Một lúc sau, Nick được điện thoại mời dự một cuộc họp kéo dài suốt buổi chiều, vì thế Lauren được thanh thản. Nhưng sự thanh thản cuả nàng lại bị quấy rầy bởi những cái liếc mắt đầy ý nghĩa cuả Mary.
Vào mười giờ sáng hôm sau, Jim hiện ra ở bàn giấy cuả Lauren, trông ông ta có vẻ bực mình. Ông ta nói:
− Nick vừa điện đến. Hắn muốn cô lên ngay và hắn sẽ cần cô suốt cả ngày.
Ông ta thở dài, chỉ vào bản báo cáo nàng đang soạn dở:
− Tôi sẽ làm tiếp cho. Cô cứ đi đi.
Mary đã ra ngoài khi Lauren đến, còn Nick thì đã ngồi sẵn ở bàn giấy cuả chàng, áo vét và cà vạt được cởi ra, mái tóc sậm đang cúi xuống, tập trung vào những dòng chữ chàng đang viết. Ống áo sơ mi được xăn lên trên cánh tay màu da rám nắng, và cổ áo được mở nút, Lauren đưa mắt nhìn lên cuống họng chàng. Cách đây không lâu, nàng nhớ lại, nàng đã ép môi nàng vào đấy, nơi tĩnh mạch đang đập...
Nàng nhìn trân trân vào mái tóc được cắt rất khéo và những đường nét nổi bật như điêu khắc cuả quai hàm và hai má chàng. Chàng là người đàn ông đẹp trai nhất, quyến rũ nhất mà nàng chưa từng gặp, nàng thầm nghĩ với sự giày vò của lòng khao khát. Nàng lấy lại vẻ bình tĩnh khi lên tiếng:
− Jim bảo rằng anh cần tôi lên đây ngay. Anh cần tôi làm gì cho anh đây?
Nick quay lại và nhìn chăm chú vào nàng, nụ cười mơn trớn lướt qua khắp các góc cạnh cuả con người nàng. Chàng trêu chọc:
− Bây giờ có một câu hỏi.
Nàng phớt lờ một cách cay đắng sự ám chỉ dục tình cuả chàng.
− Tôi biết anh có một công việc khẩn cấp dành cho tôi.
− Đúng đấy.
− Việc gì thế?
− Anh muốn em đến quán cà phê mang về cho anh cái gì để ăn.
Lauren như nghẹn họng:
− Hả? Cái đó là công việc khẩn cấp ư?
− Rất khẩn cấp - Nick đáp lại không khoan nhượng- Anh đói quá rồi!
Lauren siết chặt hai nắm tay lại:
− Đối với anh, tôi chỉ là một đối tượng tầm phào để trêu đùa trò chơi tính dục; nhưng ở dưới ấy, tôi có công việc quan trọng đang làm, và Jim cần tôi.
− Anh cần em, cưng ạ. Anh đã ở đây từ...
Bối rối với trò vui không muốn được cưng chiều bất chợt, nàng bật ra lời:
− Anh dám gọi tôi bằng "cưng" hả?
Chàng lại mơn trớn, một nụ cười loé sáng trên mặt:
− Tại sao không. Em là người yêu mà!
− Anh sẽ không nghĩ thế khi anh gọi lại tôi là "cưng" đâu.
Chân mày chàng nhíu lại khi nghe nàng nói thế, và Lauren chợt nhớ ra rằng, dù sao thì Nick vẫn còn đang là ông chủ cuả nàng. Nàng nhượng bộ mà không khả ái chút nào:
− Ồ, không có chi. Anh cần ăn điểm tâm gì đây?
Chàng mỉm cười:
− Bánh càng cua.
Lauren đường hoàng quay về văn phòng tạm thời cuả nàng và nhận ra rằng Mary đã trở về. Bà ta nói:
− Cô khỏi phải trả tiền, Lauren. Chúng ta có một trương mục ở quán cà phê.
Hai điều làm nàng sửng sốt cùng một lúc. Việc thứ nhất là bà Mary đã gọi nàng bằng tên Lauren, thay vì gọi theo cách lạnh lùng thường có cuả bà ta là cô Danner. Và thứ hai là bà ta đang mỉm cười- một nụ cười cuả Mary Callahan mới hiếm làm sao! Hình như có cái gì đó phấn khởi trong lòng cuả bà ta, khiến gương mặt bà ta sáng lên và làm dịu đi các đường nét khắc khổ khiến bà trở nên dễ thương.
Lauren như cũng tự thấy mình bị lây bởi nụ cười ấy. Nàng thở ra nhẹ nhõm:
− Ông ấy ăn điểm tâm gì?
Ánh mắt bà ta chớp chớp long lanh:
− Bánh càng cua.
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau
Anh đi đấy, anh về đâu
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...
|