View Single Post
  #16  
Old 09-11-2005, 05:03 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Hồi 3

Hỏa thiêu Thiên Long phủ


(mất một khúc, đầu quyển hai)
Hiệp báo cáo sự thật về vụ án tại Trường An trước?
Sau cùng chàng quyết định việc thăm viếng hai vị gia gia hãy còn rất nhiều thời gian, còn hai tiêu cục Tây Kinh và Song Yến hiện nay đang lâm vào tình thế dầu sôi lửa bỏng, chẳng thể nào chậm trễ được.
Nghĩ đến đây, chàng gọi trả tiền xong tức khắc phóng lên xe hét to :
- Xa phu, lên đường ngay!
Gã xa phu chau mày :
- Trời! Nóng nực thế này, hãy nghỉ...
Do Nhân Kiệt sầm mặt ngắt lời :
- Biết tiền xe tính toán thế nào không? Bây giờ không nghe ta, lát nữa tính tiền để xem ai phải nghe ai!
Gã xa phu liền nhớ đến điều kiện giao hạn giữa đôi bên là “trên đường đi không được trì hoãn, tiền xe gấp bội, nếu ngựa bị tổn hại sẽ được bồi thường”, liền không nói gì nữa, bỏ chén rượu xuống, cầm lấy roi ngoan ngoãn nhảy lên ghế đánh xe đi.
Xe ngựa tiếp tục lên đường, xế chiều thì đã đến Khai Phong. Do Nhân Kiệt trả tiền xe xong, lập tức đi về phía Thiên Long phủ ở bắc thành.
Một số vấn đề mới lại bắt đầu quay cuồng trong đầu óc chàng. Chàng có nên khôi phục diện mạo trước chăng? Và có nên nói thật chàng chính là nội tôn của Địch Tẩu, một trong Lục tào chăng?
Không! Chàng không muốn làm như vậy.
Bởi hôm nay chàng trở về đây là vì lòng nghĩa hiệp chứ không phải muốn lấy lòng Kim Bút đại hiệp, hoặc là mong đối phương thương hại mà thu nhận.
Thế nhưng, nếu Kim Bút đại hiệp gạn hỏi về thân phận và lai lịch của chàng thì sao?
Nếu từ chối tỏ bày sẽ ảnh hưởng đến lòng tin của đối phương. Sau cùng chàng nghĩ, mặc dù hiện tại mình chỉ có được khả năng đến vậy, miễn mình làm hết trách nhiệm và lương tâm là đủ. Nếu ông ấy không tin, do vậy mà để xảy ra thảm họa thì sau này hối hận và ray rức, đó là việc của Kim Bút đại hiệp thôi.
Lúc này mặt trời đã lặn, Do Nhân Kiệt vừa đi vừa suy nghĩ, bước chân tăng nhanh lúc nào không hay. Ra khỏi cổng thành bắc, chàng ngẩng lên nhìn, bất giác ngây người tại chỗ.
Đã lầm đường rồi ư? Hay là sao thế nhỉ?
Ngoảnh lại nhìn, đâu có lầm đường, đúng là cổng thành bắc mà. Nhưng Thiên Long phủ đâu mất rồi?
Chàng đưa tay dụi mắt, lại nhìn kỹ lần nữa, chứng tỏ là mắt mình không hề bệnh hoạn, mọi cảnh vật vẫn như trước, song chỉ thiếu có mỗi tòa nhà Thiên Long phủ.
Ồ, cánh rừng nằm phía trước Thiên Long phủ dường như cũng có điều khác lạ.
Lúc này mới là đầu mùa hè, đang thời kỳ cành lá sum xuê, tại sao cánh rừng ấy lại trơ trụi thế này?
Trời, chả lẽ đã xảy ra một trận hỏa hoạn ư?
Do Nhân Kiệt bàng hoàng, liền tức thì phóng chạy tới, băng qua cánh rừng cháy bén, dừng lại trước một đống tro tàn gạch vụn.
Trận hỏa hoạn này từ đâu phát sinh?
Trong Thiên Long phủ rất đông người, hơn nữa ai ai cũng có võ công cao cường, tại sao lại không dập tắt được ngọn lửa?
Và những người trong phủ hiện giờ đã đi đâu? Trung trang? Nghĩa trang? Hay là ở tạm trong một ngôi nhà nào đó trong thành?
Do Nhân Kiệt thẫn thờ bước đi trong đống gạch vụn đổ nát, hồi tưởng lại vẻ hùng vĩ ngày nào của tòa nhà này, bất giác nghe lòng vô vàng cảm khái.
Đột nhiên, chân chàng dường như vừa giẫm phải vật gì đó, liền cúi xuống nhìn, suýt nữa chàng đã nhảy dựng lên.
Ồ, thì ra là một tử thi. Và kia nữa... kia nữa... Trời, khắp nơi đầy rẫy tử thi.
Do Nhân Kiệt chợt nghe lòng chua xót, bất giác nước mắt chảy dài. Chàng vốn tưởng đây chỉ là một trận hỏa hoạn, nào ngờ lại là một vụ thảm sát.
Hôm xảy ra tai biến, chả lẽ Kim Bút đại hiệp không có mặt ư? Cho dù kẻ địch biết chắc là Kim Bút đại hiệp đã đi khỏi mới động thủ, nhưng còn Kim Bút tứ hữu đâu?
Các vị đệ tử Kim Bút đâu?
Do Nhân Kiệt đứng thừ ra như phỗng đá, chẳng rõ đã trải qua bao lâu, chợt “rắc” một tiếng rất khẽ vang lên từ phía sau.
Do Nhân Kiệt giật mình quay phắt lại, chỉ thấy trong sương chiều chập choạng, một lão nhân áo quần lam lũ đang ném một khúc cây cháy nám xuống đất và chùi tay vào bên lưng, quay người toan bỏ đi.
Do Nhân Kiệt vốn định lên tiếng quát ngăn, nhưng lại cảm thấy như vậy rất là sỗ sàng.
Chàng thầm nhủ :
- “Hãy đến đó xem thử ông lão ấy đã viết gì trên tường rồi hãy tính cũng chẳng muộn”.
Chàng đến gần xem, thì ra là ba chữ “Kiêu tất bại!”
Lại ngẩng lên nhìn thì thấy lão nhân kia đã đi xa năm sáu trượng rồi.
Do Nhân Kiệt tức giận, lớn tiếng quát :
- Lão nhân gia kia, hãy chờ chút!
Chưa dứt lời, chàng đã tung mình đuổi theo.
Nào ngờ lão nhân ấy chẳng quay đầu lại mà lại còn phóng nhanh hơn đi về hướng đông nam.
Do Nhân Kiệt cắn răng thầm nhủ :
- “Trông lão già này thậm thà thậm thụt, quả nhiên không phải là người tốt!”
Thế là chàng liền vận đề chân khí, thi triển khinh công đuổi theo.
Mặc dù chàng nhận thấy khinh công đối phương chẳng phải tầm thường, mình chưa chắc đã là đối thủ của lão nhân ấy, song chàng mắt thấy Thiên Long phủ đã trở thành đống tro tàn, máu nóng sôi sục, không còn màng đến sự an nguy của bản thân nữa, đừng nói là một lão tặc kia, dù nhiều hơn nữa chàng cũng quyết liều một phen.
Trời mỗi lúc mỗi tối, khoảng cách giữa hai người mỗi lúc mỗi xa hơn, Do Nhân Kiệt thấy mình võ công kém người, vừa định dừng chân không đuổi theo nữa, nào ngờ lão nhân kia dừng lại.
Do Nhân Kiệt đâu chịu bỏ lỡ cơ hội, lập tức tung mình lao tới.
Lão nhân quay người lạnh lùng hỏi :
- Lão đệ có điều chi chỉ giáo?
Do Nhân Kiệt thò tay vào túi địch, gằn giọng :
- Lão bằng hữu vừa rồi để lại ba chữ kia là có ý nghĩa gì?
Lão nhân lạnh lùng nói :
- Ba chữ ấy không đúng ở chỗ nào?
Do Nhân Kiệt tức giận :
- Không đúng là ở chỗ không phải lúc, dù rằng Kim Bút đại hiệp bình nhật có hơi tự cao tự đại, nếu có lòng khuyến cáo thì phải là trước lúc xảy ra tai biến, còn sự hậu mà nói như vậy thì khác nào phỉ báng mai mỉa!
Lão nhân cười khẩy nói :
- Lão đệ nghĩ là ba chữ ấy lão phu đã để lại cho ai xem?
Do Nhân Kiệt ngớ người. Phải rồi, Thiên Long phủ giờ đã trở thành tro bụi, Kim Bút đại hiệp sinh tử bất minh, ba chữ “Kiêu tất bại” của lão ta đã để lại cho ai xem thế nhỉ?
Lão nhân bỗng đưa tay chỉ nói :
- Hãy lấy đó mà làm gương, chính là để cho lão đệ xem đấy!
Đoạn lão tung mình lên không, lướt đi nhanh như cắt, thoáng chốc đã mất dạng trong màn đêm mịt mùng!
Do Nhân Kiệt quay trở vào thành Khai Phong, đêm hôm ấy không sao chợp mắt được.
Vị lão nhân ấy là ai? Phải chăng là Tiêu Dao thư sinh Liễu Tử Phong? Nhưng dường như lại không giống!
Bởi nếu lão nhân ấy đúng là Tiêu Dao thư sinh Liễu Tử Phong thì đâu có thờ ơ đối với việc Thiên Long phủ bị hủy diệt thế này. Hơn nữa, nếu ba chữ ấy quả thật là dành cho chàng thì hiển nhiên đối phương phải biết chàng là ai, vậy thì lẽ ra phải có thêm một pho Tung Hoành phổ nữa, chứ đâu chỉ có ba chữ “Kiêu tất bại” không thôi!
Tuy nhiên, chàng có thể khẳng định một điều, sự xuất hiện của lão nhân ấy hiển nhiên không hề có ác ý và dính dáng với bọn giết người phóng hỏa. Bởi nếu lão nhân ấy mà là đồng lõa của chúng, với võ công của đối phương, đâu có lẽ lại chịu buông tha cho chàng.
(mất 2 trang: tập 2 trang 17-18)
Hiển nhiên cũng không thoát khỏi trận tai biến này.
Thì ra đó là bốn đại hán tay cầm Nhạn Linh đao đang đứng thành hàng ngang lạnh lùng nhìn chàng, một tên ánh mắt rừng rực tiến tới vài bước, trỏ đao cười hung tợn nói :
- Chỉ một người tiểu tử ngươi ư?
Do Nhân Kiệt lùi sau một bước, thò tay vào túi địch, chầm chậm rút ngọn trường địch ra.
Sau đó, cắn răng sấn tới, nhanh như chớp vung địch điểm thẳng vào giữa ngực đối phương.
Đại hán ấy liếc mắt nhìn ngọn địch trong tay chàng, nhếch môi cười khinh bỉ nói :
- À, thì ra là hậu duệ của Địch Tẩu...
Y chưa kịp dứt lời thì ngọn địch trong tay Do Nhân Kiệt đã điểm tới, ngọn Nhạn Linh đao vung lên được giữa chừng thì y đã buông tay, bật ngửa ngã ra đất.
Ba đại hán còn lại thấy vậy vừa kinh hãi lẫn tức giận, bèn buông tiếng quát to, nhất tề vung đao lao tới.
Do Nhân Kiệt đang khi đau lòng tột độ bởi hai trang cũng đã bị hủy dưới tay kẻ địch, lúc này đâu còn xem ba đại hán trước mặt ra gì, sau khi tạt người sang bên, vung địch điểm vào giữa chân mày gã đại hán bên phải.
Gã đại hán ấy kinh hãi, vội trở đao hồi cứu. Ngờ đâu Do Nhân Kiệt xuất thân từ võ lâm thế gia, từ thuở bé đã được Kiếm Tửu nhị tẩu hết lòng truyền dạy, học được tất cả sở trường của Lục tào, mặc dù lúc này đang nóng lòng tức giận, song vẫn không quên chưởng pháp với ít chống nhiều. Chiêu thức chàng công về phía gã đại hán bên phải xem chừng như có ý liều mạng, nhưng kỳ thực chỉ là một hư chiêu, chờ đến khi đối phương vung đao đỡ gạt, chàng lập tức thụp người, tay phải trường địch trầm xuống và quét ngang, bỏ qua kẻ địch chính diện, quay người quét vào hạ bàn hai kẻ địch phía sau nhanh như gió cuốn.
Hai đại hán phía sau bởi toan cứu nguy cho đồng bọn, vừa lúc lao đến sau lưng chàng, thế là chỉ nghe “phụp phụp” hai tiếng khô khan, tiếp theo là tiếng rú thảm khốc, đôi chân của hai đại hán ấy đã bị đánh gãy.
Do Nhân Kiệt chẳng thèm đếm xỉa đến, vẫn giữ nguyên chiêu thức, xoay người quét vào cổ chân gã đại hán phía trước.
Gã đại hán ấy tâm thần phân tán, không còn tránh kịp nữa, liền bị đánh trúng cổ chân, cũng ngã lăn ra đất trong tiếng rú thảm thiết.
Sau khi hạ gục bốn kẻ địch, ý nghĩ đầu tiên đến với Do Nhân Kiệt là “Giữ được rừng xanh, chẳng lo thiếu củi!”


__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn