Ðề tài: Tiếng sét xanh
View Single Post
  #50  
Old 06-05-2005, 08:30 AM
Rinfu's Avatar
Rinfu Rinfu is offline
Nhóm Mài Mực
 
Tham gia ngày: Jan 2005
Bài gởi: 1,331
Default


Khi nàng bỏ đi, chàng cảm thấy ộmột mối xúc động lạ lùng, mới mẻ, dâng lên trong chàng, một niều yêu thương làm chàng cảm thấy quặn thắt trong lòng. Được nhìn thấy nàng là chàng vui rồi, nụ cười cuả nàng làm ấm lòng chàng và được sờ mó vào nàng là cơn khoái cảm truyền lan khắp người chàng. Nàng đã có sự vững vàng và tài biện bác tự nhiên, không màu mè. So với những người đàn bà khác trong đời chàng, Lauren là cô gái còn ngây thơ mà đã có can đảm thách thức chàng và có sức kháng cự lại áp lực cuả chàng.

Nụ cười cuả chàng nhạt dần đi. Chàng đang nài ép nàng, và chàng chưa từng làm thế với một người đàn bà nào khác trong đời. Chàng đã xua đuổi nàng, rồi trở lại kiếm tìm nàng trong mọi xó xỉnh, và chàng tự ghê tởm mình vì chuyện ấy. Chàng không thể ngừng lại. Chàng cảm thấy cần phải chiếm cho được nàng hơn là vì khao khát, chàng thực tình thích nàng. Chàng ngưỡng mộ sự can đảm cuả nàng và sự bướng bỉnh cuả nàng, ngay cả lý tưởng cuả nàng nữa. Một mối xúc động không tên và không mong muốn, lại trăn trở trong lòng chàng, và Nick đành gạt nó qua một bên. Chàng muốn nàng, vì nàng là một người đẹp sinh động. Chàng thích nàng và chàng khát khao nàng, không gì khác nữa.

Vào lúc bốn giờ năm mươi phút chiều, một cú điện thoại nối liền với cuộc hội nghị từ California, Oklahoma và Texas gọi đến cho Nick, việc này đã được lên lịch từ trước. Khi Mary báo cho chàng biết mọi việc đã sẵn sàng, thi Nick yêu cầu gọi Lauren tới để ghi chép.
− Nick đang ở đầu máy nghe điện thoại- Mary giải thích- Anh ấy chỉ cần cô ghi hết những gì được bàn bạc.

Cuộc điện đàm đã bắt đầu. Khi Lauren vào văn phòng, Nick ra dấu về chiếc ghế cuả chàng và đứng dậy để nàng có thể ngồi tại bàn cuả chàng mà ghi chép. Hai phút sau khi Lauren ngồi vào ghế, chàng cúi xuống sau lưng nàng, chống tay lên bàn, và đặt môi hôn lên mái tóc nàng.

Lauren giật nảy mình để tự vệ. Nàng kêu lên:
− Đồ quỷ! Ngưng lại!
− Hả? Hả? Hả?
Ba giọng nói đàn ông cùng vang lên trong máy.

Nick nói vào máy, giọng lè nhè:
− Cô thư ký cuả tôi cho rằng các ông nói quá nhanh.Cô ta muốn các ông ngưng lại để cô ta có thể ghi kịp.

Có tiếng đàn ông bực mình đáp lại:
− Ồ, những gì cô ấy cần làm là hỏi lại, chớ sao lại...

Lauren khẽ nói một cách tức tối:
− Anh đã thỏa lòng chưa?

Nick cười khúc khích bên tai nàng:
− Chưa thoả. Nhưng rồi sẽ thoả thôi.

Hoàn toàn tìm cách rời khỏi chàng để ghi chép, Lauren lấy lại tập vở và ngồi trở lại vào ghế. Thân hình Nick chiém lấy hết cái ghế. Nàng xoay đầu lại để nói câu gì đó gay gắt, và môi chàng chộp hôn môi nàng khiến nàng phải ngửa đầu ra tránh, mạch nàng đập mạnh, làm tê liệt ý nghĩ. Khi miệng chàng rời ra, nàng không làm gì được, chỉ nhìn chằm chặp vào chàng.

Một tiếng nói vang lên trong máy:
− Anh nghĩ thế nào, Nick?
− Tôi nghĩ, rồi nó sẽ tốt hơn thôi- chàng trả lời giọng khàn khàn.

Khi cuộc thảo luận qua máy điện đàm chấm dứt, Nick ấn một nút trên bàn giấy, và Lauren thấy cánh cửa dẫn sang văn phòng Mary được đóng lại bằng điện. Chàng chụp hai bàn tay nàng, kéo nàng ra khỏi ghế, xoay người nàng lại đối diện chàng. Miệng chàng áp sát lại gần miệng nàng. Và Lauren cảm thấy mình bị kéo vào chàng một cách dễ dàng như bị nam châm hút. Nàng năn nỉ:
− Đừng anh! Xin anh đừng làm thế!

Tay chàng siết lại trên hai cánh tay nàng:
− Sao em không thể thừa nhận rằng em muốn anh và em thích chuyện đó?

Nàng nói cách đau khổ:
− Đúng. Anh đã thắng. Em muốn anh. Em thừa nhận điều đó.

Nàng nhận thấy ánh mừng vui chiến thắng hiện ra trong mắt chàng, và nàng ngước nhìn lên.
− Khi em lên tám, em cũng đã muốn một con khỉ trong gian hàng bán các thú cưng.

Sự chiến thắng phai dần. Chàng thở ra tức tối, để cho nàng đi.
− Rồi sao?- Chàng hỏi.
− Bất hạnh thay, em đã mua nó. Daisy cắn em và em phải đi khâu mười hai mũi trên chân em.

Trông mặt Nick dở khóc dở cười:
− Anh nghĩ rằng, nó cắn em, vì em đã gọi nó là Daisy.

Lauren phớt lờ sự chế nhạo cuả chàng.
− Và khi lên mười ba, em muốn có chị và anh. Ba em bắt buộc phải tục huyền, nên em có một người chị ghẻ ăn cắp áo quần và cướp bạn trai cuả em, còn người anh ghẻ thì ăn cắp tiền cuả em.
− Cái đồ chết tiệc ấy có liên hệ gì đến chuyện cuả chúng ta?
− Liên hệ chứ sao không- nàng đưa hai cánh tay lên như mời gọi rồi chán chường hạ xuống- Em đang cố gắng giải thích rằng em muốn anh, nhưng em sẽ không để cho anh làm tổn thương em trở lại.
− Anh sẽ không làm tổn thương em nữa đâu.
− Ôi, rồi anh sẽ làm cho mà xem.

Nàng nói thế và cố tránh tiếng khóc.
− Anh không muốn, nhưng rồi anh sẽ làm em tổn thương. Anh đã làm thế rồi mà. Khi em rời anh đi Missouri thì anh đến Palm Springs với một trong những người bạn cùng giường ngủ với anh. Anh có biết em đã làm gì khi anh ở đó không?

Nick thọc hai tay vào túi quần, biểu lộ sự cảnh giác.
− Không. Em đã làm gì?

Lauren nói với giọng điên cuồng, tiếng cười như nghẹn lại.
− Em đã ngồi bên điện thoại chờ anh gọi lại và móc cho anh một cái áo len rất hợp với màu mắt cuả anh.

Nàng nhìn chàng, mắt nàng như nài nỉ chàng hiểu
− Nếu chúng ta đi vào cuộc tình, anh sẽ không vương vấn vào đấy vì xúc cảm, nhưng em thì có. Em không thể tách rời mọi cảm xúc ra khỏi thân xác em, quần nhau trên giường ngủ, hưởng những phút giây khoái lạc, rồi vội quên nó đi. Em muốn anh quan tâm em và em săn sóc anh. Em sẽ ghen nếu nghĩ anh với một người đàn bà khác. Nhưng nếu em biết anh như thế, em sẽ bị tổn thương và em tức giận.


(hết chương 13)
__________________
Hôm nay dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau
Anh đi đấy, anh về đâu
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...

Trả Lời Với Trích Dẫn