Không Định Hướng Đi Chung
Em đưa ta vào mộng mị một đêm thu
Em bẽ trăng làm hai mảnh hốt sương mù
Gom lại từng vùng lấp kín rồi duyên nợ
Hai mảnh lạc nhau không phải bởi tình cờ.
Chiếc thuyền tình ta một thời cơn chao đão
Bởi biển vô tình đem giông bão hoang mang
Tạo hóa lục nghề nắn hoài chưa thành thạo
Tim kẻ chung tình đuờng nức rạn dọc ngang.
Em sẽ đến để trao ta muôn vàn trái đắng
Trời đã định rồi vì kiếp trước nặng tội vay
Ta nhận lảnh phạt hình, ta kề vai gánh nạn
Cứ thế dập dồn cây đinh nhọn đóng vào tay.
Ta không chết như Nguời trên một cây thập giá
Máu không rỉ xuống đời khi vấp ngả quỵ chân
Ta chết vì ta, vì mối tình em cợt nhả
Vì số phận an bài , không định huớng đi chung.
TTTT
__________________
|