View Single Post
  #4  
Old 09-11-2005, 04:47 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Thái chưởng quầy ra chiều yên tâm, nhoẽn cười nói :
- Tiểu ta đã ăn gì chưa?
Do Nhân Kiệt lắc đầu :
- Tại hạ chưa thấy đói!
Đoạn ngẩng lên nói tiếp :
- À, phải rồi! Chưởng quầy bảo Mã đại cục chủ bề ngoài là một đại thiện nhân, nhưng thực chất lại là một tên ác ôn, vậy thì Long Uy tiêu cục của y mở ra chỉ để làm cảnh thôi chứ gì?
Thái chưởng quầy lắc đầu :
- Thôi bỏ qua đi, tục ngữ có câu “bệnh từ miệng vào, họa từ miệng ra”, hiểu biết quá rõ cũng chẳng ích gì cho tiểu ca, đừng bàn đến những chuyện vớ vẫn ấy là hơn!
Do Nhân Kiệt ngẫm nghĩ chốc lát, lại hỏi :
- Vị Mã tứ gia kia ở tại đâu vậy?
Thái chưởng quầy ngạc nhiên :
- Tiểu ca hỏi để làm gì?
Do Nhân Kiệt chau mày :
- Nếu không biết chỗ ở của vị Mã tứ gia, khi được trọng thưởng ở Vương phủ thì biết đâu mà nộp ba phân?
- Hừ, tiểu ca sợ y không tìm đến hay sao?
Do Nhân Kiệt lắc đầu :
- Không phải vậy, lễ vật là phải nộp đến tận tay, chứ mỗi lần đều chờ Mã tứ gia tìm đến, đôi bên đều không được vui vẻ...
Thái chưởng quầy gật đầu :
- Cũng có lý, phía sau đây có một quán trà hiệu là Tam Nguyên, đó là tình nhân của Mã tứ gia, chỉ cần vào hỏi là gặp ngay.
- Đa tạ!
Hôm sau, Kim lão đầu đã gọi Do Nhân Kiệt vào trong phòng, lấy ra ba lạng bạc, cảm kích run giọng nói :
- Kim Liên còn quá khờ dại...
Do Nhân Kiệt trừng mắt với Kim Tố Liên, quay sang Kim lão tươi cười nói :
- Tiền nhỏ không đi, tiền lớn chẳng đến, hai hôm nữa là ngày thọ ba mươi của Vương công tử, tối qua có phái người đến tìm chúng ta đấy!
Kim lão mừng rỡ :
- Thật ư? Vậy thì hai người hãy mau luyện tập lại mấy bài hát chúc thọ đi!
Do Nhân Kiệt quay sang Kim Tố Liên gật đầu nói :
- Hãy đến phòng sau huynh mà luyện tập!
Sau khi vào trong phòng, Do Nhân Kiệt liền trách móc :
- Tại sao Liên muội không giữ chữ tín hả?
Kim Tố Liên mặt ửng đỏ, nhếch môi cười nói :
- Tiểu muội đã hứa với đại ca bao giờ?
Do Nhân Kiệt ngớ người cứng họng, thật ra thì chàng cũng biết đàn bà con gái khó thể nào giữ được bí mật, bèn chau mày nói :
- Thôi, việc đã qua đừng nhắc đến nữa, từ nay nếu còn gặp những việc như vậy, mong là Liên muội đừng cho lão nhân gia hay biết là hơn.
Kim Tố Liên lừ mắt :
- Việc sau này, sau này hẵng tính có được không?
Do Nhân Kiệt cầm lấy tập ca từ lên, vừa lật vừa hỏi :
- Để chúc thọ là bài nào?
Kim Tố Liên giật lấy tập ca từ :
- Chỉ cần nói ra điệu nhạc, tin chắc là đại ca đều thổi được, cần gì phải luyện tập nữa? Chúng ta nói chuyện với nhau là hơn!
Do Nhân Kiệt ngạc nhiên ngẩng lên :
- Liên muội muốn nói về những chuyện gì?
Kim Tố Liên hai tay chắp sau lưng :
- Đại ca hãy kể điển tích về âm nhạc cho tiểu muội nghe đi!
Do Nhân Kiệt mỉm cười :
- Lệnh tổ chưa từng kể cho Liên muội nghe sao?
- Lão nhân gia bảo là đàn bà con gái chường mặt ra ngoài đời đã là không nên rồi, lại còn hỏi này hỏi nọ thì càng không nên! Nên lúc ông còn đàn được, cố gắng hát để dành dụm lấy vài lạng bạc, mua sắm ít sản nghiệp hầu để dưỡng già.
Do Nhân Kiệt mỉm cười tiếp lời :
- Sau đó sẽ tìm cho Liên muội một đối tượng thích hợp chứ gì?
Kim Tố Liên trừng mắt :
- Đại ca nói nữa xem!
Do Nhân Kiệt vội đằng hắng một tiếng, cười giả lả nói :
- Điển tích Liên muội đã nói vừa rồi... muốn nghe về khía cạnh nào?
Kim Tố Liên liền đổi giận làm vui nói :
- Trước hết đại ca hãy cho biết, từ xưa đến nay có người nào nhờ hát hay đã lưu danh trên sử sách không?
Do Nhân Kiệt cười nói :
- Có nhiều lắm!
- Hãy nói về những người nổi danh nhất đi!
- Nổi danh nhất có ba người, đó là Hàn Tố Nga, Trầm Cố Chi và Thạch Long Phù, tất cả đều là trong giới bình dân, còn về giới đế vương thì có Đường Huyền Tông, rồi đến Đường Trang Tông. Đời Nam Đường có Lý Hậu Chủ, Tống Huy Tông và Kim Chương Tông!
Kim Tố Liên thích thú :
- Cả hoàng đế mà cũng biết hát xướng ư? Muốn hát hay, có bí quyết đặc biệt gì không?
Do Nhân Kiệt trầm ngâm :
- Đại khái là phải có giọng hát trong, hơi dài, tiếng hát rõ ràng, nhưng chủ yếu là nhờ ở thiên phú, chẳng hạn như Liên muội...
Kim Tố Liên bịt tai cười :
- Tiểu muội không nghe nữa đâu!
Do Nhân Kiệt đứng lên cười nói :
- Vậy thì khi nào rảnh rổi hẵng nói tiếp, ngu huynh bận đi mua một ít đồ vật!
* * * * *
Ba hôm sau, vào lúc giờ Mùi, quán trà Tam Nguyên nằm sau phường Tam Nguyên, bỗng có một lão nhân áo xanh đi vào.
Quán trà Tam Nguyên rất rộng rãi, bên trong có đến hằng trăm bộ bàn ghế, thường khi sau giờ Ngọ là khách đã chiếm đến bảy phần chỗ ngồi. Trong số khách trà, ngoài những người uống trà còn có kẻ ưa ca hát, đánh cờ, tán gẫu, bàn chuyện làm ăn, đọc sách và ngủ gục trên bàn...
Ngoài ra còn có một số người buôn bán nhờ vào quán trà như bán hạt dưa, đậu phộng, bánh bao, trái cây...
Nói chung, mỗi ngày sau giờ Ngọ là quán trà ngập đầy mọi thứ tiếng, hết sức phức tạp ồn ào.
Tuy nhiên, bất kỳ quán trà nào thông thường đều có một hiện tượng như nhau, cho dù quán trà đó đông hay ít khách, những người đến uống trà hầu hết đều là khách quen.
Khi lão nhân áo xanh vừa lên đến lầu, mặc dù lão nhân ấy không có gì là đặc biệt, và dáng đi cũng hết sức ung dung.
Gã phổ ky ấy rất hiểu tầm quan trọng về việc lấy lòng một người khách mới, bèn vội bước chân đến, kéo ghế cúi gập người nói :
- Xin mời lão gia ngồi!
Lão nhân áo xanh khẽ buông tiếng đằng hắng, chậm rãi ngồi xuống ghế.
Gã phổ ky niềm nở cười nói :
- Lão gia dùng loại trà nào?
Lão nhân áo xanh nhướng mắt :
- Mã tứ gia biết rồi!
Gã phổ ky ngớ người, ấp úng nói :
- Có thể xin lão... lão gia...
Lão nhân áo xanh buông tiếng hừ mũi :
- Ngươi mà còn lải nhải, bảo tứ gia cho ngươi nghỉ việc ngay đấy!
Gã phổ ky ngơ ngẩn lùi ra sau ba bước, đoạn quay người lùi nhanh vào trong.
Lát sau, Mã tứ gia cùng hai tráng hán từ nhà trong đi ra, quắt mắt nhìn quanh, trầm giọng hỏi :
- Người ấy ngồi đâu?
Gã phổ ky rụt rè đưa tay chỉ :
- Đằng kia, chỗ gần thang lầu ấy.
Mã tứ gia khẽ buông tiếng cười khẩy, theo hướng chỉ của gã phổ ky, sải bước đi về phía chỗ ngồi của lão nhân áo xanh.
Đến gần, Mã tứ gia hai chân đứng trấn, ánh mắt sắc lạnh, chắp tay sau lưng lạnh lùng nói :
- Kẻ nào muốn gặp Mã lão tứ này?
Lão nhân áo xanh từ từ mở mắt ra, chằm chặp nhìn Mã tứ gia từ đầu đến chân thờ ơ hỏi :
- Mã tứ gia chính là các hạ ư?
Mã tứ gia đanh mặt :
- Đúng vậy! Dám xin cao nhân cho biết danh tánh để tiện bề thọ giáo!
Lão nhân áo xanh chậm rãi nói :
- Thị Phi Khách hồi ba mươi năm trước ở vùng Kim Long chính là lão phu, nhưng nay đã già nên đổi lại là Thị Phi Tẩu hoặc Thị Phi Ông!
Mã tứ gia cười khẩy :
- Vì lễ độ lẽ ra nên nói một tiếng hân hạnh, nhưng thật đáng tiếc, danh hiệu của tôn giá lạ lẫm quá!
Lão nhân áo xanh khép hờ mắt :
- Cũng chẳng trách các hạ được, lúc ấy các hạ hãy còn bé!
Mã tứ gia giận tái mặt, song vẫn cố nén nói :
- Dám hỏi các hạ, giữa chúng ta thật ra có hiềm khích gì?
Lão nhân áo xanh giọng buông thỏng :
- Chẳng hiềm khích gì cả!
Mã tứ gia trố mắt hỏi tiếp :
- Vậy thì tôn giá muốn gì?
Lão nhân áo xanh vẫn chậm rãi nói :
- Lúc lão phu tự giới thiệu là đã nói rất rõ ràng rồi!
Mã tứ gia mặt đanh lạnh :
- Xin thứ cho Cố mỗ ngu muội!
Lão nhân áo xanh nhấn mạnh từng tiếng :
- Lão phu sở dĩ được bằng hữu gọi là Thị Phi Khách chính vì lúc còn trẻ lão phu chẳng những rất hay gây sự mà lại luôn cho mình là phải, nói cách khác có nghĩa là không phân biệt phải trái. Do đó, tất cả mọi người đều biết hễ lão phu đi đến đâu là nơi đó nhất định phải có chuyện thị phi.
Đoạn ngẩng lên, hất hàm hỏi :
- Như vậy đủ hiểu rồi chứ?
Mã tứ gia tức giận :
- Lão tử chẳng tin là dế mà leo cây được. Mẹ kiếp, có thủ đoạn gì hãy cứ giở ra đi!
Lão nhân áo xanh gật đầu :
- Đành phải vậy thôi!
Đoạn cúi người toan đứng lên, Mã tứ gia một mặt vì chưa biết rõ về lai lịch của đối phương, hai nữa ngặt vì mình là chủ, mặc dù tức giận đến hai mắt tối sầm, thất khiếu phả khói, song vẫn chưa có ý định xuất thủ trước. Thế nhưng, hai gã tráng hán đứng sau lưng y thì đã không còn nhẫn nhịn được nữa, thảy đều lộ vẻ hung hãn sẵn sàng động thủ.
Những khách trà thấy có người lại dám trêu đến Mã tứ gia, thảy đều phấn khởi và hồi hộp, bèn lục tục rời khỏi chỗ ngồi, lui ra bốn phía, ánh mắt đều tập trung vào lão nhân áo xanh.
Mã tứ gia thấy vậy bất giác chau mày, bỗng khoát tay nói :
- Hãy khoan!
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn