Ðề tài: Cửu U Ma Động
View Single Post
  #23  
Old 10-14-2005, 02:50 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

ngoài phần đuôi dài như bao loài cá khác thì vật thể này lại có hai cái chân ngắn cũn cỡn ở dưới bụng, ngay đúng vị trí đáng lẻ phải là hai cái vây.
Chính vì có hai cái chân thay cho hai cái vây nên khi sinh vật kỳ quái này chuyển động đã làm cho mặt nước đầm phải xao động.
"Ðây là loại cá gì mà có hình thù kỳ quái vậy? Và tại sao nó vẫn ung dung tồn tại trong một đầm nước rõ ràng là chứa toàn độc thủy?"
Hỏi thì dễ nhưng để giải đáp thì lại không dễ một chút nào.
Nhưng ít ra, với thêm sự hiện diện của sinh vật này, Vương Thế Kỳ được an ủi phần nào. NÓ đã có cái để lót dạ khi lót lòng.
"Ðói?"
Vừa nghĩ đến điều này, bụng của Vương Thế Kỳ bỗng sôi lên ùng ục Cơn đói như được dịp đã trối lên và dày vò Vương Thế Kỳ.
NÓ chép miệng thèm khát.
sinh vật dị dạng nọ không hề biết đến ý tưởng của Vương Thế Kỳ nên vẫn ung dung vừa bơi lội vừa hé miệng chép chép ngay dưới nước.
"Cá ơi, ngươi thì có thể tồn tại nhờ vào độc thủy nuôi dưỡng ngươi. Rất tiếc là ta lại không thể tồn tại bằng vào độc thủy. Ngươi đừng trách ta phải dùng ngươi để nuôi sống chính ta.
"Vù vù ?"
"Bõm.?"
Xuất kỳ bất ý, Vương Thế Kỳ chộp nhanh hữu thủ theo chiêu thức Thập chỉ truy hồn và chộp ngay xuống đầm nước, chỗ con cá quái dị kia vừa vô tình bơi đến gần.?"
Tiếng động liền phát ra cùng một lúc với mặt nước vỡ ra và xao động mạnh. Tuy nhiên, trong nắm tay của Vương Thế Kỳ vẫn là một nắm tay rỗng không. Con quái ngư đã nhanh hơn cái chộp của Vương Thế Kỳ.
Tiếc nuối, Vương Thế Kỳ khom người xuống sát mặt nước. NÓ hy vọng sẽ lại nhìn thấy con quái ngư nọ.
Hoàng thiên bất phụ khổ nhân tâm. Bên tả của nó bóng dáng của con quái ngư đang ẩn hiện dưới làn nước.
"Vù vù ?"
"Bõm.?"
Vẫn thế, Vương Thế Kỳ vẫn không nhanh hơn con quái ngư. NÓ dịch thân người ra sát mé đầm nước hơn nữa. Như trêu ngươi Vương Thế Kỳ, con quái ngư tiếp tục nhởn nhơ ở ngay trước mặt nó, nhưng lại cách nó hơn một tầm với.
Lẳng lặng bò lần ra, con quái ngư như không hề biết sinh mạng của nó đang bị đe dọa. Vương Thế Kỳ lần này cố hết sức nhẫn nại khi đưa tay ra một cách thận trọng.
Chậm, chậm từng chút một.
con quái ngư còn cách nắm tay của nó đúng bốn xích.
Còn lại ba xích, chưa đủ để đắc thủ.
Còn hai xích, vẫn chưa chắc chắn lắm.
Một xích, khoan đã nào. Từ từ nào.
Nửa xích.
"Vù vù ?"
Ngay trước khi mặt đầm nước vỡ ra thì Vương Thế Kỳ đã biết là hỏng rồi.
Con quái ngư thật là tinh quái. Không sớm cũng không muộn, đúng vào lúc Vương Thế Kỳ dụng lực thì con quái ngư liền bơi lãng sang một bên. Con quái ngư bơi đi không xa, chỉ đủ để cho Vương THẾ Kỳ chộp không đúng vào nó mà thôi.
"Bõm, bõm, bõm.?"
Không còn nhẫn nại được nữa, Vương Thế Kỳ hết vung hữu thủ lại đến tả thủ, chộp liên tu bất tận vào bất kỳ phương vị nào mà nó nhìn thấy có sự hiện diện của con quái này.
Mười lần, hai mươi lần, thậm chí đến cả ba mươi lần. Nhưng, không vẫn hoàn không.
Con quái ngư vẫn tồn tại.
Vương Thế Kỳ vẫn bị cơn đói khát dày vò.
Hiện trạng vẫn như cũ nếu không tính đến việc Vương Thế Kỳ hiện đang đứng hoàn toàn trong đầm nước là độc thủy rồi.
Tuy vậy, Vương Thế Kỳ vẫn không nhận ra việc đó. Vương Thế Kỳ vẫn tìm mọi cách để chộp cho bằng được con quái ngư kia mới thôi.
"Vù vù ?"
"Bõm, bõm.?"
Chỉ đến khi có một cái chộp của Vương Thế Kỳ tuy rõ ràng là có va vào mặt nước nhưng lại không tạo ra bất kỳ một tiếng động nào thì Vương Thế Kỳ mới hoàn hồn sực tỉnh. Không những nó đã nhận biết việc nó đang đứng ngập vào đầm nước mà nó còn đang dấn thân vào vùng nước đặc dị được gọi là Nhược Thủy nữa.
Nhận ra điều này, Vương Thế Kỳ lạng người đứng yên.
Ðằng sau nó, chỗ khô ráo, chính là phần bờ, cách nó đứng một trượng. ÐÓ là phạm vi của vùng nước không phải là Nhược Thủy.
Ngay chỗ nó đang đứng, mặt nước đang dâng đến ngang cổ nó. ÐÓ là độ sâu và là giới hạn cuối cùng đối với Vương Thế Kỳ nếu nó không muốn đưa chân mình nó vào đúng vùng nhược Thủy.
Nhưng con quái ngư thì không hề phân biệt đâu là Nhược Thủy và đâu là không. Con quái ngư vẫn thảnh thơi, tung tăng ngay trước mũi Vương Thế Kỳ.
Sau một lúc lặng người. Vương Thế Kỳ tặc lưỡi lẩm bẩm, "Chực...
CÓ là Nhược Thủy hay không Nhược Thủy cũng không sao. Nếu ta phải chết vì độc thủy thì đằng nào cũng chết. Không lẽ một người biết võ công như ta lại chịu thua con quái ngư này sao? Hừ, ta đã từng bước ra từ Nhược Thủy thì bây giờ có bước vào cũng đã sao. Quái ngư ơi quái ngư, để xem giữa ta và ngươi ai sẽ thắng ai nào.?"
Hớp một hơi thanh khí đầy lồng ngực, Vương Thế Kỳ hiên ngang bước thẳng về phía trước.
Toàn thân của nó liền chìm ngập ngay vào làn nước. Một phần vì đây là vũng nước Nhược Thủy một phần vì nó đã vượt quá độ sâu nên bản thân nó không thể không bị nước phủ kín.
Mặt nước liền thôi xao động. Cho dù con quái ngư vẫn bơi và Vương Thế Kỳ vẫn đang tìm cách chộp quái ngư. Vì đây là Nhược Thủy kia mà.
Lúc đầu thì con quái ngư hầu như chỉ bơi ngang tầm với độ cao của vương Thế Kỳ. Nhưng sau đó, do phần đáy đầm càng lúc càng sâu xuống mà Vương Thế Kỳ thì càng lúc càng bước ra nên con quái ngư cứ bơi lảng vảng ngay bên trên đầu Vương Thế Kỳ.
Chộp từ bên trên chộp xuống dù sao cũng dễ hơn là chộp thừ bên dưới chộp lên. Vì dù là Nhược Thủy nhưng lực cản của nước vẫn làm cho Vương THẾ Kỳ phải khó khăn khi xuất thủ.
Tuy nhiên, vì là Nhược Thủy nên Vương Thế Kỳ cũng hưởng được một điều lợi. Vương Thế Kỳ vốn đã thận trọng trong lúc xuất thủ nhưng chính lực cản của nước và sự không phát thành tiếng động của Nhược Thủy đã làm cho những lần xuất thủ của Vương Thế Kỳ càng thêm sát gần với mục tiêu hơn. Và con quái ngư chỉ có thể nhờ vào sự mẫn cảm trời phú.
Chi trì được một lúc nhưng không có kết quả gì, Vương Thế Kỳ vì hụt hơi nên phải nhanh :Dng quay lui.
Ðang vội vàng là vậy nhưng Vương Thế Kỳ cũng kịp cảm nhận là nó vừa đạp nhầm vào một vật gì đó ở dưới đáy nước. Gắng gượng chi trì thêm, Vương Thế Kỳ khom người xuống và chộp ngay vật đó.
Ðến khi nó đã nhô đầu lên khỏi mặt nước và đổi hơi xong, nó mới có dịp nhìn vào vật mà nó vừa nhặt được. Nhếch môi cười buồn, Vương Thế Kỳ vừa ném vật đó lên bờ vừa chép miệng bảo, "Thiết phiến của Lưu Trác Hàn. Ngươi tuy đã bỏ đi nhưng vẫn có vật tùy thân của ngươi sẽ chứng kiến cái chết của Vương Thế Kỳ này. Tâm địa của ngươi lại tàn độc đến thế sao?"
Hít đầy một hơi thanh khí, Vương Thế Kỳ lại quay về việc đang bỏ dở...
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn