Dường như để chuộc lỗi đã để nàng phải làm một việc vô ích như vậy, Nick cảm ơn Lauren đã mang về cho chàng những chiếc bánh càng cua và đã lịch sự rót mời nàng một tách cà fê.
Lauren nói một cách khô khan:
− Tôi tự rót được mà, nhưng dù sao, cũng cám ơn anh.
Trước thái độ khó chịu tế nhị cuả nàng như vậy, Nick bước tới quần rượu, và bất ngờ quay lại dựa lưng vào đó ngắm nàng lấy thêm kem và đường. Khi Lauren bưng tách cà fê cuả nàng lên, chàng đặt bàn tay trên cánh tay nàng. Chàng dịu dàng nói:
− Lauren, anh xin lỗi đã làm tổn thương em. Hãy tin anh, anh không hề có chủ tâm làm như vậy.
Nàng đáp:
− Không cần thiết anh phải xin lỗi mãi.
Nàng cẩn thận rút tay về:
− Chúng ta hãy quên hết mọi chuyện đã xảy ra.
Nàng cầm tách cà fê cuả nàng và bắt đầu đi về bàn giấy cuả mình.
Chàng bỗng nói:
− A này, tối nay anh đi Ý. Nhưng bắt đầu từ thứ hai, canh cần em lên đây cả buổi sáng nữa.
Nàng hỏi lại, vẻ kinh hoàng:
− Trong bao lâu?
Chàng cười lớn:
− Lâu, chừng nào anh thắng được trò chơi cuả chúng ta.
Với những lời này, đôi gắng sắt được ném ra và trận chiến về ý chí bắt đầu ngay sau đó, đã làm cho Lauren thua không còn manh giáp.
Nàng vừa đặt tách cà fê xuống thì qua máy nội đàm, Nick đã gọi nàng, yêu cầu nàng sang văn phòng chàng, mang theo lá thư cuả Rossi, nhà phát mình người Ý. Chàng còn nói thêm: "Mang theo tách cà fê của em luôn".
Khoảng giữa chừng bức thư chàng đọc nhanh như lửa dậy, chàng đọc luôn câu sau đây:
"Khi mặt trời ở trên tóc em,
Nó chiếu lấp lánh những sợi tơ vàng"
Vì không cảnh giác, Lauren đã ghi một nửa lời khen ấy vào bản tốc ký, nàng liếc nhìn chàng một cách giận dữ, khiến chàng khúc khích cười.
Vào lúc một giờ chiều, chàng đề nghị nàng đến dự một buổi họp ở văn phòng chàng, để ghi biên bản. Đến giữa buổi họp, nàng nhìn lên và thấy đôi mắt chàng dán chặt lên đôi chân xếp chéo cuả nàng. Toàn thân nàng nóng ra, và nàng ngồi yên không nhúc nhích. Nick nhìn vào mắt nàng và mỉm cười.
Khi buổi họp tạm ngưng, Lauren đứng lên, nhưng Nick giữ nàng lại:
− Em đã đánh máy xong bản tiếng Ý những câu hỏi mà anh đã đọc để cho Rossi hiểu được những gì mà anh muốn biết chưa?
Rồi hướng nụ cười duyên dáng để chuộc lỗi với nàng, chàng nói thêm:
− Anh ghét phải đeo đuổi theo em lắm cưng ạ, nhưng anh phải mang em theo đến Casano mới được.
Lauren tự hỏi, tại sao trái tim khờ khạo cuả nàng lại rộn ràng lên như thế khi chàng gọi nàng là em cưng?
Nàng trả lời chàng:
− Bản dịch đã đánh máy xong.
− Tốt. Theo công việc mà em đã làm, em có hình dung ra được dự án Rossi là cái gì không?
Nàng lắc đầu:
− Không, hoàn toàn không. Tất cả đều là kỹ thuật. Tôi chỉ biết Rossi là một nhà hoá học sống ở Casano và phát minh ra vài thứ mà anh rất quan tâm. Và tôi cũng biết anh đang muốn tài trợ và sản xuất các sản phẩm từ phát minh cuả ông ấy trong tương lai.
− Nếu anh giải thích cho em biết trước, nó sẽ giúp em làm việc thích thú hơn.
Chàng nói, và thay đổi bất ngờ từ một người đàn ông tán gái đến vai trò một ông chủ nghiêm trang.
− Rossi đã phát minh một thứ hoá chất làm cho các chất tổng hợp gồm cả nylon hoàn toàn không thấm nước, không cháy, không chịu ảnh hưởng thời tiết và không hư hỏng, không làm thay đổi bề ngoài hay thớ vải cuả chất liệu ban đầu. Vải trải thảm và vải quần áo làm từ những chất tổng hợp này gần như khó mà hư được.
Chàng đã xem nàng như một đồng nghiệp trong kinh doanh, và lần đầu tiên Lauren cảm thấy thoải mái trở lại cùng với chàng kể từ hôm đi nghỉ cuối tuần với chàng đến nay.
− Nhưng thứ hoá chất nào thực sự tác dụng làm cho không biến dạng hay hư hỏng bất cứ thứ gì?
Nick thú nhận cách gượng gạo:
− Mẹ kiếp! Nếu anh mà biết được... Nhưng anh cố tìm cho ra trong lần đi kỳ này. Những điều anh đã thấy, còn lâu mới chứng minh được. Anh cần một mẩu vật để mang về thử nghiệm trong một phòng thí nghiệm hợp pháp, nhưng Rossi quá bảo mật. Hắn nói rằng hắn đang trắc nghiệm anh.
Lauren nhăn mũi lại:
− Ông ta có vẻ "mát".
Chàng thở dài:
− Hắn ta lập dị như quỷ. Hăn ở trong một ngôi nhà tranh nhỏ ở Casano, trong một xóm chài lưới bên Ý. Hắn nuôi chó để bảo vệ, nhưng phòng thí nghiệm cuả hắn thì ở trong một cái lều cách đó nửa dặm, chẳng có ai bảo vệ cả.
− Ít ra anh cũng đã thấy ông ấy chứng minh.
− Chứng minh không có nghĩa gì cả nếu không qua thử nghiệm. Chẳng hạn, chất hoá học cuả hắn làm không thấm nước, nhưng cái gì sẽ xảy ra nếu đổ sưa? trên đó? Hay một thức uống nhẹ nào đó?
Nàng hỏi:
− Nhưng nếu tất cả điều gì ông ta nói đúng thì sao?
− Nếu thế, anh sẽ thành lập một liên doanh giữa Công nghiệp Hoàn câu và hai liên hiệp công ty khác để giới thiệu trên toàn thế giới phát minh cuả Rossi.
− Có lẽ ông ta sợ nếu giao cho anh mẫu thử, người nào đó cuả phòng thí nghiệm sẽ phân tích và biết được hoá chất mà ông ấy dùng. Bấy giờ những người đó sẽ ăn cắp phát minh cuả ông ta.
Nick toét miệng cười:
− Em nói đúng!
Rồi không báo trong, chàng quàng một tay ôm nàng, còn tay kia thì nâng cằm nàng lên.
− Từ Ý, anh sẽ mang về cho em một món quà. Em muốn gì nào?
Lauren nói cách dứt khoát:
− Đôi hoa tai cuả mẹ tôi.
Rồi nhảy lùi ra sau, nàng thoát khỏi vòng tay chàng và quay gót trở về văn phòng cuả nàng. Nick cười khúc khích, đi theo nàng.
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau
Anh đi đấy, anh về đâu
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...
|