Ðề tài: Tiếng sét xanh
View Single Post
  #41  
Old 06-05-2005, 08:00 AM
Rinfu's Avatar
Rinfu Rinfu is offline
Nhóm Mài Mực
 
Tham gia ngày: Jan 2005
Bài gởi: 1,331
Default


Mở toang cánh cửa, Lauren bước ra ngoài khu tiếp tân lộng lẫy. Nàng đang bấm nút gọi thang máy thì một bàn tay cuả Nick đụng vào cổ tay nàng:
− Trở lại văn phòng cuả tôi ngay!- chàng gầm qua kẽ răng.
− Buông tay tôi ra!- Lauren khẽ gầm lên, tức giận.

Nick cảnh cáo:
− Có bống người đang nhìn chúng ta kià! Hoặc là cô tự mình đi vào văn phòng tôi, hoặc là tôi kéo cô vào trong đó trước mặt họ.
− Cứ kéo đi!- Lauren tức tối quay lưng lại phía Nick- tôi sẽ kiện ông vì tội hành hung và trát đòi bốn người ấy ra hầu toà làm nhân chứng.

Thật là bất ngờ, sự đe doa. cuả nàng lại moi ra được một nụ cười ngưỡng mộ của chàng.
− Cô có đôi mắt đẹp không thể tả. Khi cô tức giận, càng...
− Im đi!- Lauren rít lên, và dữ dội giựt cổ tay mình thoát khỏi tay Nick.

Chàng trêu chọc đầy gợi ý:
− Tôi đã từng...
− Đừng giở cái giọng ấy ra với tôi. Tôi không muốn bất cứ cái gì ở ông cả.
− Đồ nói dối. Cô muốn bất cứ thứ gì ở tôi.

Sự giả lả có vẻ trêu đùa ấy đã làm Lauren không còn thở mạnh và đối kháng được nữa. Thất bại, nàng tựa vai vào bức tường đá cẩm thạch và nhìn Nick với vẻ nài nỉ:
− Nick, vui lòng để tôi đi.
− Tôi không thể- Trán Nick nhăn lại một vẻ bối rối khó chịu- Bất cứ khi nào gặp cô, tôi không thể để cô đi!
− Ông đuổi tôi rồi cơ mà!

Chàng cười toe toét:
− Tôi vừa mướn cô lại.

Lauren cảm thấy đuối sức bởi sự xáo trộn trong những phút vừa qua khi phải chống lại nụ cười tác hại cuả Nick. Vả lại, nàng cũng thử liều với công việc này xem sao. Bực bội, nàng rời bỏ tức tường và theo chàng vào văn phòng thư ký riêng, thông với văn phòng chàng bằng một cánh cửa.
− Mary- Nick nói với người đàn bà tóc màu xám có cái nhìn sắc như dao vừa đứng dậy- đây là Lauren Danner. Lauren sẽ làm việc về dự án Rossi. Lúc tôi đi ăn trưa, bà dọn cho cô ấy một bàn giấy riêng ở đây và bắt đầu dịch lá thư Rossi gửi tới sáng nay.

Nick quay lại nhìn Lauren với một nụ cười nồng ấm thân mật trong ánh mắt.
− Cô và tôi sẽ bàn bạc nhiều khi tôi trở về.

Mary Callahan như bảng tên trên bàn giấy bà ta chỉ rõ, dường như không thích thú gì về sự có mặt cuả Lauren trong văn phòng cuả bà hơn là chính cô ta. Nhìn Lauren, bà ta nói:
− Cô còn trẻ quá, Lauren ạ!
− Tôi đang già đấy thôi!- Lauren đáp lại.

Phớt lờ cái nhìn châm chọc cuả người đàn bà lớn tuổi, Lauren ngồi vào cái bàn thư ký đối diện với bàn cuả Mary trong văn phòng rộng lớn.

Vào lúc một giờ ba mươi phút, điện thoại cuả Mary reo lên. Lauren rời khỏi bàn để trả lời điện thoại.
− Mary đó ư?- một giọng nữ có văn hóa hỏi với vẻ nghi ngờ.
− Không, đây là Lauren Danner- Lauren đáp theo cách thích hợp nhất cuả người thư ký- Cô Callahan vừa rời khỏi văn phòng. Tôi có thể nhận lời nhắn lại cho cô ấy không ạ?
− Ồ, xin chào, Lauren- giọng nói vang lên với sự ngạc nhiên thân hữu. Đây là Ericka Moran. Tôi không muốn làm cản trở Nick, nhưng xin cô báo cho Nick biết rằng tôi từ New York tới trong chuyến bay :Dt vào ngày mài. Nói với Nick là tôi sẽ đến thẳng câu lạc bộ Recess, và gặp anh ấy tại đó vào lúc bảy giờ tối.
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau
Anh đi đấy, anh về đâu
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...

Trả Lời Với Trích Dẫn