-Biện huynh giao du rộng như vậy, chẳng hay huynh có biết gần đây trên giang
hồ có một người đàn bà nào võ công rất cao siêu mới xuất hiện không?
-Tiểu đệ không nghe ai nói tới, vả lại trên giang hồ đàn bà giỏi võ rất hiếm, như
Lưu Vân tiên tử Tạ Dật Tư, người chưởng môn của phái Điểm Thương là người rất
hiếm có trong võ lâm và cũng là một cân quắc hào hùng có một không hai. Ngoài
bà ta ra, tiểu đệ quả thực không nghĩ ra được người nào có võ công cao minh hơn
bà ta nữa.
Biện Quảng vừa nói tới đó đã nghe thấy sau lưng có giọng nói lạnh lùng vọng
tới:
-Thực dân quê mùa kém kiến thức có khác!
Biện Quảng với Thanh Hư chân nhân giật mình kinh hãi, vì hai người đã nghe
thấy rõ tiếng nói đó nổi lên ở cách hai người rất gần. Với công lực của hai người
cao siêu như thế mà nay có người đi tới sau lưng hồi nào cũng không hay biết gì,
đủ thấy người đó có võ công cao siêu không thể tưởng tượng được, nếu không phải
là thần tiên thì cũng là ma quỷ chứ không sai?
Tới khi hai người quay đầu lại nhìn, liền cùng thở hắt ra một tiếng và ấp úng mãi
không sao nói được.
Thì ra hai người thấy cách mình chừng ba thước, có một thiếu nữ áo trắng đứng
sừng sững ra đó, tuổi không lớn lắm, nhưng nàng ta có một thái độ oai nghi khiến
ai trông thấy cũng phải siêu hồn lạc phách.
Sắc mặt của thiếu nữ này rất nhợt nhạt, hầu như không có chút máu nào hết, lại
thêm tóc dài xoã xuống hai vai, mới thoáng trông không ai dám bảo nàng là người
nữa.
Biện Quảng ngẩn người ra nhìn giây lát ấp úng hỏi:
-Cô nương... là người hay ma thế?
Thiếu nữ ấy lạnh lùng:
-Ta không phải là người, và cũng không phải là ma. Ta là tinh của núi non và
tinh của ngọc thạch.
Giọng nói của nàng ta rất lạnh lùng, khiến hai người đều phải rợn tóc gáy.
Biện Quảng ngơ ngác một hồi rồi quát:
-Nói bậy, lão phu không tin trên đời này là có sơn tinh tiểu quái như thế?
Thiếu nữ với giọng lạnh lùng đáp:
-Ngươi thực có mắt không ngươi, đáng lẽ khoét hết hai mắt mới được.
Nàng vừa nói dứt, bỗng giơ bàn tay trắng xanh lên khua qua mặt Biện Quảng
một cái, đôi ngươi của Biện Quảng bị moi ra tức thì, Biện Quảng bị khoét mất hai
mắt đau nhức quá không chịu nổi vội giơ hai tay lên ôm mắt rồi kêu gào inh ỏi.
Không hiểu thiếu nữ ấy dùng thủ pháp gì mà lôi hai mắt Biện Quảng ra khỏi
khoanh mắt như vậy, và lạ lùng nhất là Thanh Hư đạo nhân không thấy trong mắt
Biện Quảng có giọt máu nào nhỏ ra hết?
Thanh Hư đạo nhân vừa kinh hãi vừa tức giận, liền quát một tiếng giơ song
chưởng lên vận hết mười phần công lực ra nhắm thiếu nữ áo trắng nọ tấn công luôn
một thể.
Thiếu niên Vô Cực Khí Công của phái Võ Đương đã khét tiếng giang hồ từ lâu,
Thanh Hư chân nhân lại là cao thủ hạng nhất trong phái, tất nhiên chưởng lực của y
phải rất hùng hậu. Ngờ đâu, thiếu nữ áo trắng vẫn dứng yên như thường, hai mắt
vẫn lim dim, chỉ khẽ giơ tay lên phất một cái, Thanh Hư chân nhân đã bị đẩy lui về
phía sau loạng choạng mấy cái rồi ngồi phịch xuống đất tức thì.
Thiếu nữ áo trắng giơ tay lên chỉ Thanh Hư chân nhân và nói:
-Mấy miếng võ không trói nổi con gà của ngươi mà cũng dám dùng để tấn công
ta, ngươi thực không biết tự lượng sức chút nào. Sư huynh của ngươi đương là
chưởng môn của một phái như thế mà thấy ta còn không dám vô lễ huống hồ là
ngươi.
Thanh Hư chân nhân ngồi ở dưới đất vừa hổ thẹn vừa kinh hãi và cũng tức giận
cực độ. Y ngẩn người ra giây lát mới ấp úng hỏi:
-Sư huynh của bần đạo làm sao? Hiện giờ ở đâu?
Dùng giọng mũi kêu "hù" thiếu nữ áo trắng lạnh lùng đáp:
-Dù sao y cũng biết điều hơn ngươi, hiện giờ y đang ở một chỗ khá kín đáo.
Nói xong, nàng chỉ tay xuống dưới sơn cốc mặt lộ vẻ rất đắc ý.
Thanh Hư chân nhân nghe nàng ta nói như vậy trong lòng hoảng sợ vô cùng, vội
hỏi tiếp:
-Chẳng lẽ sư huynh của bần đạo đã bị cô nương hạ độc thủ rồi chăng?
-Bổn cô nương không có hứng giết chết y, chỉ tức cười thay những võ lâm cao
thủ của Trung Nguyên tiếng tăm lừng lẫy như thế mà đều là những kẻ hữu danh vô
thực cả. Tên nào tên ấy biểu diễn một món tuyệt thế thần công xong cứ tưởng
mình tài ba lắm nhưng bằng sao được một cái đấm của cô nương.
Thanh Hư chân nhân nghe tới thất kinh la lớn:
-Thế ra vết chân ở trên gốc cây kia là của cô nương để lại đấy à?
-Phải, bổn cô nương mới giở một chút tài mọn sơ sơ đã dụ được sáu tay cao thủ
đương thời tới đây. Chờ bọn họ giở hết oai phong ra xong, bổn cô nương mới nhảy
lên trên gốc cây khẽ dẫm một cái thôi.
Thanh Hư chân nhân nghe đến ngẩn ngwofi ra, cả sợ hỏi tiếp:
-Kết quả ra sao?
-Vừa rồi ngươi đã nhận xét kỹ rồi, bọn họ đều chịu thua hết ngoan ngoãn nghe
lời ta sai khiến, đều nhảy cả xuống thâm cốc kia rồi.
Thanh Hư chân nhân mặt liền biến sắc. Thiếu nữ áo trắng thấy vậy lại mỉm cười
nói tiếp:
-Đạo trưởng cứ yên tâm, sơn cốc này không sâu lắm họ không chết được đâu
cũng không sao tẩu thoát được!
Thanh Hư chân nhân lại vội hỏi tiếp:
-Tại sao thế?
Thiếu nữ áo trắng xầm nét mặt lại đáp:
-Vì bổn cô nương không buông tha cho họ.
Thanh Hư chân nhân ngơ ngác như người nửa hiểu nửa không, nghĩ ngợi một hồi
rồi lại hỏi tiếp:
-Bần đạo nhìn nhận võ công của cô nương quả thật thâm ảo, nhưng bần đạo
không tin những lời lẽ ấy. Trong sáu người của họ, có năm người là võ lâm tôn chủ,
người ở Thiên Nam, kẻ ở đất Bắc. Vậy cô nương dùng cách gì mà có thể dụ cả sáu
người tới đây một lúc như thế được?
Thiếu nữ áo trắng mỉm cười đáp:
-Tất nhiên bổn cô nương phải có cách chứ? Việc này ta chả cần ngươi tin hay
không. Cũng may hôm nay ngươi không bị chết, sau này ngươi sẽ biết lời nói của
ta là thực hay hư.
Thanh Hư chân nhân ngẩn người ra giây lát rồi lại vội lên tiếng hỏi:
-Cô nương làm như thế là có dụng ý gì?
-Không có dụng ý gì hết, ta thích làm như vậy chơi đấy thôi.
Thanh Hư chân nhân cúi đầu xuống không hỏi nữa. Thiếu nữ áo trắng lại nói:
-Ngươi đã hỏi xong chưa? Nhân lúc này ta đang khoan khoái, ngươi muốn hỏi gì
ta cũng sẽ trả lời hết.
Thanh Hư chân nhân ngẫm nghĩ giây lát hỏi tiếp:
-Việc khác bần đạo chả muốn biết làm gì, chỉ muốn hỏi tên họ, sư thừa và môn
phái của cô nương thôi.
Thiếu nữ cười khanh khách đáp:
-Vấn đề thứ nhất ngươi không hỏi ta sẽ cho ngươi biết. Ta họ Ôn tên Băng, còn
sư thừa môn phái thì ngươi hỏi một cách tức cười quá! Ngươi thử nghĩ xem, trên
thiên hạ này có ai làm nổi sư phụ ta không đã?
-Thế võ công của cô nương là trời sinh ra đã biết liền hay sao?
-Điều đó cũng không đúng. Mười năm trước đây bổn cô nương không biết một tý
võ công nào cả, ngẫu nhiên tìm thấy một cuốn luyện công bí kíp rồi tiềm tu mười
năm trời, đến giờ hạ sơn và không muốn làm người thứ hai của thiên hạ.
-Bí kíp gì thế?
-Ngươi là người đi tu sao lại vẫn còn ý niệm tham lam như thế? Nhưng ta có nói
cho ngươi biết cũng không sao, cuốn bí kíp ấy tên là "Ngọc Thi Chân Giải". Lai
lịch của cuốn sách không ghi ở trong điển tích võ lâm nào hết. Ngươi có thể nói
cho người khác biết Ngọc Thi Ôn Băng này là người vô địch trong thiên hạ.
-Nói đi nói lại vẫn là danh lợi làm nguỵ hết, dụng ý của cô nương là muốn
giương danh trong võ lâm. Muốn giương danh như thế thì thiếu gì cách, tại sao cô
nương lại phải dùng phương thức ấy?
-Phương thức này rất giản dị, sáu đại cao thủ lừng danh thiên hạ bị bổn cô nương
bắt trọn ổ.
-Ngoài Hận Thiên Ông ra, thì năm người khác đều là tôn chủ của một môn phái.
Cô nương không sợ quần hùng nổi lên vây đánh hay sao?
Ôn Băng ngửng mặt lên trời cười ha hả rồi đáp:
-Người chưởng môn còn bị ta bắt giữ, thì ta còn sợ gì những người bề dưới của
họ?
-Cô nương nên rõ, người giỏi còn có người giỏi hơn. Sáu người ấy chưa phải là
những người đứng đầu trong võ lâm. Tin tức này đồn ra bên ngoài, thế nào cũng có
người đến đây làm khó dễ cô nương chứ không sai.
Ôn Băng vẫn dửng dưng đáp:
-Chính bổn cô nương đang muốn dụ những người đó tới. Thiên hạ này quá lớn
rộng ta đang không có cách gì đi tìm kiếm từng người một, nên mới phải giữ sáu
người chưởng môn này lại để làm mồi dụ những cao thủ tuyệt thế khác tới đây
kiếm ta.
Thanh Hư chân nhân ngẫm nghĩ giây lát hỏi tiếp:
-Bần đạo đã biết rồi, thế ra cô nương không muốn giết bần đạo là muốn lợi dụng bần đạo đi truyền tin này cho mọi người phải không?
|