- Ta là Trương Thiết Tâm, chưởng môn đời thứ của Thần Quyền Môn đây.
- Trương Thiết Tâm! - Chu Cẩm Sơn kinh ngạc - Thì ra tiền bối bị giam ở đây! Vãn bối cứ nghĩ rằng tiền bối đã chết. Bên ngoài thấy có bài vị....
- Ta đã chết! Ta đã chết rồi sao? - Quái nhân phá lên cười. ém thanh vang xa đến :Di tai - Mà cũng đúng thôi, ta đã thật sự chết từ lâu rồi còn gì! Bọn chúng muốn thế.. Ha.. Ha.. Ha...
- Tiền bối, ý tiền bối muốn nói tới Vương Nhất Minh.
- Chứ còn ai vào đây nữa! - Quái nhân tức giận nói - Mới đây lại thêm một gã.
Lão chưa nói dứt câu, bỗng vèo vèo mấy chục mũi ám tiễn bỗng từ phía sau bắn tới. Chu Cẩm Sơn công phu đã đến mực tuyệt đỉnh nên chỉ hơi nghe tiếng gió phát động đã biết ngay có người định ám toán sau lưng. Gã xoay người giơ ngón tay cặp được mười mấy cái song quái nhân bị trúng vài mũi nơi ngực, khuôn mặt trở nên xám đen, gục xuống tắt thở liền.
Mấy mũi ám tiễn này không những tẳm những chất kinh độc mà lại nhỏ như sơi tóc nên rất khó phát hiện. Chu Cẩm Sơn chưa kịp nhìn rõ kẻ đã phóng ám tiễn thì cánh cửa bằng đá đã từ từ đóng lại.
Rồi một tiếng cười ha hả từ ngoài vọng vào:
- Chu Cẩm Sơn, hôm nay ngươi đừng có hòng sống sót ra khỏi đây được.
Ngươi có trông gương tên Trương Thiết Lâm đấy không...?
Chu Cẩm Sơn vừa tức giận vừa sợ hãi. Gã phóng chưởng đánh vào bức tường đá nhưng vô định. Lại nghe tiếng ở ngoài nói vọng vào:
- Ta biết ngươi đang tức điên lên có phải không? Đừng có tìm cách ra khỏi đây, vô ích... Thạch thất này được chế tạo hết sức đặc biệt chỉ người ở ngoài nói bên trong mới nghe tiếng, còn dù ngươi có quát tháo cỡ nào thì chỉ mình ngươi nghe thôi, ngoài này không nghe thấy gì đâu.
Chu Cẩm Sơn bây giờ mới hiểu ra vì sao trước đây gã đứng bên ngoài thạch thất không nghe thấy bất cứ một động tĩnh gì ở phía trong cả. Thật là độc ác vô cùng.
Chu Cẩm Sơn bất lực. Lúc ấy vết thương ở bụng lại đau nhói lên. Gã đành nghỉ vận công điều tức.
Im lặng được một lát, bỗng Chu Cẩm Sơn lại nghe thấy tiếng khí giới chạm nhau bên ngoài, hiển nhiên có hai cao thủ đang giao đấu quyết liệt.
Rồi gã nghe tiếng một người nói:
- Từ Quốc Đạt, đấy là ngươi muốn chết chứ không phải tại ta đâu nhé..
Ngươi có muốn vào chết chung với gã tiểu tử họ Chu ở trong mật thất kia không?
- Tên đê tiện - Từ Quốc Đạt quát to - Ngươi tự nhận là anh hùng sao không dám lật mặt cho ta coi xem ngươi là ai?
- Ha... ha...! Ngươi tưởng ta sợ ngươi lắm sao, trước khi chết ta cho ngươi biết sự thật để khỏi ân hận. Chức Thần Quyền chủ không về tay ta thì còn ai vào đây nữa.
Chu Cẩm Sơn bên trong nghe hai người đối đáp thì lấy làm lạ lùng - Thanh âm thì không phải là Vương Xứ Nhất vậy ai là kẻ có võ công cao thủ vậy?
Bỗng thấy Từ Quốc Đạt ồ lên vẻ kinh ngạc rồi lão nói:
- Thì ra là ngươi, tên tiểu tử Cao Thiên Thái? Ngươi... Ngươi làm sao mà võ công cao đến vậy?
- Ngươi muốn biết phải không? Được để ta nói cho mà nghe. Trước đây ta vẫn bị mọi người khinh rẻ vì võ công tầm thường, nhưng chúng có biết đâu rằng Cao Thiên Thái này quyết không chịu phục. Ta để ý thấy Vương Nhất Minh đêm nào cũng đi vào thánh địa của bổn bang, thì tự hỏi không biết lão chui vào đấy làm gì nhỉ? Ngoài mấy cái linh vị của tiên sư có gì nữa đâu. Ta bèn theo dõi y rồi thấy cách thức y phát động cơ quan mở cửa, rồi bám gót lão bước vào. Ta thấy y rút trong người ra một chìa khóa rồi mở cửa gian mật thất này.
Lòng ta hồi hộp vô cùng. Thì ra bí mật ở đây, ta sắp khám phá ra. Vương Nhất Minh tin tưởng không có kẻ nào dám vào đây nên không đóng cửa mật thất, mọi đối thoại của y với Trương Thiết Tâm ta đều nghe rõ cả.
- Sư huynh - Vương Nhất Minh nói - Đệ van xin sư huynh chỉ cho khẩu quyết luyện "Lạc Hoa Chưởng" đã bao năm rồi mà sư huynh cứ khăng khăng cự tuyệt nghĩa là làm sao?
- Ngươi đối xử với ta tàn ác thế này mà lại muốn ta giúp ngươi luyện võ.
Thật là tức cười quá... Ha... Ha... - Trương Thiết Tâm cười lớn.
- Đấy là vì đệ bắt buộc phải làm thế, vì sư huynh không chịu nói... Nếu sư huynh nói ra cho đệ, đệ sẽ thả sư huynh ra ngay!
- Ta vì đã tin ngươi nên mới ra nông nổi này, đồ xảo quyệt kia, cút đi cho khuất mắt ta...
- Thôi được, nếu huynh cứ khăng khăng như thế, chiều này sẽ bị đói đấy...
- Ta đâu có cần sống nữa tên khốn nạn kia!
- Sư huynh không muốn sống cũng phải sống, đệ đâu có để sư huynh chết được...
- Cút ngay, cút ngay! - Trương Thiết Tâm quát vang lên - Ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa.
- Được, đệ sẽ ra ngay đây nhưng sư huynh nên nhớ, ngày mai đệ lại vào thăm sư huynh đấy!
Ta vội chuồn ra ngoài trước. Sau đó ta nghĩ ra một kế, thời cơ đã đến.
Hôm đó Vương Nhất Minh ngủ quên bỏ chìa khóa trong ngăn bàn, ta bèn trộm chìa khóa vẽ lại rồi nhờ một gã nổi danh về tài ăn trộm, bẻ chấn song làm một cái chìa khác. Vì thế là ta đã có chìa khóa trong tay.
Một hôm, ta đợi Vương Nhất Minh vừa ra thì bước vào. Thoạt đầu quái nhân tức giận quát tháo om sòm ta bèn nói với lão:
- Trưởng tiền bối, tại hạ không hề có ý hãm hại tiền bối đâu! Mà chỉ muốn cứu tiền bối thôi...
- Cứu ta, ngươi cứu ta vì lý do gì?
- Vương Nhất Minh là một kẻ ác độc, thuộc hạ ai cũng đều bất mãn. Nếu tiền bối quay về làm giáo chủ thì may cho Thần Quyền Môn quá.
- Ngươi hãy cởi xích cho ta! - Trương Thiết Tâm nói.
- Không được đâu, vì khóa của tiền bối không giống như khóa này. Phải đoạt được từ tay Vương Nhất Minh.
- Ngươi làm sao mà lấy được từ tay hắn? - Trương Thiết Tâm nói - Chính thế - Ta vờ buồn bã - Vãn bối...
Một lát sau, quái nhân bỗng reo lên:
- Ta nghĩ ra rồi, nếu ngươi đánh thắng hắn thì lẽ đương nhiên sẽ đoạt được...
- Võ công vãn bối còn kém hắn xa! - Ta nói.
- Không sao! Ta sẽ truyền thụ khẩu quyết võ công cho ngươi! Ngươi có chịu không?
- Tiền bối, tại hạ..... - Ta vờ từ chối.
- Không! Ngươi đừng từ chối! Ta nhất định sẽ truyền thụ cho ngươi...
Và thế là ta đã học được khẩu quyết và đã luyện thành Lạc Hoa Chưởng đến tầng thứ hai.. Ha.. Ha...
Kể đến đây, Cao Thiên Thái sung sướng cười đắc ý. - Vương Nhất Minh chỉ hơn ta chút đỉnh song ta đã giết chết y rồi...
- Ngươi đã giết chết Vương Nhất Minh? - Từ Quốc Đạt hỏi lại.
- Phải! chính ta! Nhưng mọi tội lỗi đã dồn vào gã Chu Cẩm Sơn! Y đã bị nhốt trong kia, trước sau cũng chết mà thôi...
- Ngươi.... Ngươi thật không còn là con người...
- Đừng có thóa mạ ta như thế! Còn nữa ngươi chưa biết đâu. Vương cô nương sẽ vào tay ta cả chức Giáo chủ nữa, ta đã hoàn thành được ý nguyện!
"Bình" một tiếng Chu Cẩm Sơn thấy ai đó phóng chưởng rồi không gian đột ngột im lặng.
- Biết tính sau đây! Không lẽ mình chịu chết một cách lãng xẹt như vậy - Gã sờ mớ bốn xung quanh bức tường song chẳng có gì khác lạ cả. Gã tự nhủ "Mình phải thật bình tĩnh mới mong tìm được lối ra. Nhất định phải có một chỗ nào đó! Gã suy luận "Trước kia Trương Thiết Tâm luyện công ở tòa mật thất này tất phải ngồi ở chỗ cái bục đá kia. Giả sử có việc gấp thuộc hạ muốn cầu kiến thì làm thế nào? Hẳn là lão không thể nào đứng dậy được mà cơ quan phát động nhất định phải ở đâu đó gần chỗ lão ngồi. Tên Cao Thiên Thái thật là nham hiểm. Gã giết Trương Thiết Tâm để mình không biết được cách mở cửa..." Gã suy nghĩ rồi lại gần cái bục bằng đá xem xét kỹ lưỡng. Gã xoay rồi đẩy đủ kiểu song vẫn không có kết quả gì cả. Bục đá vẫn không nhúc nhích, chứng tỏ cái bục đá này đã được thiết kế cố định một chỗ. - Vô lý thật! - Chu Cẩm Sơn lầm bầm. Vậy chỉ còn chỗ này thôi. Gã để ý thấy trước chỗ ngồi của Trương Thiết Tâm có một cái khe nhỏ mũi kiếm lách không vào được - Bí mật ở đây rồi! Song lấy cái gì mà cho vào mới được chứ?
Gã nảy ra một ý nghĩ! Có thể trong mình Trương Thiết Tâm vẫn còn một bí mật gì chăng. Gã bèn đến trước xác Trương Thiết Tâm quì xuống rồi khấn:
- Tiền bối! Nếu quả thật tiền bối linh thiêng xin chỉ cho vãn bối cách mở cửa thạch động này. Xin tiền bối tha thứ cho vãn bối đã đụng chạm vào thân thể?
Gã khấn xong tìm trong người y một miếng đồng nhỏ. Gã mừng rỡ lấy ra coi. Đó là một lá đồng dài chừng hơn gang tay mỏng dính trên có khắc nhiều hình nổi.
Chu Cẩm Sơn lấy miếng đồng nhét vào cái khe thì thấy vừa in. Gã ấn mạnh xuống miếng đồng chỉ lọt xuốn hơn một nửa, rồi đụng vào một cái gì đó bên dưới khựng lại. Gã nghe thấy tiếng ầm ĩ nổi lên, rồi cửa thạch động bỗng từ từ mở ra.
- Thoát rồi! - Chu Cẩm Sơn reo lên. Gã cúi đầu vái lạy Trương Thiết Tâm một lần nữa rồi phóng mình ra ngoài...
|