View Single Post
  #148  
Old 07-20-2005, 10:52 PM
MauuTimmToiiYeuu MauuTimmToiiYeuu is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Aug 2004
Nơi Cư Ngụ: ViNa CaSiNo
Bài gởi: 2,258
Send a message via MSN to MauuTimmToiiYeuu Send a message via Yahoo to MauuTimmToiiYeuu
Default

Hồi 147



Đại Đầu Quỷ khui cái bình rượu ra, hơi thơm bốc lên ngào ngạt, làm Đại Đầu Quỷ thèm thuồng, hai tay bưng hũ rượu uống một hơi, ròi khề khà nói :


- Rượu ngon quá ! Ngon quá! Và lão bưng hũ rượu đưa ngay mỏ Thần Điêu, Thần Điêu đút mỏ vào hũ rượu uống một hơi đã cạn hũ.


Hoàng Dung thấy vậy mắng thầm :


- Tường nhi thật là quỷ quái lắm, dám đánh cả Cửu Hoa Ngọc Lộ tửu của ta mà đãi con quái điểu súc sanh, thực là phí của.


Nguyên loại Cửu hoa Ngọc lộ tửu Hoàng Dung học theo cách chế của Hoàng dược Sư , dùng toàn các chất hoa thơm và các loại trân quý dược thảo. Khi cất xong đem chôn xuống đất một năm mới đem ra dùng, không phải là bạn tốt quyết chẳng đem ra đ i.


Quách Tường cười nói :


- Điêu đại ca tửu lượng mạnh thật. Vậy chúng ta hãy ra xem đấu võ.


Nói xong 2 người 1 điêu đến đấu trường. Cả3 đi thật nhanh đến Cái Bang đại hội.


Quần hùng và Khất Bang thấy thân thể của Thần Điêu vĩ đại, hình thù rất quái gở, đều ngơ ngác, tấm tắc khen thầm.


Quách Tường dẫn Đại Đầu Quỷ và Thần Điêu đến bên đài, chọn một khoảng đất trống ngồi xuống.


Những tên Khất Bang đệ tử phụ trách việc tiếp khách, khi thất Đại Đầu Quỷ đến lập tức chạy lại hỏi tên họ để giới thiệu.


Đại Đầu Quỷ cười lanh lảnh nói :


- Ta không có tên họ thì chẳng đến dự đại hội được sao ? Quách cô nương đưa ta đến chứ ta chẳ ng tự nhiên đến đây đâu.


Bấy giờ Võ Đôn Nho, Võ Tu Văn cả hai đều đã bị hạxuống đài. Cháu của Chu Tử Liễu, ba người đệ tử của Tứ Thủ Ngư ẩn, bốn tên đệ tử của Khất Cái Bang hàng tám bị, sáu tên đệ tử bảy bị, trước sau đều thất thủ.


Trên đài chỉ có Gia Luật Tề đang thi triển Thất thập nhị lộ Không Minh chưởng của Châu Bá Thông truyền thụ, đem ra giao đấu với một gã hán tử trên bốn mươi tuổi.


Gã hán tử này tên là Lam Thiên Hòa, người Mèo trong tộc Quý Châu, thủa nhỏ đã đi theo người vào rừng Tứ Xuyên mãi võ. Trong lúc mải mê biểu diễn, rủi trật chân té xuống triền núi, may mà gặp kỳ nhân cứu sống và truyền cho nội ngoại võ công thật thâm hậu.


Những luồng chưởng phong của gã có xen lẫn tiếng sấm động ầm ì. Gia Luật Tề dùng quyền phách không, không gây tiếng đọng, mỗi cái đá chân không thấy dạng, mờ mờ ảo ảo. Hai người giao đấu, kẻ dùng cương quyền, người dùng nhu thế, trên đài chỉ thấy nhưã 2 cái bóng vờn nhau.


Họ đ biểu dương tất cả công phu. Dưới đài trên mấy trăm hảo hán đều kinh sợ. Họ thấy hai người đấu càng lúc càng kịch liệt hơn. Nhiều kẻ cũng muốn thượng đài giao đấu, nhưng lượng sức không sao bì kịp, họ thầm nghĩ :


- Người ta thi thố công lực, dù mình có tài luyện trong 1 0 năm hay 20 năm nữa, cũng không thể đấu lại những người này.


Lam Thiên Hòa chưởng lực mạnh nhưng thiếu bền bỉ, mỗi lần gã bủa song chưởng ra tiếng ồ ồ, nhưng xem cho kỹ trong chưởng phong đã kém sút hơn lúc trước nhiều. Conø Gia Luật Tề quyền chiêu mỗi lúc một mạnh và nhanh, trước sau vẫn nhẹ nhàng thư thái.


Gia Luật Tề hiểu rằ ng cuộc giao đấu hôm nay đánh bại một hoặc hai đối thủ vẫn chưa phải kết cục, nên chàng dành lại rất nhiều nội lực.


Lam Thiên Hoà càng đánh lâu càng kém sút, lòng đã bắt đầu lo ngại, nhủ thầm :


- Lúc ở Tây Nam, trên hai mươi năm dư mình chưa hề gặp được người nào đỡ nổi 30 chiêu ác liệt, thế mà hôm nay trước mặt đông đủ anh hùng, một gã thanh niên hậu bối mình lại không thắng nổi thì xấu hổ biết chừng nào.


Cho nên lão cố gắng vận dụng hết nội lực phát ra luồng kình phong tăng thêm vào song chưởng.


Hai người từ lúc giao đấu đến giờ trên dưới 20 chiêu số mà Lam Thiên Hòa không thấy đối phương sơ hở tí nào. Còn lão thì hao tổn chân lực rất nhiều. Lão buột miệng huýt lên một tiếng, bổ ra một chưởng Cửu quỳ trích tinh đánh mạnh vào bụng Gia Luật Tề.


Lão lấy làm thích thú vì đối phương mở toang hung khẩu không đề phòng, kể chắc là đã trúng.


Bình một tiếng, quả nhiên chưởng lực đánh trúng đối phương thật. Dưới đài mọi người đều kinh hãi, đứng dậy một loạt vìai cũng tưởng rằng chưởng lực đánh trúng Gia Luật Tề chẳng chế cũng bị thương.


Lương trưởng lão cũng thất sắc toan lên đài tuyên bố cuộc thỉ võ đến đây là chấm dứt nếu như chưởng phong của Lam Thiên Hòa đánh chết Gia Luật Tề thực.


Nhưng có ngờ đâu lúc Lam Thiên Hòa bổ mạnh vào bụng Gia Luật Tề một ch ởng cực kỳ nguy hiểm mà Gia Luật Tề vẫn đứng nguyên một chỗ chẳng hề nao núng, cũng không tỏ vẻ gì đau đớn cả. Lam Thiên Hòa thất kinh, g ương mặt tái nhợt, lập tức thối lui mấy bước, tay chân ê ẩm, lão lật đật vòng tay hướng vào đối phương, nói :


- Bội phục ! Bội phục !


Đoạn lão bước ra giữa đài và cất tiếng nói to :


- Gia Luật đại gia đã nương tay với bỉ phu, mà không hại đến tánh mạng, như vậy là anh hùng hào nghĩa, tôi lấy làm vui mà kính phục.


Nói xong lão phi thân xuống đài. Mọi người lấy mắt nhìn nhau mà không hiểu sự tình ra sao cả. Họ quay lại nhìn Gia Luật Tề thì thấy chàng vẫn bình yên vô sự, còn mỉm cười.


Mọi người đều nghĩ :


- Rõ ràng là Lam Thiên Hòa đánh trúng Gia Luật Tề, tại sao lại bảo là Gia Luật Tề tha cho Lam Thiên Hòa ? Nếu gã có nội công thì chỉ đỡ được chiêu chưởng thôi, chứ thắng kẻ địch làm sao được ?


Nguyên lúc Lam Thiên Hòa đánh vào Gia Luật Tề một chưởng ngay bụng, chưởng phong vừa đánh ra đột nhiên như có một bàn tay vô hình nào phá mất, lão có cảm giác đôi bàn tay lão thọc vào ao nước, và nội công của lão bị dội lại, như có một luồng dịch khí giao tế giữa đối phương.


Luồng dịch khí hư hư thực thực, từ hùng khẩu của Gia Luật Tề ập mạnh vào song chưởng của Lam Thiên Hòa làm đôi bàn tay Lam Thiên Hòa tê buốt, khí nóng chạy mạnh vào đơn điền như muốn bể tung bụng ra.


Lam Thiên Hòa cả sợ, lập tức vận kình lực chống chế và thối lui ra sau, nhưng đôi bàn tay lão hình như bị làn nước lũ cuốn đi. Tuy cách xa mấy thước mà hai cánh tay không thể nào đưa lên, giở xuống được.


Thủa trước gặp thầy truyền thụ võ công, Lam Thiên Hòa có nghe sư phụ nói về Phong Lôi chưởng pháp. Nhưng trên 30 năm giang hồ của lão chưa hội ngộ lần nào. Mặc dù sư phụ đã nói về Phong Lôi chưởng pháp là một môn võ công ảo diệu, nếu gặp đối phương sử dụng môn này thì phải đề phòng, nhưng Lam Thiên Hòa không ngờ địch thủ lợi hại đến thế. Cho nên lão kiêu ngạo và tự cho mình là kẻ có học thuật tối cao, võ nghệ tinh diệu, dù địch nhân có công lực xuất thần nhập hóa cũng chẳng làm gì được, nào ngờ hôm nay phải đối đầu với sự thật phũ phàng. Đối thủ lại là một tráng niên tuổi tác độ 30 mà có một công phu quỷ khốc thần sầu.


Bao nhiêu ý nghĩ của lão thoáng qua như một tia chớp, đôi mắt gã nhắm lại chờ chết. Bỗng nghe áp lực đã tiêu tan, bao nhiêu uất khí tại đơn điền cũng mất và ấm dịu trở lại.


Lam Thiên Hòa liền vận kình mạnh cho chạy loang khắp châu thân, quả nhiên không có tổn hại tí nào về khí lực. Chừng ấy lão mới rõ là Gia Luật Tề đã tha mạng sống cho lão. Lòng kiêu ngạo mất hết, lão đứng ra nói ít lời tri ân trước mặt quần hùng.


Lúc 2 người giao đấu mãnh liệt trên đài, mọi người đều thấy Lam Thiên Hòa chưởng lực quá uy mãnh khiến họ sợ Gia Luật Tề thât bại.


Gia Luật Tề là rể của Quách Tỉnh và Hoàng Dung, vì thế có thể nói có rất nhiều liên hệ đến Khất Cái Bang. Bốn vị đại lão và chúng đệ tử Cái Bang đều muốn cử chàng lên nhậm chức Bang chủ.


Chàng lại là đệ tử của môn phái Toàn Chân, đồ đệ của Châu Bá Thông mà các đệ tử của Đông Tà và Nam Đế đều nhường cho môn phái Toàn Chân nhiều ưu thắng.


Chỉ có một vài người không bíêt lượng sức hay thô lỗ, mới dám lên đài lãnh giáo. Đã nhiều người lên đài chịu không nổi 3 chiêu của chàng mà thảm bại.


Quách Phù thấy tài nghệ của chồng mình áp đảo cảhội trường, lòng hoan hỉ vô biên, chẳng nói ra lời. Nàng đưa mắt quan sát chung quanh thì thấy có một con chim Điêu cực lớn, hình dung xấu xí đứng bên lão lùn đầu to tại bến đò Phong Lăng dạo nọ. Lão lùn này ngồi kế bên Quách Tường, làm cho Quách Phù hồi hộp lo âu.


Lúc Quách Tường, Đại Đầu Quỷ và Thần Điêu đi đến hội trường thì gặp lúc Gia Luật Tề và Lam Thiên Hòa đang giao đấu kịch liệt.


Quách Phù mải chăm chú nhìn chồng không để ý đến. Đến khi cuộc đấu kết thúc, nàng mới sực nhớ đến quần hùng, đua mắt nhìn 4 phía thì thấy con chim Điêu đứng sừng sững từ lúc nào rồi. Nàng thất kinh nhủ thầm :


- Thần Điêu đến ắt là Dương Qua còn lẩn quất đâu đây. Nếu như gã lại đây giành chức Bang chủ thì...


Nghĩ đến đây nỗi vui mừng hóa ra sợ hãi. Nàng nhớ ngày nào với một cái tay áo mà Dương Qua đã đoạt thanh kiếm của nàng dễ như bỡn. Nàng thất kinh lẩm bẩm :


- Tề ca ca võ nghệ tuy cao cường nhưng chẳng làm thế nào chống nổi g cụt tay quái gở này. ý, con người gã từ nhỏ cốt là quỷ tinh, luôn luôn chiếu trúng mạng của ta, đến ngày giờ này ta có tránh cũng không khỏi. Nếu gã mà xuất hiện thì...


Nhưng Quách Phù đưa mắt nhìn khắp nơi vẫn không thấy tông tích của Dương Qua.


Màn đêm phủ đầy, Gia Luật Tề đã đánh thắng liên tiếp 7 người, nên không có người nào lên đài để đấu nữa.


Bấy giờ mọi người thấy Lương trưởng lão bước lên giữa đài, cất tiếng nói to :


- Gia Luật Tề đại gia, võ nghệ song toàn, trong Khất Cái Bang chúng tôi trên dưới đều ngưỡng mộ, nếu được suy cử làm bang chủ, thì chúng tôi sẽ vui lòng tiếp nhận.


Ông nói đến đây, tất cả nhữ ng người trong Khất Cái Bang đều đứng dậy một loạt, cất tiếng hoan hô vang dậy.


Lương trưởng lão nói tiếp :


- Không rõ có vị anh hùng hảo hán nào muốn lên đài để giao đấu nữa chăng ?


Ông nói từng tiếng trong 3 lần mà dưới đài im phăng phắc không có tiếng đáp lại.


Quách Phù mừng rỡ nói thầm :


- Dương Qua giờ này không đến, thì mất hết ngày giờ rồi. Tề ca ca lúc đã tiếp nhận chức Khất Cái Bang chủ rồi thì gã có đén cũng chẳng làm gì đựoc nữa.


Bấy giờ bỗng nghe có tiếng vó ngựa phi rất gấp, hai người kỵ mã phóng vào hội trường. Vẻ mặt 2 người tỏ ra có một chuyện gì cấp bách lắm.


Quách Phù cả kinh nói thầm :


- Nó đã đến !


Quách Tỉnh và Quách Phù, hai cha con đều nghĩ có 3 chữ Ûnó đã đếnÕ. Nhưng ý nghĩ khác nhau, cô con gái tính là Dương Qua, còn người cha lại cho là quân Mông Cổ.


Hai tên thám tử cách độ 1 0 trượng, đều nhảy xuống ngựa đến trước mặt Quách Tỉnh thi lễ.


Quách Tỉnh và Hoàng Dung không đợi 2 người mở miệng, nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt của họ đã biết ngay có chuyện nguy hiểm.


Một tên thám tử thưa :


- Bẩm Quách đại hiệp! Có trên một ngàn quân Mông Cổ kéo theo cánh hữu. Cả đội tiên phong này đổ xôvề Tân Dư .


Quách Tỉnh lẩm bẩm :


- Nguy hiểm đã đến !


Lại nghe tên thám tử khác nói tiếp :


- Quân tiên phong Mông Cổ, trên một ngàn người kéo về cánh tả, trực chỉ Đặng Châu.


Quách Tỉnh ừm một tiếng, mặt mày biến sắc và nói :


- Bắc lộ địch quân đã phân ra hai đường, chuyển vận thần tốc, phong thế vô cùng lợi hại.


Ai cũng rõ Tân Dư và Đặng Châu chỉ cách thành Tương Dương độ một trăm dặm đường, chỉ còn cách thành Tương Dương cái bờ đê Phàn Thành mà thôi. Con đường duy nhất này toàn là bình nguyên, không có núi đèo cách trở. Đạo quân thiết kỵ của Mông Cổ như gió cuộn, sóng trào. Chỉ độ một ngày nữa là tới nơi.


Lại nghe tên thám tử thứ hai nói với vẻ vui mừng :


- Bẩm Quách đại hiệp, vậy mà có 1 câu chuyện quái lạ là đoàn quân này vừa đến bên ngoài thành Đặng Châu thì bị chết sạch không còn tên nào sống sót.


Quách Tỉnh lấy làm lạ, hỏi :


- Tại sao vậy ?


Tên thám tử thứ nhất nói :


- Tiểu nhân cũng thấy như vậy ! Cả ngàn tiên quân tiên phong Mông Cổ đến thành Tân Dư đều chết sạch không còn một người. Nhưng có một chuyện hết sức lạ lùng là toàn thể quân Mông Cổ, những xác chết bị xẻo mất lỗ tai tả chẳng biết người ta cắt lấy để làm gì.


Tên thám tử cũng nói :


- Đội quân Mông Cổ chết tại Đặng Châu cũng vậy, chẳng biết người nào đã xẻo mất lỗ tai bên tả?


Quách Tỉnh và Hoàng Dung đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều mừng lo lẫn lộn. Họ suy nghĩ :


- Hai đạo quân tiên phong của Mông Cổ dẫu chết hết, cũng không làm hỏng kế hoạch xâm lăng của chúng, vì trên trăm muôn binh mã mà thất bại hai ngàn, ngẫm cũng chẳng thấm vào đâu. Nhưng chẳng biết ai đã phục binh giết địch?.


Quách Tỉnh hỏi lớn :


- Có phải thủ quân Tân Dư và Đặng Châu công phá chăng ?


Hai tên thám tử nói :


- Hai vị trấn thủ đều bế cửa thành chẳng ra. Đại quân Mông Cổ chết bên ngoài, chúng tôi e giờ phút này 2 vị trấn thủ vẫn chưa hay.


Hoàng Dung nói :


- Hai người hãy đến bẩm báo với Lữ nguyên soái cho rõ ràng, tất nhiên nguời sẽ hoan hỉ và trọng thưởng cho các ngươi thập bội.


Hai tên thám tử cúi mọp và lui ra. Quân Mông Cổ chưa giao chiến với binh mã ở thành Tương Dương mà hai đạo quân đã bị tiêu diệt. Hoàng Dung bước lên đài tuyên bố cơ sự. Mọi người ở dưới đài hân hoan cất tiếng reo hò chấn động.


Hoàng Dung liền nói :


- Khất Cái Bang tân lập bang chủ là điều may mắn, lại diệt được hai ngàn địch quân là một đại kỳ công. Lương trưởng lão ! Hãy bày tiệc rượu mà khánh chúc sự thành công này.


Tiệc rượu đã được dự bị từ trước do Khất Cái Bang tổ chức để đãi quần hùng và để chúc hạvị Tân bang chủ. Bấy giờ chỉ còn đợi lệnh là đèn hoa đốt rực, mở tiệc quần hùng mặc sức cho mọi người cao hứng vui say một bữa.


Võ Đôn Nho và một số người rơi đài, lòng tuy mất hào hứng nhưng thấy hàng ngàn người đều vui vẻ, không lẽ không vui nên cũng ngồi vào uống rượu với mọi người.


Tất cả hành khất trong bang đều liệt hạ cả trên mặt đất. Còn quần hùng thì ngồi xung quanh bàn ghế. Tất cả đều ăn uống chuyện trò.


Tiệc rượu tuy đơn sơ vài món, nhưng rau cải, rượu thịt không thiếu.


Quần hùng đều nghĩ là Quách Tỉnh, Hoàng Dung bày kế giết địch, nên muốn đưa rượu kính dâng chúc tụng.


Quách Tỉnh lại nói là chẳng phải công lao của ông, nhưng quần hùng cho là ông khiêm nhường nên chẳng tin.


Hoàng Dung nói :


- Tỉnh ca ca ! Chuyện này lạ lùng hết sức, chẳng hiểu ai đã giết địch xẻo lấy lỗ tai làm gì?


Nguyên lúc Hoàng Dung nghe các thám tử báo cáo, bà đã rõ sự này còn nhiều uẩn khúc, nên đã phái một lượt 8 tên Khất Cái võ nghệ cao cường, chia làm 2 đạo đến do thám lại. Nhóm thì đến Tân Dư , nhóm thì đến Đăng châu.


Quách Tường, Đại Đầu Quỷ và Thần Điêu cả 3 người đều đứng dậy. Mọi người thấy vẻ xấu xí của Thần Điêu đều không ai dám ngồi gần.


Quách Tường lại hỏi :


- Đại ca tại sao chẳng lại kìa ?


Đại Đầu Quỷ nói :


- Ông ấy bảo đến, tất nhiên phải đến chứ. Chỉ chậm trong giây phút thôi.


Đại Đầu Quỷ vừa nói dút bỗng hốt hỏang kêu lên :


- Cô nương ! Có nghe tiếng gì không ?


Quách Tường nghiêng tai nghe rõ từng loạt âm thanh sư tử rống, cọp gầm, vượn hú véo von từ xa đưa lại càng lúc càng gần, nên cả mừng nói :


- Anh em họ Sử cũng lại đến à ?


Qua vài phút sau, bầy thú càng lúc càng tiến đến gần. Tất cả quần hùng và Khất Bang đều biến sắc, đứng dậy một loạt và rút binh khí ra đề phòng. Tiếng nhốn nháo trong hội trường vang lên :


- Có nhiều mãnh thú tới đây !


- Có cả sư tử, dã nhân, hùm beo !


- Hãy cẩn thận đề phòng !


- Đề phòng ác thú !


Quách Tỉnh quay sang Võ Tu Văn bảo :


- Ngươi ra ngoài thành truyền hiệu lệnh của ta điều hai ngàn cung thủ đến đây !


Võ Tu Văn đáp nhanh :


- Vâng ạ!


Vừa quay người muốn đi, bỗng nghe có tiếng hú dài từ xa đưa lại :


- Vạn Thú Sơn Trang Sử thị huynh đệ, vâng lệnh Thần Điêu Đại hiệp đến chúc thọ Quách nhị cô nương và cung hiến lễ vật.


Tiếng nói này không phải của 1 người mà là của tất cả 5 anh em họ Sử đồng hô một loạt.


Nam người này nội lực thật hùng hậu. Tuy nhiên mỗi người lại nói một giọng, ròi hú lên. Tiếng hú dài có đủ ngũ âm cung, thương, giốc, chủy, vũÕ. Âm thanh như muốn phá vỡ màng nhĩ mọi người.


Hoàng Dung hướng vào Võ Tu Văn vẫy tay, và truyền lệnh :


- Lòng người không lường đuợc, tuy anh em họ Sử nói vậy, chắc gì họ không có ý khác. Chi bằng triệu tập cung thủ, để dự phòng chế phục bọn họ là hơn.


Võ Tu Văn phòng mình lên lưng ngựa vào thành để điều động cung thủ. Chẳng bao lâu đội cung thủ thứ nhất đã tề tựu tại hội trường phục sẵn kế hoạch của Hoàng Dung.


Quách Tỉnh lúc ở tại Mông Cổ đã tập được thuật kỵ xạ, nên lấy đó huấn luyện sĩ tốt. Binh sĩ của thành Tương Dương tinh thục hơn các thành khác, do đó mới kháng cự nổi quân Mông Cổ mười mấy năm.


Những xạ thủ dàn ra một thế trận vừa xong, chợt thất một chàng dũng sĩ mình khoác áo da hổ, dắt theo sau một trrăm con mãnh hổ đến hội trường. Dũng sĩ này chính là Bạch Ngạn Sơn Quân Sử Bá Uy. Một trăm con mãnh hổ xếp từng hàng ngũ rất có trật tự, đều quỳ xuống đất. Tiếp đến là Quách Kiến Tử Sử Trọng Mãnh suất lãnh một trăm con beo gấm hay kim tiền báo. Kế là Kim Giáp Sư Vương Sử Thúc Cương suất lãnh một trăm con sư tử, và Đại Lực Thần Sử quý C ơng suất lãnh một trăm thớt voi đen huyền. Sau hết là Bát Thủ Tiêu Đầu Sử Mạnh Kiện dắt theo một trăm con dã nhân thật lớn.


__________________
Bảo không nhớ sao lòng ta trống vắng.
Bảo không đau sao tim thắt nhịp ngừng
Bảo thôi nhé từ đây ta thôi nhé ....
Nhưng tình chờ tình đơi đến thiên thu.
Trả Lời Với Trích Dẫn