Chu Cẩm Sơn la thầm:
" Lão này cũng thật là dở, chưa hiểu rõ cái tuyệt diệu của Bát Nhã Kiếm Pháp. Tại sao lại không biến ra chiêu Thương Mang Vân Hải ắt tên kia đã thảm bại" Hai người giao đấu chừng ba chục chiêu nữa, Chu Cẩm Sơn thấy lão dần dần bị mất thượng phong. Lão bị đánh rớt kiếm nên chỉ dùng song quyền chống đỡ với cương đao của thiếu niên nên cũng khá vất vả. Chu Cẩm Sơn toanh nhảy vào can thiệp song gã chưa biết đối thủ là ai nên chưa tiện ra tay.
Đánh thêm một vài chiêu nữa, bổng lão già kêu "ái cha" một tiếng, tức thời má vai đã bị một đao chém trúng, máu chảy đầm đìa.
Rồi tiếp theo lại bị trúng một cước vào ngực đành khoanh tay thúc thủ.
Thiếu niên dùng mũi đao gạt tấm khăn che mặt của lão già xuống. Một khuôn mặt già nua hiện ra, Chu Cẩm Sơn suýt kêu lên vì kinh hãi:
Đó chính là lão già quản gia của Vương Nhất Minh.
Thiếu niên trầm giọng quát:
- Thì ra là ngươi, ta đã để ý từ lâu ngươi là người có võ công song cố tình che dấu. Hãy nói mau, ngươi thật ra là ai?
Lão già đáp:
- Ta là ai, chẳng liên quan gì đến ngươi, muốn giết thì cứ giết việc gì phải hỏi...
- Giết ngươi thì quá dễ, nhưng ngươi hãy thành thật trả lời ta s- tha cho.
Ngươi xuống đây làm gì...
Lão già chợt kêu lên:
- Ta biết rồi, ngươi cũng là người của Thần Quyền Môn... có phải là...
Gã tr- tuổi cười khanh khách rồi nói - Khen cho ngươi cũng khá thông minh đấy, nhưng ta là ai làm sao ngươi đoán ra được... Hãy trả lời câu hỏi của ta mau!
- Không bao giờ! Lão già đáp - Ta cũng đã già rồi chẳng còn ham sống làm gì nữa! Ngươi hãy ra tay đi...
- Được! Nếu ngươi muốn chết thì ta cho ngươi được toại nguyện...
Gã thiếu niên vung đao lên. Một tiếng "keng" lưỡi đao của gã thiếu niên bị đẩy vạt sang một bên. Một viên sỏi đã đập trúng vào thanh đao làm hổ khẩu của thiếu niên tẻ chồn. Gã kinh hãi quay lại rồi tức giận quát to:
- Tên tặc tử Chu Cẩm Sơn! Không ngờ hôm nay ngươi lại mò đến đây! Ta quyết sống mái với ngươi...
Chu Cẩm Sơn ngạc nhiên hỏi:
- Ngươi là ai mà lại biết ta?
- Đừng nói nhiều, hãy coi đao của ta...
Gã nhảy tới chém vào người Chu Cẩm Sơn liên tiếp mấy thế, đao pháp luôn thay đổi phương vị, độc hiểm vô cùng. Chu Cẩm Sơn thấy gã ra toàn những đòn độc ác thì nổi giận:
- Ngươi tưởng ta không có vũ khi thì dễ uy hiếp lắm sao? Hôm nay, ta cho ngươi nếm mùi lợi hại.
Gã thiếu niên chém liên tiếp mười mấy đao mà không trúng được người Chu Cẩm Sơn thì lấy làm kinh dị. Đường hầm chật chội mà gã này chỉ nhích lên nhích xuống là tránh được thì thật là không sao hiểu nổi. Gã đâu biết rằng Chu Cẩm Sơn đã thi triển "Cửu Cung Bộ Pháp", dù có chật chội đến đâu cũng biến hóa được. Gã chém bậy một đao rồi phóng người chay ra ngoài vừa chạy vừa nói với theo:
- Chu Cẩm Sơn ta quyết không tha cho ngươi đâu!
Chu Cẩm Sơn không đuổi theo gã thiếu niên, vì nghĩ rằng tên này vào đây cũng là vụng trộm tất không dám ra ngoài báo động. Gã quay về phía lão già rồi nói:
- Tần quản gia! Vãn bối đến giải cứu lão đấy!
Lão già đó chính là Tần quản gia, tâm phúc của Vương Nhất Minh. Chu Cẩm Sơn biết lão quá rõ vì gã đã ở Thần Quyền Môn từ nhỏ - Chu huynh đệ - Lão họ Tần nói - Không ngờ võ công Chu thiếu hiệp đã tiến bộ đến độ này. Ta xem ra thiếu hiệp đã nắm được bí phổ trong tay.
- Đúng vậy! Thì ra Tần lão cũng là người có võ công, không hiểu làm quản gia ở Thần Quyền Môn nhằm mục đích gì? Vừa rồi, vãn bối thấy lão sử dụng chiêu thức của Bát Nhã Quyền, không biết thật sự lão là ai mà lại biết những chiêu thức đó?
Tần lão thở dài:
- Thiếu hiệp quả là có nhãn lực hơn người...
Lão không trả lời ngay vào câu hỏi của Chu Cẩm Sơn mà nói:
- Thiếu hiệp! Chẳng hay hôm nay tới đây vì mục đích gì?
- Chắc lão cũng biết, vãn bối là Chu Cẩm Sơn chính là con của Chu Đại Cẩm. Gia phụ đã bị giết một cách oan uổng. Vãn bối biết Vương Nhất Minh là chỗ thâm giao với gia phụ nhưng... có thể lão đã hạ thủ... Hôm nay vãn bối tới đây làm sáng tỏ mọi chuyện!
- Phải, ta biết - Lão Tần thở dài nói - Ngươi... ngươi có biết tên thiếu niên vừa rồi là ai không?
- Vãn bối làm sao biết được... Chu Cẩm Sơn đáp.
- Thế mới rắc rối... - Lão Tần trầm ngâm nói.
- Tần lão, ông chưa trả lời câu hỏi hồi nãy, thực ra ông là ai vậy?
- Ta là Từ Quốc Đạt.
- Từ Quốc Đạt! - Chu Cẩm Sơn la lên - Phải chăng ông là giáo chủ Thanh Long Bang...
- Thiếu hiệp nhầm rồi! Ta không phải là giáo chủ Thanh Long Bang...
Chu Cẩm Sơn thấy lão nói thật thà thì tin ngay. Phần vì trước đây hắn còn ở Thần Quyền Môn, y cũng quí hắn. Hai nữa, võ công của giáo chủ Thanh Long Bang rất cao...
- Vụ này là thế nào? - Chu Cẩm Sơn hỏi.
- Giang hồ truy tìm ta vì nghĩ rằng ta là người chiếm được bí phổ. Ngay cả sư huynh của ta là Thái Ất Chân Nhân cũng tin như vậy thì làm sao ta không thay tên đổi họ cho được. Ta thầm ẩn mình để điều tra kẻ đã ám sát sư phụ... - Lão ngưng một chút rồi nói tiếp. - Năm xưa, lúc ta quay trở về thì thấy sư phụ bị một kẻ bịt mặt ám toán. Ta động thủ với y nhưng võ công y cao nên đành chịu thảm bại dưới tay y. Gã đã phóng chưởng trúng vào ta làm nội thương trầm trọng và vì thế một mảnh áo rách rớt xuống. Ta phải bỏ chạy để bảo toàn mạng sống nhằm tìm cơ hội báo thù. Lúc sư huynh ta về thấy vết máu và mảnh áo của ta để lại ngỡ rằng ta đã hại sư phụ để tìm kiếm bí phổ nên đã bị sư phụ đánh trọng thương... vì thế!
- Vãn bối hiểu rồi! Thì ra tiền bối bị Oan ức mấy chục năm trời...
- Ta phải điều trị mãi mà không phục hồi được công lực, lúc đó ta mới thay đổi dung mạo tìm cách làm quản gia cho Vương Nhất Minh.
- Tại sao lại là Vương Nhất Minh? - Chu Cẩm Sơn hỏi.
- Vì chưởng lực ta bị trúng rất giống với "Lạc Hoa Chưởng" của Thần Quyền Môn. Ta nghĩ rằng chính lão là người đã ra tay nên nhịn nhục ở đây để điều trị. Song dường như không phải.
- Vẫn không phải là y? Vậy là ai? - Chu Cẩm Sơn hỏi.
- Đấy là ta mới đoán vậy thôi. Việc Chu Đại Cẩm gởi thiếu hiệp cho y trông nom ta không biết... vụ này...
- Tiền bối, vãn bối không hiểu gì cả?
- Chính ta cũng còn nhiều điều chưa rõ. Một thời gian ta thấy Vương Nhất Minh thường xuyên xuống hầm mộ này không hiểu làm gì... Ta bèn tìm cách xuống đây song chẳng phát hiện được điều gì lạ cả. Duy nhất chỉ còn chỗ này...
Lão chỉ tay vào một căn phòng bằng đá, bên ngoài có khóa bằng một sợi xích sắt to bằng cổ tay.
- Bên trong là gì? Ta không sao biết được vì muốn mở cửa ra thì phải có khóa... Loại xích sắt này dùng gươm đao, chém không thể nào đứt được...
Hôm nay ta xuống thì gặp gã thiếu niên vừa rồi... Không hiểu y là ai? Vì Thần Quyền Môn, ngoài Vương Xứ Nhất, không có ai võ công bằng gã này cả...
- Thế thì lạ thật? Chu Cẩm Sơn lại gần thạch động xem xét. Quả nhiên, bức tường đá rất kiên cố không tài nào mở ra được...
Chu Cẩm Sơn hỏi:
- Tiền bối, dù sao hành tung tiền bối cũng bị bại lộ rồi, chi bằng chúng ta chia nhau đi lên tìm Vương Nhất Minh thì tin rằng mọi chuyện s- rõ ràng.
Từ Quốc Đạt khen phải. Hai người lại theo đường cũ trở ra. Đúng như Chu Cẩm Sơn dự đoán, không hề thấy thủ hạ của Thần Quyền Môn bao vây gì hết cả. Chu Cẩm Sơn nói với Từ Quốc Đạt:
- Từ tiền bối, bây giờ vãn bối vào kiếm Vương Nhất Minh. Tiền bối đi tìm xem gã thiếu niên kia là ai đã?
Chu Cẩm Sơn đi hết con đường, dọc theo bãi đất cỏ cây mọc um tùm, mà nơi xưa Vương Nhất Minh đã bắt gặp gã và tặng gã một chưởng. Bỗng nhiên có tiếng đột phía sau, gã quay lại thì thấy một bóng đen đứng đằng sau:
- Chu Ca! Một giọng êm ái cất lên - Tiểu muội đây.
Chu Cẩm Sơn sững người lại. Tim đập loạn lên. Cuộc gặp gỡ bất ngờ Vương Sở Hồng khiến gã bối rối - Vương... Vương... muội - Chu Cẩm Sơn ấp úng nói - Muội làm gì ở đây?
- Muội đã trong thấy Chu ca từ đầu... - Vương Sở Hồng nói giọng đầy trìu mến. Nhưng...
Cô ngừng lại rồi kh- nói:
- Sư phụ đã tha thứ cho Chu ca từ lâu rồi, muội cùng Cao huynh đi tìm kiếm khắp nơi song thật là xui, cứ đến nơi thì huynh lại đi mất rồi...
- Sư phụ tha thứ cho ta? - Chu Cẩm Sơn nói giọng lạnh lùng. Gã hiểu rằng nếu tỏ thái độ thân thiết thì không những chẳng ích lợi gì mà sau này càng thêm đau khổ - Ta đang tính kiếm sư phụ đây!
Vương Sở Hồng không để ý đến câu nói của gã. Cô mừng rỡ nói:
- Chu ca, phải đấy. Gia Gia đang đợi Chu ca ở trong thư phòng. Muội đứng đây chờ huynh nhé.
- Sao sư phụ biết ta đến mà đợi? - Chu Cẩm Sơn hỏi - Thì muội đã nói với huynh ngay từ đầu rồi, muội trông thấy huynh xuất hiện ở đây, nghĩ trước sau gì huynh cũng tới nên...
- Được lắm... - Chu Cẩm Sơn nói - Vương muội, đừng chờ ta...
Chu Cẩm Sơn nói xong gã tiến thẳng về phía thư phòng của Vương Nhất Minh không ngoái đầu lại.
|