thân thể của sư phụ chạy nhanh vào chốn hậu liêu tìm một chỗ an toàn lo cứu chữa giữa lúc bấn loạn đó, chàng có cảm giác hình như ai đó đã chạm nhẹ vào tay áo của mình, nhưng mãi nóng lòng lo cho sinh mạng của sư phụ nên Hồ Sơn không để ý đến. Đặt Lâm Bình nằm ngay ngắn lên chiếc thạch bàn. Thân thể Lâm Bình bị cháy nám không còn nhìn ra hình dạng nữa.
Hồ Sơn đã ngất thật lâu, khi chàng thức dậy đã thấy ngọn lửa ở môn động được dập tức tự lúc nào, thi hài của Lâm Bình đã được xếp vào áo quan. Các đệ tử đều được phát đồ tang đứng yên khắp cả võ đường.
Hồ Sơn chống tay ngồi dậy, đưa mắt nhìn các sư đệ của mình đang lăng xăng lo lắng mà không tìm được giọt nước mắt. Chàng thương họ từ đây không còn được nghe lời thầy ân cần giảng giải, thương môn động từ đây cô quạnh không còn nghe hơi thở của thầy nhẹ nhàng khi đề công dưỡng khí.
Nhưng nói gì thì nói, chỉ có chàng là người mất mát nhiều nhất, vì trên cõi đời này, ngoài sư phụ ra có còn ai hiểu được tâm sự thầm kín của chàng đâu? Mất thầy là chàng như mất cả nửa thân mình vì người như vầng sáng cho chàng noi theo giữa đêm tăm tối.
− Sư phụ ơi! Sao người lại nỡ ra đi khi chúng con chưa đủ tài, đủ đức làm tròn lời ký thác của người. Mất thầy con như đứa trẻ bơ vơ.
− Đại sư huynh, chúng đệ kính thỉnh người đến viếng thăm sư phụ lần sau cuối trước khi cho phép đậy nắp quan tài.
Một đệ tử mời chàng với giọng nói đầy nước mắt. Hồ Sơn như kẻ mất hồn theo chân sư đệ đến cỗ quan tài mà không kềm nổi tiếng khóc đau thương.
Ôi còn đâu hình hài người sư phụ oai nghiêm tôn kính với đôi mắt sáng và chòm râu bạc, giờ đây chỉ còn lại một thi thể cháy đen không nhìn rõ mặt mày. Lẽ nào cuộc đời ngang dọc của một vị sư phụ tiếng tăm lừng lẫy lại kết thúc một cách quá bi thảm như thế này sao?
− Không, người không thể nào chết được.
Hồ Sơn gục đầu xuống cỗ quan tài tự trách mình sao không về sớm hơn một chút.
Sao lửa không phát vào những giờ khác, mà lại nhằm lúc người đang vận công mà cháy.
− Sư huynh, đã đến giờ xin để chúng đệ đậy nắp quan tài.
Châu Đạt đặt tay lên vai chàng khẽ nhắc và nhẹ nhàng dìu chàng ngồi vào chiếc ghế đưa mắt cho đồ đệ mình tiến hành công việc.
Tiếng búa đập chan chát vào nắp quan tài như từng mũi đao nhọn xuyên tim của Hồ Sơn. Thôi thế là hết!
Có nhiều tiếng khóc xụt sùi trong hàng đệ tử vang lên, Hồ Sơn cúi gục bên cỗ quan tài mà ruột thắt gan bào, kể từ đây trách nhiệm trên vai chàng nặng biết bao nhiêu.
Thương thầy thì thương, nhớ thầy thì nhớ, nhưng chàng không có quyền đánh rơi ý chí, để Thái Bình giáo phái suy yếu. Thảo Sương có mệnh hệ gì là chàng có tội nặng cùng sư phụ. Lời thầy căn dặn bên tai hôm nào nay lại vang lên rõ ràng như những lời trăn trối, đã giúp Hồ Sơn bình tâm trở lại, chàng cất giọng run run:
− Chuyện xảy ra như thế nào?
Hữu Lễ, người nhỏ nhất trong môn phái bước ra nghẹn ngào:
− Thưa sư huynh, hồi đêm này khoảng canh ba, giữa lúc chúng đệ đang giấc ngủ, bỗng đệ nghe từ trong môn động luyện công của sư phụ vang lên tiếng cười sằng sặc.
Đệ giật mình nhìn về phía đó, thình lình thấy ngọn lửa phát cháy bừng bừng. Biết sư phụ gặp nguy vì lúc này là thời gian người luyện khí, đệ quýnh quáng đáng trống báo động cho các chư huynh đệ dậy di cứu hỏa. Lúc trở về đệ trông thấy một bóng nữ lang mặc áo đỏ thoáng qua rồi tất cả trở thành hỗn loạn.
Hồ Sơn nghiến răng:
− Tại sao ngươi không xông vào đám cháy mà cứu sư phụ chứ? Có phải ngươi tham sanh quý tử chăng?
Hữu Lễ sợ hãi hấp tấp:
− Sư huynh bớt giận, vì lúc đó ngọn lửa bốc quá cao, đệ có vào cũng không thể nào đem người ra được, huynh nghĩ lại.
Hồ Sơn giận dữ hét lớn:
− Ta không ngờ Thái Bình giáo phái ngày nay lại có những đệ tử như ngươi. Cút khỏi đây mau, xong chuyện ta sẽ hỏi tội ngươi.
Tất cả các môn đệ đều cúi đầu sợ hãi trước con giận dữ của chàng. Họ thấy mình có lỗ trước cái chết của sư phụ nên sẵn sàng chờ nghe những lời trách mắng của sư huynh.
Hồ Sơn muốn nói nhiều, nhiều nữa để hạ cơn giận, nhưng nhìn vẻ mặt chân thành hối hận của họ chàng chẳng nỡ nặng lời.
Châu Đạt bước lên trước mặt Hồ Sơn cung kính:
− Sư huynh, các môn đệ đã biết lỗi, dù cho anh có nói đến bao lâu sư phụ cũng không thể sống lại được nữa. Việc trách phạt xin để đến khi đã lo xong cho sư phụ.
Còn bây giờ theo đệ nghĩ, việc mà sư huynh cần phải lo là tìm người tài đức lên làm chưởng môn nhân thay cho sư phụ.
− Sư phụ vừa mới mất mà đã lo đến việc tìm người thừa kế rồi ư?
Hồ Sơn quắc mắt nhìn Châu Đạt, Hữu Lễ bước lên phụ họa:
− Đạt sư huynh nói phải, vì sư phụ chết bất thình lình không có lời di chúc, việc bầu chưởng môn nhân phải để cho các đệ tử bầu lên. Không ngờ câu chuyện lại xảy ra như vậy ...
Hồ Sơn bối rối suy nghĩ không biết phải nói sao. Không lẽ chàng lại đứng ra nói rằng mình chính là vị chưởng môn nhân mà sư phụ đã chọn, mà nếu không nói thì chàng không hoàn thành nhiệm vụ sư phụ giao cho. Thật là khó nghĩ.
Châu Đạt nhảy lên một bậc cao hỏi lớn:
− Chư đệ nghĩ sao về lời nói của Hữu đệ?
Bị bất ngờ đám đệ tử không có thời gian suy nghĩ đành phải chấp nhận lời Hữu Lễ mới đưa ra.
Hữu Lễ đến trước mặt Hồ Sơn cung kính:
− Xin đại sư huynh chỉ định.
Hồ Sơn đứng dậy cắn môi, cảm thấy mình phải nói ra một việc vô cùng khó và giống như bị bắt buộc.
− Các đệ! Sư phụ mất đi, giáo phái Thái Bình ta như con rắn mất đầu, hoang mang không phương hướng và huynh xét thấy trong chúng ta chưa có một ai đủ đức độ như thầy để nắm quyền lãnh đạo. Nhưng chúng ta cũng không thể vì vậy mà phụ lòng người mong đợi. Do đó việc bầu chưởng môn nhân huynh cảm thấy là cần thiết.


__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn