Tuyết rớt ngoài thềm, rớt trong tim
Giá buốt lòng ai mấy nổi niềm
Có kẻ khóc hờn thân lưu lạc
Đất khách quê người phận truân chuyên
Còn ta ngồi khóc bởi lòng đau
Tuyết lạnh tâm can nhuộm trắng sầu
Ai khoác áo tình cho ta ấm
Nhen bếp lứa hồng sưởi hồn nhau
Mổi lúc đông về lại khát khao
Mơ hoa tuyết phủ thành tường rào
Chắn ngọn lốc đời ngưng vòng xoáy
Để tình thôi lạnh giấc chiêm bao
|