Ðề tài: Tiếng sét xanh
View Single Post
  #42  
Old 06-05-2005, 08:03 AM
Rinfu's Avatar
Rinfu Rinfu is offline
Nhóm Mài Mực
 
Tham gia ngày: Jan 2005
Bài gởi: 1,331
Default


Lauren ngạc nhiên thấy Ericka thật sự đã nhớ ra nàng, và cảm thấy nặng nề khi phải ghi lại lời nhắn cuả những cô bạn gái cuả Nick.
− Ông ấy đi ăn trưa, nhưng tôi sẽ chuyển lời cô đến ông ấy- Lauren hứa cách phấn khởi. Nàng gác máy, và máy lại reo lên tức thì. Lần này người đàn bà gọi có giọng nói miền Nam thấp và khàn.

Bà ta hỏi về "Nicky". Lauren bấu vào ống nghe rất chặt, khiến tay nàng bị đau, nhưng nàng đáp một cách lịch sự:
− Tôi rất tiếc. Ông ấy đã đi ra ngoài. Tôi có thể ghi lại lời nhắn không ạ?

Cái giọng nói đầy dục tình ấy thở ra:
− Ôi, quái quỉ gì đâu! Đây là Vicky. Anh ấy đã không nói cho tôi biết bữa tiệc tối thứ bảy long trọng hay không, và tôi không có ý niệm gì thích hợp để chọn đồ mặc. Tôi sẽ gọi lại cho anh ấy tại nhà tối nay.

Thì cứ mà gọi đi! Lauren nghĩ và gần như buông máy xuống.

Nhưng lúc Nick ăn trưa trở về thì nàng bình tĩnh trở lại. Trong ba tuần tới, nàng tự hứa, nàng sẽ gắn bó với kế hoạch ban đầu cuả nàng và sẽ đối xử với Nick theo cách thân ái lịch sự như với bất cứ đồng nghiệp nào. Nếu chàng thúc ép nàng, nàng sẽ chỉ hành động đáp lại một cách trêu đùa, và nếu điều đó làm chàng buồn bực, lại càng hay.

Máy nội đàm trên bàn kêu lên rè rè. Giọng nói phong phú chất nam cuả Nick làm nàng cảm thấy xúc động một cách thích thú:
− Lauren, xin cô vui lòng đến đây.

Chàng thật sự đã sẵn sàng "cuộc bàn bạc lâu dài" giữa hai người. Lauren nhặt lên các phiếu điện thoại nhắn chàng, và đi vào văn phòng cuả chàng.

Nàng nói, hai hàng lông mày thanh tú cuả nàng nhướng lên:
− Có chuyện gì vậy hả?

Nick ngồi vắt vẻo bên mép bàn, tay khoanh trước ngực. Chàng dịu dàng nói:
− Bước tới đây đi!

Lauren cảnh giác ngắm cái cách ngồi thoải mái và nét nhìn khêu gợi, vuốt ve trong mắt chàng. Nàng tiến tới trước và dừng lại ngoài tầm tay với cuả chàng. Chàng nói:
− Chưa đủ gần đâu.
− Vậy là gần quá rồi!

Vẻ trêu đùa ánh lên trong mắt chàng và giọng chàng đầy vẽ mơn trớn ngọt ngào.
− Chúng ta cần thoa? thuận lại một vài vấn đề riêng tư giữa hai ta. Tại sao chúng ta lại không đi ăn tối nay nhỉ?- Nick gợi ý.

Lauren lịch sự từ chối bằng cách nửa đùa nửa thực:
− Thật đáng tiếc, tôi đã có hẹn rồi.
− Được, thế còn tối mai thì sao?- chàng hỏi và đưa một tay về phía nàng.

Lauren ném các mảnh giấy ghi lời nhắn cho chàng vào lòng bàn tay cuả chàng.
− Anh đã có hẹn sẵn rồi. Cô Moran hẹn vào lúc bảy giờ tối tại câu lạc bộ Recess.
Nick lờ đi như không nghe lời nhắc. Chàng nói:
− Tôi sẽ đi Ý vào ngày thứ tư.
− Chúc anh thượng lộ bình an- Lauren đáp lại dịu dàng.
− Tôi sẽ trở về vào thứ bảy- Chàng nói tiếp với vẻ thiếu kiên nhẫn- Chúng mình sẽ ...
− Thật đáng tiếc- Lauren nói với nụ cười trêu tức làm cho chàng bực bội- Tôi bận vào thứ bảy và anh cũng thế. Vicky gọi điện thoại hỏi anh bữa tiệc tối thứ bảy có long trọng không- Và bởi vì nàng muốn thấy sự tức giận rõ rệt cuả chàng, nên nàng nói thêm với một nụ cười mỉm khiến chàng sững sờ- Cô ấy gọi anh là Nicky- Tôi nghĩ, thật là âu yếm.
− Tôi sẽ huỷ bỏ cái hẹn ấy- Nick nói dứt khoát.
− Nhưng tôi không bỏ cuộc hẹn cuả tôi. Nào, bây giờ còn chuyện gì nữa không?
− Còn, trời tru đất diệt gì đâu! Còn chứ sao không? Anh đã làm tổn thương em, và anh xin lỗi em.
− Tôi chấp nhận lời xin lỗi cuả anh- Lauren đáp gọn- Dù sao, anh đã làm tổn thương tự ái cuả tôi.

Chàng nheo mắt lại nhìn nàng:
− Lauren, anh đang cố để xin lỗi em, vì thế ...

Lauren cắt ngang:
− Anh đã xin lỗi rồi là xong.
− Vì thế chúng mình có thể tiếp tục lại kể từ đây- Nick nói cách lưu luyến thiết tha.

Sau một hồi nghĩ ngợi, chàng nói tiếp:
− Vì uy tín cuả cả hai chúng ta, chúng ta phải kín đáo thận trọng để tránh sự đàm tiếu trong công ty. Anh nghĩ, nếu giữ gìn cẩn thận hợp lý khi chúng mình ở bên nhau thì chúng mình có thể xoay xở...
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau
Anh đi đấy, anh về đâu
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...

Trả Lời Với Trích Dẫn