Có Những Niềm Riêng
Có những niềm riêng khó nói ra
Ngủ vùi chẳng được, nhâm nhi trà
Một ngày không nắng không giông tố
Lạnh lẽo mùa đông thấu thịt da
Có những niềm riêng người hiểu người
Bá Nha đàn vọng Tử Kỳ ơi
Âm u lưu thủy buồn không dứt
Đàn đứt cung giây thương nhớ người
Có những niềm riêng theo gió bay
Chìm nơi vực thẳm, vút lên mây
Âm giai từng điệu còn ray rứt
Uẩn ức sầu thương bận tháng ngày
Có những niềm riêng gieo ý thơ
Mùa thu lá rụng dáng bơ thờ
Cây trơ trụi lá thêm quạnh quẽ
Nhóm lửa hồng lên đốt xác xơ
Trà nóng hương thơm vị ấm nồng
Tâm thành ý nhị gởi về không
Lá bay ngoài cửa buồn hoang vắng
Tiếng hót chim reo đón nắng hồng
Nguyên Đỗ
11032002
Những Đường Cong
Những đường cong đẹp nét thiên nhiên
Ôi những nét thơ cảnh dịu hiền
Lối nhỏ vòng vòng khiêu gợi trí
Mọc mời ta bước hết ưu phiền
Ánh nắng trời thu quyến rũ sao
Mình đi tới trước, bước đi nào
Dạo đường tiên cảnh đang khoe sắc
Rực rỡ đường mơ quanh lối cao
Đường cong mặt phẳng tính không gian
Toán học hình cung vén mở màn
Nhân cộng luỹ thừa nhanh tiến tới
Tình thu man mác ngập non ngàn
Nhiếp ảnh học qua những nét cong
Đồi cao, nước chảy, núi, sông, đồng
Chiều thu chan chứa tình non nước
Trải khắp rừng thu vàng tím hồng
Nguyên Đỗ
Mưa Thu Lạc Lối
Mưa thu từng giọt rơi hoài
Lá vàng tan tác bên ngoài xác xơ
Nhìn ra cửa sổ bơ thờ
Thân đời sương gió vết mờ lạc nhau
Hôm qua sắc lá đậm mầu
Mưa rơi lá rụng về đâu giữa đời
Hồn buồn theo hạt mưa rơi
Đập vào cửa sổ tơi bời ruột gan
Mịt mờ tối cả không gian
Đời như chiếc lá trên ngàn về đâu
Một lần lạc lối thương đau
Mưa thu lá rụng cho sầu lại rơi
Ngoài kia sương gió mịt trời
Lòng ta giăng kín chẳng vơi nồi buồn
Nguyên Đỗ
Tình Ca Hương Giang
Hai suối con kéo nhau rời rặng núi (1)
Thành Hương Giang, con sông đẹp mộng mơ
Qua Bằng Lăng chảy tận đến Long Hồ
Ngoặt sang Đông xuôi dòng ngang xứ Huế
Tình non nước ngập tràn muôn thế hệ
Phá Tam Giang, còn vọng lại ngàn năm
Dòng Hương giang soi bóng đẹp trăng rằm
Em áo tím nữ sinh trường Đồng Khánh
Màu thanh lịch, niềm vui trầm thầm kín
Nón bài thơ, chiều nắng đẹp ven sông
Huế là em, em là Huế, một lòng
Ôi nét đẹp của muôn đời cổ tích
Con đò nhỏ một ngày em tinh nghịch
Làm chòng chành mặt nước lặng Hương Giang
Sóng tình yêu cũng vì thế mênh mang
Nụ hôn bướm bay về ngang Bến Ngự
Chừ nhớ răng, nhớ O xinh, nhớ dữ
Mắt xinh đen, hạt nhãn xứ Kim Long
Phá Tam Giang... tình cũ vẫn một lòng
O bây giờ ở nơi đâu O nhỉ?
Anh giữ lại mối tình duyên tri kỷ
Của một lần Thôn Vĩ Dạ, sông Hương...
Cầu Tràng Tiền, cơm Âm Phủ... sân trường...
Những nơi mình đã đi chơi dạo trước
Tình ca đẹp như là tình non nước
Bài ca em anh hát mãi đời anh
Dẫu duyên xa, ước mộng mãi trong lành
O xứ Huế, tình mãi hoài cổ kính!
Nguyên Đỗ
10112002
(1) Sông Hương do hai nguồn Tả Trạch và Hữu Trạch phát nguyên từ rặng Trường Sơn trùng trùng điệp điệp.
Một Câu Ghi Nhớ Suốt Đời
Hôm qua gọi điện thoại
Mừng Bác thọ bảy mươi
Tuổi cao muôn phúc lộc
Bác dạy học làm người
Ban một câu thấm thía
Cháu ghi nhớ suốt đời
Quyết tâm rồi thực hiện
Đem hạnh phúc cho người
Tuổi già nhưng hồn trẻ
Dõng dạc nói oang oang
Như một vì lãnh tướng
Con cháu giống Lạc Hồng
Phải lo toan việc nước
Tổ quốc khi hưng vong
Thất phu phải hữu trách
Phục thay một tấm lòng!
Nguyên Đỗ
Đã định bỏ đi, vứt bút định thề không làm thơ nữa, nhưng trái tim cứ thổn thức nhớ nàng, ôi nàng thơ quá quắt, lúc đi lúc về, lúc giận lúc hợ, lúc cười lúc khóc, không tài nào đoán được.
Đang ngồi học, hồn nhởn nhơ nhìn ra cửa lớp, thấy lá vàng bay, thấy mây thênh thang, lửng lơ hồn tan phách lạc, ngẩn ngơ một hồi, rồi giã từ sách vở để theo mây trắng trôi, theo bầy chim tung tăng hạnh phúc.
Đang chập chờn suýt ngủ, em dịu dàng ghé đến, tay sờ soạng tìm cây bút và mảnh giấy nguệch ngoạc mấy hàng.
Câu này nói tiếp câu kia, những chữ nhỏ lại được xếp tuần tự thành hàng, mặc thêm lớp áo mới, rồi bâng khuâng đứng đợi.
Em sằn sàng chưa nhỉ? Mùa Thu, Mùa Đông, Mùa Xuân, Mùa Hạ... Em khoác áo bốn mùa, vui buồn mưa nắng với anh, như tối nay mặt trăng sà nửa mảnh trên cao, để thơ anh nhè nhẹ cứ tuôn trào.
Đừng lo lắng tương lai, đừng để tâm chuyện nhỏ, Mỗi một người cần tái tạo tư duy hành động của mình cho đời thêm sức mạnh để một ngày kia hạt dẻ sẽ thành cây cổ thụ, bài thơ nhỏ hồi nào lại nhập vào kho tàng kỷ niệm.
Nguyên Đỗ
|