Trần Bá Lưu mừng thầm, tay tả lão đang thu trước ngực bỗng đột ngột phóng ra như hổ vồ mối. Năm ngón tay xòe ra như vuốt chim ưng ra chiêu Như Lai Bách Phiến chộp vào mặt Lưu Lệ Quân... bị trúng đòn này thì đá cũng bị bóp nát vụn chứ nói gì đến xương thịt con người. Cùng lúc những yếu huyệt trên mặt đều có uy hiếp đó là các huyệt Đồng Tử Liêu, Nhi Môn, Hạ Quan, Ngư Yêu và Ngoại Minh.
- Nguy tai - Chu Cẩm Sơn phía dưới la thầm. Gã biết chắc Lưu Lệ Quân không sao tránh được khỏi chiêu này vì Trần Bá Lưu ra tay quá ác độc. Trong lúc cấp thời gã vận Bát Nhã Thần Chưởng rồi sử dụng tuyệt kỷ Phích Không Chưởng đánh nhẹ vào chân Lưu Lệ Quân.
Lưu Lệ Quân mười phần chắc chết bỗng nhiên thấy đôi chân mình hình như có ai đẩy đi một cái. Người cô bỗng lạng đi sang phải thật đẹp mắt trông lại giống như đang sử dụng chiêu Thương Tử Xuy Tiểu, một công phu thượng thừa. Diễn biến này không ai có thể phát giác ra nổi vì chưởng lực của Chu Cẩm Sơn luyện đã tới mức thu phát tùy ý muốn, lại có thể tập trung sức mạnh vào một điểm nhỏ như con ruồi. Vì thế mọi người xung quanh tuyệt nhiên không thấy gì khác là chỉ thấy người Lưu Lệ Quân lạng đi một cách tài tình.
Ngay cả Thần Quang đạo nhân cũng phải trố mắt ra không ngờ Lưu Lệ Quân lại có thể làm được như thế - Hảo bộ pháp ! Hảo bộ pháp ! - Mấy chục tên đều la lớn khâm phục.
Phía trên, Lưu Lệ Quân chẳng hiểu gì cả, người bỗng dịch sang phải rồi Ngũ Trảo của Trần Bá Lưu chộp hụt đánh vù qua man tai. Bất cứ cao thủ nào cũng không bỏ lở cơ hội đó. Bởi vì Trần Bá Lưu ra đòn này là một tuyệt chiêu nên không cơ thể để đối phương chết, hoặc mình chết. Không may cho lão, lão đã rơi vào trường hợp thứ hai.
Bốp một cái cây gậy của Lưu Lệ Quân giáng ngay vào mặt của Trần Bá Lưu. Cô vốn không có bụng giết lão song chính Trần Bá Lưu đã sử dụng hết nội lực xó người ra nên cú đánh rất mạnh, máu tuôn ra đầy mặt. Trần Bá Lưu ngã vật xuống nền đất.
Ngay lúc ấy, bốn vị trưởng lão Cái Bang đồng loạt bước ra đứng trước mặt Lưu Lệ Quân vòng tay cung kính nói:
- Thuộc hạ xin chúc mừng Tân bang chủ.
- Xin các vị đừng có khách xáo thế ! - Lưu Lệ Quân đáp - Thực ra ta không muốn nhận chức vụ này chẳng qua là do sự ủy thác của Sử bang chủ đang bị thương thế trầm trọng tại Ngọc Long Sơn do bị Trần Bá Lưu ám hại. Ta chỉ muốn thay mặt Sử bang chủ kể lại cho các đệ tử Cái Bang nghe Trần Bá Lưu đã bị giáo chủ Thanh Long Bang thu phục hòng âm mưu sử dụng lực lượng Cái Bang vào những mưu mô mờ ám. Nên hôm nay... ta thay mặt bang chủ thanh lọc môn hộ thôi.... Các vị hãy bầu người khác.
Bốn vị trưởng lão kinh ngạc không ngờ Trần Bá Lưu lại là người của Thanh Long Bang. Một lão nói :
- Thì ra, việc đầu độc lần trước là do Trần Bá Lưu chủ trương ! Chứ không phải Chu Cẩm Sơn và.... - Lão im bặt không nói tiếp.
- Phải - Lưu Lệ Quân nói - Việc đồn đại ra giang hồ là do Chu Cẩm Sơn thiếu hiệp và ta là sai sự thật... Bây giờ không tin các vị đợi Trần Bá Lưu tỉnh lại thì sẽ hỏi thì biết.
Bọn đệ tử mấy phái Không Động, Côn Luân, Thanh Thành đều hết sức ngạc nhiên, hỏi xen vào :
- Cô nương ! Nếu vụ này có thật thì bọn tại hạ xin cô nương thứ lỗi.
Không biết trong môn giáo của bọn tại hạ có người nào đã gia nhập Thanh Long Bang hay chưa ?
- Ta tin rằng có... - Lưu Lệ Quân nói - Trong phái Côn Luân....
Lưu Lệ Quân bỗng im lặng không nói nữa.... Dù sao đây cũng là một việc hết sức tế nhị không nên nói ra trước chỗ đông người. Chính cô đã thấy gã họ Hàn ở phái Côn Luân có giao du với bọn Thanh Long Bang.
Đột nhiên bốn vị trưởng lão đồng thanh nói:
- Lưu cô nương ! Bọn thuộc ha đề nghị cô nương một việc. Võ công cô nương thật là cao siêu, quả đích thực được Sử bang chủ truyền thụ không còn nghi ngờ gì nữa. Ở bổn bang không còn ai có thể địch nổi cô nương nữa vậy chức vụ bang chủ xin cô nương vui lòng đảm đương cho...
- Các vị nên chọn một trong số các trưởng lão... - Lưu Lệ Quân nói.
- Không được ! Việc chỉ định này đích thân Sử bang chủ quyết định ! Cô nương đã nhận lời không lẽ lại chối khước.... Bọn thuộc hạ nhất định không đảm nhận.
Bỗng ở phía dưới một tiếng nói cất lên rồi một bóng người nhảy đứng ngay trước mặt Lưu Lệ Quân rồi vừa cười vừa nói:
- Tại hạ kính chào Lưu bang chủ.
Lưu Lệ Quân kinh ngạc nhìn xem là ai rồi bỗng reo lên vui sướng :
- Chu ca... Chu ca.... Tiểu huynh ở đâu mọc ra vậy, sao lại ăn mặc theo lối đệ tử Cái Bang thế này...
- Tiểu tử ! - Thần Quang đạo nhân cũng vui vẻ nói - Ngươi đã luyện được võ công thượng thừa nên coi khinh lão phu không thèm đến xỉa gì đến có phải không ? Ta cũng đang định tìm ngươi đây !
- Tiền bối ! Không phải thế đâu ! - Chu Cẩm Sơn nói - Mọi sự cũng là lão tiền bối nên vãn bối mới được ngày hôm nay.
- Ta đâu có thực lòng giúp ngươi ! - Thần Quang đạo nhân đáp - Ngươi là kẻ thắng cuộc đó mà !.... Nguyên do là chỉ tại cái lão ma đầu Xích Mi lão tổ nghĩa huynh của ngươi bầy trò nên ta mới thua cuộc, ta muốn nhờ ngươi đưa đi tìm lão để tỉ thí võ công để rửa hận đây !
- Tiền bối, việc đó chỉ là nghĩa huynh muốn giúp vãn bối chữa bệnh mà thôi. Đó là hảo ý không phải là muốn cướp đoạt.
- Ta không cần biết hảo ý hay bất hảo ý ! - Thần Quang đạo nhân cua mày nói - Ta biết công phu ngươi bây giờ cũng hơn ta nhiều song chỉ muốn gặp lão ma đầu nói chuyện phải trái....
Chu Cẩm Sơn biết Thần Quang đạo nhân bản tính cổ quái song rất ngay thẳng nên mỉm cười nói :
- Tiền bối, vãn bối xong công việc nhất định đưa tiền bối đi gặp nghĩa huynh.
Lưu Lệ Quân thấy Chu Cẩm Sơn xuất hiện thì mừng quýnh lên. Cô quên mất hiện giờ địa vị mình là một bang chủ một ban lớn cứ nhìn gã ra chiêu quyến luyến - Chu ca ! Lần này nhất định tiểu muội sẽ không rời Chu ca nửa bước.
- Tiểu muội bây giờ là một bang chủ, tiểu nhân đâu dám... - Chu Cẩm Sơn nói đùa. Không ngờ Lưu Lệ Quân lại cho là thật, cặp mắt đỏ hoe, cô giận dỗi nói :
- Chu ca, huynh đã quên lời hứa với Tư Mã đại ca rồi sao?
- Nhớ chứ ! - Chu Cẩm Sơn đáp - Tiểu huynh lần trước đã hứa trước mặt Tư Mã Lăng sẽ chăm sóc cho tiểu muội. Nhưng bây giờ...
Gã định nói đùa nữa song thấy trước mặt quần hào, chuyện nam nữ bởn cợt không tiện nên nghiêm sắc mặt lại nói :
- Lưu cô nương, Trần Bá Lưu tuy tội ác đã nhiều song lão cũng chỉ bị người ta sai khiến mà thôi ! Dù sao cũng nên xem xét vết thương cho lão.
Lưu Lệ Quân gật đầu khen, phần Chu Cẩm Sơn cuối xuống nhìn vết thương trên mặt lão. Tuy máu ra rất nhiều song còn có cơ cứu chữa được. Gã đặt tay vào huyệt Thần Đường rồi truyền nội lực thượng thừa vào người lão.
Một khắc sau mặt Trần Bá Lưu đã có sinh khí, lão chỉ chớp chớp cặp mắt rồi lờ đờ nhìn xem ngươi đang vận công chữa trị cho mình và lắp bắp nói :
- Ngươi.... Ngươi là ai.... mà...
Lưu Lệ Quân nói :
- Trần Bá Lưu ! Ngươi đang truyền cho lão chân khí là Chu Cẩm Sơn đấy....
- Chu... Cẩm... Sơn... - Trần Bá Lưu nói rung, lão thấy một luồng nhiệt khí ào ào như thác đổ tuôn vào người thì cảm thấy khoai khoái vô cùng. Lão cố gắng thốt ra - Nội... lực... thiếu.... hiệp... đã ở mức cao siêu... như vậy sao ?
Ta... ta....
- Trần lão bá... ngươi đừng nói nữa mà hao tốn nội lực.... cứ nằm yên....
Một lát sau, đột nhiên cặp mắt Trần Bá Lưu trợn lên. Lão nói :
- Các.... vị...... hãy rời.... khỏi đây.... mau...
- Sao vậy ? - Lưu Lệ Quân hỏi.
- Mau lên.... đừng....
Thần Quang đạo nhân cau mày nói :
- Lão Trần đã nói như vậy hẳn là có duyên cớ chi đây ! Chúng ta cứ làm theo lời lão....
Lưu Lệ Quân bèn cất tiếng nói thật lớn đủ cho mọi người đều nghe thấy :
- Các vị, Trần Bá Lưu khuyên chúng ta hãy rời khỏi đây mau....
Chu Cẩm Sơn bế thốc Trần Bá Lưu lên vai rồi bảo :
- Tiểu muội, chúng ta đi thôi.
Quần hùng lục tục xô nhau chạy khỏi khu đất trống. Mọi người chưa thoát ra hết bỗng một tiếng nổ kinh hồn phát lên. Lúc ấy Chu Cẩm Sơn, Thần Quang đạo nhân cùng Lưu Lệ Quân và đám cao thủ đã chạy khá xa đều quay lại nhìn thấy mấy chục xác chết tiếng nổ hất tung lên cao như những con nhái thì ai thấy đều giật mình.
Lưu Lệ Quân nói :
- Thì ra, bọn chúng âm mưu giết hết các cao thủ ở đây. Nếu Trần Bá Lưu không nói ra thì....
Ai nghe thấy cũng rùng mình lè lưỡi. Bốn vị trưởng lão bây giờ mới hoàn toàn tin câu chuyện của Lưu Lệ Quân nói là thật. Lão già tóc bạc, thuộc hàng bảy túi bước lại gần Trần Bá Lưu lúc đó hơi hơi tỉnh rồi quát to:
- Tên phản bội ! Không ngờ ngươi dã tâm bán rẻ Cái Bang cho bọn ma đầu. Gã giáo chủ Thanh Long Bang là ai ? Nói mau !
Trần Bá Lưu đưa cặp mắt thất thần nhìn lão, môi mấp máy những gì không rõ. Chu Cẩm Sơn ghé sát tai vào miệng lão một lúc rồi ngẩng lên nói :
- Hình như lão nói... chữ Thiếu Lâm thì phải ! Không hiểu là có ý gì !
Mọi người định hỏi lại Trần Bá Lưu thì đột nhiên có tiếng reo hò vang dội xung quanh. Thì ra quần hùng đã bị bao vây.... Cách họ không xa, một rừng cao thủ cả trăm tên mặc đồ đen xuất hiện...
|