Với bối phận như thế thảo nào nhân vật họ Hà lại không hiện diện và còn đứng trước Tam lão Không Động cho dù niên kỷ thật sự kém hơn.
Nhân vật họ Hà chợt nhìn quanh, giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ :
- Việc ngăn ngừa, không để cho Phụng Diệp kinh rơi vào tay hạng ác nhân Hắc đạo kể như tạm hoàn thành. Hà mỗ có một nghi vấn, không rõ chư vị định xử trí tiểu tử kia như thế nào đây?
Bỗng dưng bị đề cập đến và bị nêu ra như một nan đề cần phải xử trí, Tiểu Phong lo lắng, cùng đưa mắt nhìn mọi người.
Có một sư thái ứng tiếng đáp lời vừa hỏi của nhân vật họ Hà :
- Không để cho Phụng Diệp kinh rơi vào tay lũ ác nhân có nghĩa là những nhân vật danh môn chính phái chúng ta phải có biện pháp để lưu giữ tiểu tử, đừng để chuyện như vừa rồi xảy ra. Vậy thì theo thiểu ý của bần ni, tệ phái Nga Mi vốn có một nơi gọi là Thanh Nhàn cốc. Hãy giao tiểu tử cho tệ phái. Bần ni đoán chắc Thanh Nhàn cốc sẽ là nơi bất khả xâm phạm với bất kỳ ác ma nào nếu có ý bắt giữ tiểu tử.
Nhân vật cao lên từng lên tiếng nhận ra ba phạm nhân kia là Tam ngư Động Đình hồ và được Hà chưởng môn Không Động phái gọi là Giang lão huynh, Chưởng môn Hoa Sơn phái, lập tức phản bác ý định của vị sư thúc phái Nga Mi :
- Nga Mi Tâm Tuệ sư thái nói như thế sao phải? Vì bất kỳ môn phái nào cũng có một nơi gọi là trọng địa, cũng là nơi bất khả xâm phạm hầu đối phó địch nhân có mưu toan bất lợi, đâu riêng gì Thanh Nhàn cốc của quý phái Nga Mi?
Tâm Tuệ sư thái mỉm cười :
- Dường như Giang lão thí chủ cũng có ý định tranh giành quyền an trí tiểu tử với tệ phái? Thử hỏi, Thanh Nhàn cốc ở tệ phái so với Biệt cốc Hoa Sơn nơi nào vừa kín đáo vừa an toàn hơn? Giang lão thí chủ đừng quên về điểm này, Thanh Nhàn cốc chưa hề chịu kém cho dù là với Thái Thanh điện của Võ Đang phái hoặc Hối Tâm động phái Thiếu Lâm.
Lão họ Giang đỏ mặt :
- Dẫu là thế nhưng câu họa từ trong họa ra lại chưa hề xảy đến với tệ phái như đã xảy ra ở quý phái Nga Mi. Chỉ bấy nhiêu đó đủ biết Biệt cốc Hoa Sơn vị tất kém an toàn hơn Thanh Nhàn cốc.
Tâm Tuệ sư thái tái mặt định phản ứng, Hà chưởng môn Không Động phái chợt xen vào :
- Lúc nêu ra nan đề Hà mỗ không có ý hỏi sẽ an trí tiểu tử kia như thế nào hoặc do môn phái nào đảm nhận. Vì một khi có ý đó đâu khác gì Hà mỗ thúc đẩy Thất đại phái đi đến chỗ tranh giành lẫn nhau quyền lưu giữ tiểu tử. Và điều này quả thật là lợi bất cập hại. Mong Tâm Tuệ sư thái và Giang lão huynh bình tâm.
Tâm Tuệ sư thái cau mặt, hỏi họ Hà bằng thái độ hậm hực :
- Không do môn phái nào lưu giữ phải chăng Hà chưởng môn đã có sẵn chủ ý là cứ dặn tiểu tử phải hết sức cẩn trọng sau đó để mặc tiểu tử muốn đi đâu thì đi?
Tiểu Phong cảm thấy đã đến lúc lên tiếng :
- Vãn sinh bị lâm vào tình cảnh này đều là do...
Toan nói về mưu toan và thủ đoạn của Bạch Thiếu Vân nhưng lời của Tiểu Phong chợt bị một lão nhân Không Động phái chen ngang chận đứng. Lão nhân đó gắt Tiểu Phong :
- Ở đây nào phải chỗ cho hạng tiểu bối vô tri như ngươi mở miệng. Không ai giáo huấn, dạy cho ngươi biết thế nào là thái đô giữ lễ với bậc trưởng thượng sao?
Bang chủ Cái bang tươi cười, giải thích với Tiểu Phong :
- Tiểu huynh đệ là một nhân vật vô tình sở hữu Phụng Diệp kinh, vật có thể đem lại họa hoặc phúc cho võ lâm tùy theo người nào sau này chiếm được lòng tin tiểu huynh đệ. Nếu tiểu huynh đệ am hiểu võ học, đủ để tự lo liệu bản thân thì sự việc không còn gì để nói. Nhưng vì tiểu huynh đệ, biết nói thế nào nhỉ, phải rồi, là quá kém nên mọi người cần bàn định xem phải xử trí như thế nào cho vẹn toàn. Do vậy, tốt hơn hết tiểu huynh đệ nên lẳng lặng mà nghe, đừng tự ý xen vào, chỉ tổ làm hỏng đại sự đang do những đại nhân vật đại cao thủ bàn định. Hì hì...
Lời giải thích của Bang chủ Cái bang đối với ai khác có thể bảo là quá ư minh bạch nhưng riêng với Tiểu Phong thì khác. Vì thế, Tiểu Phong lập tức có phản ứng, cố tình nói lớn tiếng cho mọi người cùng nghe :
- Sinh mạng của Tiểu Phong này thiển nghĩ có thể tự mình lo liệu không cần bất kỳ ai định đoạt thay.
Tâm Tuệ sư thái bĩu môi :
- Dĩ nhiên không một ai muốn định đoạt thay ngươi. Nhưng tiếc vì ngươi là kẻ bất tài vô dụng nhưng do số phận đẩy đưa ngươi lại giữ Phụng Diệp kinh là thứ sẽ gieo tai họa cho nhiều người nếu ngươi bất cẩn để kinh văn đó lọt vào tay kẻ ác. Chính vì muốn ngăn ngừa điều đó nên bọn ta phải phí công lũ lượt cùng nhau kéo đến đây và bây giờ còn phải tổn hao tâm huyết bàn định xem sẽ xử trí mọi việc như thế nào. Đừng lầm tưởng bọn ta vì quan tâm đến sự sinh tồn của ngươi. Hừ!
Tiểu Phong bất bình ra mặt :
- Sư thái phải hay không phải người thí phát quy y, học theo gương Phật tổ để phổ độ chúng sinh?
Tâm Tuệ Sư thái lấy làm lạ :
- Ngươi cũng am hiểu Phật pháp? Vậy nói đi, ngươi hiểu thế nào về câu “Phật chỉ độ người hữu duyên”? Và nếu ngươi tự nhận mình là hữu duyên, ắt được Phật độ trì, nên chăng ngươi cứ theo bần ni về núi Nga Mi, là cứu cánh mang đến cho ngươi sự bình an ngay những ngày tại thế, sống giữa cõi đời ô trọc?
Lão Giang chợt hắng giọng, bảo với Tiểu Phong :
- Tiểu bằng hữu vốn là trang nam nhi tuấn tú, đừng xuẩn động chôn vùi cuộc đời vào những buộc ràng của cái gọi là Tam Bảo Quy Y. Hoa Sơn phái của lão phu vốn có phong cảnh mỹ quan hữu tình. Chỉ cần tiểu bằng hữu ưng thuận thì mãi mãi tiểu bằng hữu sẽ là thượng khách của bổn phái Hoa Sơn.
Lời của Giang lão liền bị một tăng nhân phản bác :
- Giang lão thí chủ xin cẩn ngôn cho. Vì phàm đã người xuất gia đầu Phật, hay còn gọi là quy y Tam Bảo, đó là phúc chẳng phải họa. Cớ sao Giang lão thí chủ cho đó là những ràng buộc cuộc đời?
Hà chưởng môn bỗng thở hắt ra :
- Nếu chư vị vẫn cứ mãi thế này xem ra việc xử trí tiểu tử chỉ còn mỗi một cách.
Từ phía đầu kia của bình đài chợt có một đạo nhân vừa xăm xăm đi đến vừa cao giọng hỏi :
- Vô lượng thọ Phật, chẳng hay Hà chưởng môn có cao kiến như thế nào?
Mọi người cùng ngó về phía đó, do đạo nhân là nhân vật đầu tiên xuất hiện ở đây trong lớp đạo bào.
Thấy Tiểu Phong cũng nhìn nhìn ngó ngó, Bang chủ Cái bang thầm thì nói vào tai Tiểu Phong :
- Ngoại trừ Côn Luân phái chưa thấy ai xuất hiện, thêm đạo trưởng kia là nhân vật Võ Đang phái, ở đây kể như đã có đủ sáu phái trong Thất đại phái võ lâm.
Tiểu Phong chợt tỏ vẻ thân thiện với Bang chủ Cái bang, khi cũng thầm thì hỏi :
- Phải chăng bất luận nhân vật nào vận đạo bào đều là người Võ Đang phái?
Bang chủ Cái bang gật đầu toan đáp chợt nghe nhân vật họ Hà cao giọng đáp lại câu đạo nhân nọ đã hỏi. Hà chưởng môn bảo :
- Lưu lại sinh mạng tiểu tử là chúng ta còn lo ngay ngáy, không biết đến lúc nào thì Phụng Diệp kinh rơi nào tay lũ ác ma. Do vậy, Hà mỗ có một đề xuất như thế này...
Bang chủ Cái bang giật mình bật kêu :
- Hà chưởng môn bảo sao? Thất đại phái tự thị là danh môn chính phái, để giữ yên cục diện, tránh đại họa cho võ lâm, Hà chưởng môn có thể thản nhiên đề xuất viện kết liễu một sinh mạng một cách dễ dàng thế sao?
Họ Hà cười lạnh :
- Nếu không phải thế, trừ phi chủ ý của Bang chủ là để Cái bang báo vệ an toàn cho tiểu tử cũng là phương cách để duy nhất mỗi một mình Cái bang được lợi?
Tiểu Phong cũng giật mình khi cảm thấy tính mạng bị đe dọa nếu mọi người đương diện đều tán thành đề xuất của vị Chưởng môn phái Không Động. Tiểu Phong giãy nảy kêu lên :
- Nếu phải chết, vãn sinh thà giao phó sinh mạng cho Cái bang còn hơn.
Câu nói của Tiểu Phong ngay lập tức làm cho Bang chủ Cái bang vì phấn khích nên bật cười đắc ý :
|