Tình Ơi !
Nhỏ mãi chờ ngọn gió buốt Đông qua
Để đón Xuân về thênh thang phố chợ
Thế mà Thu còn nhởn nhơ trước cửa
Hạ vừa đi .
Hơiiiii lâu lắc anh ơi !
Nhớ Xuân rồi mưa tí tách mưa rơi
Tình lên ngôi ngọt ngào đam mê lạ
Với mộng lòng bên nhau là tất cả
Hạnh phúc dường như chấp cánh bay lên
Nắng bên trời thắp nổi nhớ không tên
Vạt ân tình lụa là xen kẽ biếc
Mây nhung hơn và gió càng tha thiết
Nhỏ vì yêu môi má thắm thêm xinh
Mùa lại mùa đổi tiết sắc thiên thanh
Nhưng với Nhỏ bao giờ anh cũng vậy
Vẫn dễ thương, ngọt ngào như thế đấy
Hỏi sao lòng không khỏi nhớ ?
Tình ơi !
LLT
Chẳng Nỡ Xa Nhau !
Những ngày ở gần nhau
Sao lòng ta hờ hững
Em hay hờn anh giận
Cứ ngỡ mình không thương.
Mai anh đi cô đơn
Lấp đầy tim một trũng
Giấc mơ vàng loan phụng
Nửa chừng tan trong đêm.
Thơ nếu có chép thêm
Cũng chỉ vần sầu tủi
Nhớ mong làm sao khỏi
Lệ tràn hoen mi nhung.
Không anh, đây lãnh cung
Chôn em rồi hết kiếp
Trái tim ngừng trỗi nhịp
Và hồn thôi hát ca.
Mai mình hai nơi xa
Em cuối đầu giấu lệ
Giọt vắn dài khóc kể
Sao đành xa, anh ơi !...
LLT
Chút Niềm Riêng
Ta không kịp đón lá thu vàng úa, sắc nhuộm buồn tháng chín nữa người ơi. Gió mùa se lạnh buốt trái tim. Hơiiiii ! Ngao ngán quá, hướng tương lai phía trước. Nhớ có lần mình vu vơ nguyện ước, những điều nghe thương quá đổi trong lòng. Rồi có lần hai đứa chỉ khóc ròng, vỗ về nhau bên triền đời nghịch cảnh. Trời oái oăm, hôm qua chợt trở lạnh. Ta phủ chăn, toan trùm kín nổi đau. Thế mà vẫn lạnh lùng trắng vũng sầu, không tìm ra được bóng nhung của tối.
Người ngủ ngon không? Cạn niềm nông nổi ? Có giống bên này chật vật như ta? Mắt lệ vừa trôi nhạt phiến môi ngà. Tiếng nấc chưa đành rời xa giọt bỏng. Người ơi nếu tình không như là mộng, thì đừng cuồng si gói trọn biển sầu, chớ ngăn dòng xuôi nước chảy qua cầu. Còn chút lục bình vương thương nhánh tội. Người trách ta đi, cứ hờn, hãy dỗi. Để góc tương tư đóng bợn vô hình. Nhắm mắt ru nhau vào mộng ân tình, dẫu chỉ là lời chia xa phút cuối.
Đừng trở mình tìm hư hao, tiếc nuối, hoặc xẻ chiêm bao thành vạn vết lòng. Bóp chặt, dày vò cơn đau, niềm tủi, mình lời lãi gì ? Phải khổ lắm không ! Tình đời vậy mà, đủ điều đen bạc. Kẻ rủi người may nhắc nữa thêm buồn. Ta quá dại khờ đem duyên đổi chác, phụ rẩy tình người mắt lệ hoài tuôn. Nếu đã lỡ làng lương duyên ngày cũ, xin ai đừng buồn. Thứ lỗi cho tôi ! Trót gánh hàng tơ nợ tằm chưa đủ, phải trả cho cho rồi nghĩa lý tròn vuông.
Hạnh phúc là gì ? Với ta quá đắng! Dệt lụa hư tình, ngụp lặn bễ dâu. Chỉ vì một người tan vào biển mặn, hòa với dòng đời hóa hạt ngọc châu. Ta gạt lấy mình, rêu rao mệnh số, lỡ bước lạc lầm tạo hóa trớ trêu. Nếu trở ngược được dòng xưa sóng vỗ, mong dội sạch hồn vạn nhánh rong rêu. Xin người chớ buồn, đường đời gắng bước. Đừng nghoảnh mặt nhìn dĩ vãng xa xôi, mà trái tim gầy dầy thêm vết xước, thứ lỗi cho vì sao bạc đổi ngôi !
LLT
Giọt Oan Khiên !
Buồn không hỡi những cơn mưa đầu hạ
Vội vàng chi rơi tầm tả ngoài hiên
Ướt hết rồi con đường xanh hoa lá
Chầm chậm chiều thơ thẩn khóc niềm riêng.
Giòng thương nhớ trôi theo nhau bồi đắp
Bớt và thêm nho nhỏ những hạt thơ
Đan vào nhau 3 chiều mưa tấp nập
Ta ôm ta, tức tưởi đến bao giờ.
Lần giả khóc giả cười ru mộng mị
Nương bóng đêm, tựa thi vị chiêm bao
Cơn mưa đời nhạt nhoà hoen lý trí
Mùa hạ nay đã khác lắm hạ nào.
Rèm vén khẽ, dõi nhìn con phố vắng
Ân tình ơi một tối sáng đi hoang
Đèo dốc ái ta vượt rồi mấy chặng
Mưa còn rơi mây còn khóc địa đàng.
Chàng có biết ? Trời buông hờn mưa hạ
Tình buông tình ta vất vả đôi tim
Cơn mưa đó bất ngờ nhưng không lạ
Bởi vì em vẫn gọi : giọt oan khiên !
LLT
Chia Tay
Anh lặng lẽ và tôi cùng lặng lẽ
Ngồi bên nhau hai đứa chẳng nói rằng
Không trách móc sao lòng đau đến thế
Mưa hạ buồn trong ngõ mắt giăng giăng
Tìm tay nhau nhưng không đành lại cất
Tiếng thở dài sườn sượt chiếm thinh không
Đối diện nhau cả hai cùng gục mặt
Vui được sao, khi vụt tắt lửa lòng
Ai là kẻ thứ ba vừa bước khẽ
Vào cuộc tình hai kẻ vốn cuồng si
Một ngã đường đành chia hai lối rẽ
Anh và tôi hàn gắn nữa làm gì ?
Tôi đứng dậy chào anh lần sau cuối
Bất chợt lòng như vạn mối kim châm
Anh quỳ xin cho lần đầu mang tội
Phụ tình nhau hối hận đến trăm năm
Chân quỵ xuống từ lúc nào không biết
Ôm chầm nhau nức nỡ khóc cho nhau
Nhưng từ đây lòng đâu còn da diết
Như ban đầu hoa mộng thắm tình trao
Đẩy nhau ra cả hai cùng đứng dậy
Đi vào trong mưa gió hạ lao đao
Không đứng lại không một lần tay vẫy
Tình qua rồi như một thoáng chiêm bao.
LLT
Bến Nhớ
Em về ngang bến nhớ
Mưa hạ ướt bờ vai
Con đò xưa một thuở
Cắm sào đợi chờ ai
Hoa lau chừ nhuốm bạc
Lục bình vẫn trôi hoang
Anh đâu rồi dáo dác
Mình em mùa vừa sang
Vóc tay đùa nước ngọt
Vô tình con sóng trôi
Cuốn theo giọt nước mắt
Lăn dài trên mắt môi
Bến giờ cô liêu lắm
Không anh giòng mãi xuôi
Tình ta giờ đã đắm
Giữa đôi bờ đơn côi.
LLT
Say Nghen Thi !
Sáng nay thức giấc tìm gương lược
Soi lại môi khô, trũng mắt sầu
Giá mà anh ấy thầm hiểu được
Đâu đế lòng phai nhạt duyên đầu
Ý chết ! Ta giờ đang nhuốm bệnh
Sốt chín tương tư, nhiệt huyết dâng
Thuốc uống đủ liều, đau chưa nín
Vui gì mùh kể chuyện ái ân.
Tay vò tóc rối ngỡ mình điên
Yêu đương dồn nén đóng thành viên
Chẳng méo chẳng tròn làm sao nuốt
Nên mắc nghẹn lòng duyên lại duyên.
Chưa qua hết ải của trầm luân
Nên trí nhớ ngu muội bần thần
Bùa mê dư dả đâu mùh uống
Để mửa ra thơ tủi ngàn vần.
Hớ ! Nén thở dài nén than van
Đa đoan mỹ nữ trị giang san
Cơ đồ nắm vững chăng đôi phút
Hoa nở, hoa tàn, hoa trắng tang.
Mai bỏ vườn hồng hoa cỏ úa
Sóng mắt giai nhân, sự thắng thua
Ta về với Thị ta một nửa
Linh hồn thôi đã chán tranh đua.
Ta về gội lại tóc thề buông
Vuốt nốt cho rơi sợi nhớ buồn
Hương trăng tắm ngọt làn mi thắm
Hát cười khóc kể với chim muông.
Hớ! Cũng sẽ qua một kiếp người
Thơ còn giữ lại nét không tươi
Duyên ơi, đừng đến gieo giòng muộn
Thôi ngừng đi nhé lệ lăn xuôi.
Đủ rồi, ta chẳng thiết tha chi
Tình đến làm gì lại ra đi
Gương lược hôm này tung cho bễ
Tìm rượu cạn bầu, say nghen Thi
LLT
Khép Cửa Lòng !
Khi tóc mùa Xuân em không buồn chải nữa
Thì mùa Hạ về đâu ngưỡng cửa đón anh
Thứ tình yêu xưa nào phải tình ở chợ
Mua bán bốn mùa lá úa lá lại xanh.
Anh cứ rao đi bán tình ta một mối
Rót tiếng cười khì, thời nông nổi sẽ qua
Khi tình đắm dần sâu dần trong biển tối
Ngụp lặn là em loài hoa dại trót xa.
Em đã thôi cần tấm chân tình cũ kỷ
Đắp vá nhiều lần tưởng đã ấm đêm đông
Phấn ngọt hương nồng nửa cuộc lòng lãng phí
Cho đi thật thà đánh đổi lại viễn vông.
Gấp hết lại đi tiếc gì một lán trại
Che gió mưa đời có trải được bao lâu
Quẳng hết đi anh những gì còn xót lại
Để gánh phong trần ta thoát kiếp vừa đau.
Và cũng xin đừng dựng lại bức tường hoa
Vẽ những khát khao mong tình ta chớm nở
Những cánh chim gầy đâu thể chắp lời ca
Mang đến cho nhau thêm một lần mộng vỡ.
Anh đi đi anh, em biết rằng sẽ khổ
Mai chẳng trở về xây duyên nợ ngàn sau
Muà Xuân qua rồi mùa Hạ về ngang phố
Em không nhủ lòng mở cửa đón anh đâu !
LLT
Vắng Bóng Người Thương
Chẳng có điều gì buồn hơn phải chia ly
Sao lúc còn nhau mình dối lòng đón đợi
Đế lúc xa rồi nhớ thương về vời vợi
Tay níu lấy tình, tay hụt hẩng buông lơi
Anh nhìn thấy gì qua màu mắt đơn côi
Những lúc em buồn giọt sầu rơi lả chả
Khung cửa đời nhau nắng đổi màu bỗng lạ
Vạt héo vạt vàng hoen cả giấc chiêm bao
Những ngày không anh em lạc lỏng xanh xao
Nổi nhớ niềm thương theo nhau chào giọt bỏng
Cuộn chiếu chăn gầy đấp cho dầy giấc mộng
Cũng vẫn chưa thôi nức nỡ bóng đêm hờn
Ôi bóng đơn côi té ngã cuối vách tường
Ôi ngọn nến tàn, ôi hương trầm loang toả
Có phải vô tình cùng cợt trêu cho thoả
Kẻ nhớ người yêu lòng dạ rối tơ chùng
Chẳng có điều gì buồn hơn nữa, tận cùng
Nuốt lệ đêm rồi, đêm nay nhoà mắt lại
Nếu còn có lần anh ghé về nhìn thấy
Em có còn xinh như thuở chửa vắng mình ?!
LLT
Những Điều Thầm Kín
Cuộc tình đó như giòng sông trôi mãi
Qua đời mình trí nhớ vướng rong rêu
Ghềnh xanh rì ta đem lòng ra trải
Chờ mùa sang nắng úa nhạt đôi điều
Sống ở đời, điều nào là giản dị ?
Giữa tình yêu không định hướng ngày mai
Không đành nhớ ngọt ngào ngày mộng mị
Kí ức ta còn mái tóc em dài
Sống với lòng, điều nào là hoang tưởng ?
Đối diện cùng ánh mắt những quầng sâu
Khung cửa buồn bước qua lần ngất ngưỡng
Lối hoang vu dậy sóng vỗ bờ sầu
Sống với tình, điều nào là say đắm ?
Ru chiêm bao tay hái mộng liêu trai
Đêm choàng tỉnh chiếu chăn đành lạ lẫm
Thềm tương tư ta ngã bóng u hoài
Cuộc tình đó nuôi ta nguồn vui sống
Khúc tự tình, thầm kín kiếp đa đoan
Buông mình trôi trên giòng đời lồng lộng
Với những điều mưa nắng vẫn chưa tan ....
LLT
Ghen !
Muốn đến nhưng rồi chẳng dám nghĩ xa hơn
Dĩ vãng của anh cứ chập chờn, em sợ
Hai chữ TT anh đang còn mắc nợ
Biết đến bao giờ anh trả hết cho xong
Ngàn lẻ bài thơ chang giấy úa ngòi cong
Mực thắm loang đau như tim lòng ứa máu
Vết xước linh hồn chẳng mong lần ở đậu
Mãi miết dọc ngang tô đậm kỷ niệm buồn
Đêm có thở than kẽ vách ngọn gió luồng
Trăng nở lạnh lùng bốn mùa bên song cửa
Tiềm thức xa vời theo tương lai lần lựa
Anh trớ giấc về ru hiện tại, em đau
Nhưng biết nói gì, có trách được anh đâu
Hơn nữa chúng ta đều có riêng chuyện cũ
Cũng đã một thời làm kẻ vong người phụ
Hồi quá vãng nào thừa thiếu giọt chua cay
Thơ viết cho người anh quá đỗi mê say
Em có khác chi cũng đêm dài nắn nót
Màu tóc đang xanh mà tình nghe vàng vọt
Bức xúc tưởng chừng vây kín cả không gian
Muốn đến lại thôi, dẹp ý nghĩ đa đoan
Cất lại thiên thu một mối tình ong bướm
Cứ giả tưởng như em vô tình nhặt lượm
Những bài thơ anh viết chẳng phải cho người.
LLT
Ta và Nhỏ Sầu
Nhỏ Sầu và ta kết bạn đã lâu năm
Tự thuở mây thu thương trăng rằm quyến luyến
Nắng đậu cành thơ tìm lá hoa trò chuyện
Mưa rớt vội vàng trên khóm trúc ngu ngơ.
Ta khác nhỏ Sầu, hay nghịch phá vu vơ
Một khoé môi duyên thường mộng mơ trăng gió
Ánh mắt đa tình sáng như vì sao tỏ
Rượt đuổi với tình trăm ảo vọng đến, đi.
Nhỏ chẳng giống ta tháng ngày mãi sầu bi
Ôm góc cô đơn, vẫn lầm lì, giữ kẽ
Cuộc vui chưa tàn đã chực rơi dòng lệ
Hết nhớ lại buồn, tìm khóc, kễ dệt mơ.
Hai đứa lớn lên từ giả phút ngây thơ
Nhỏ cứ theo ta hẹn hò năm bảy bửa
Tìm gốc thông già ngồi choàng tay, vai tựa
Ta kễ chuyện lòng, nhỏ bật khóc không hay.
Sầu thường bảo rằng đời là vậy, đă['ng cay
Những cuộc tình si đến một ngày sẽ mất
Ta không tin nhỏ dù lời khuyên rất thật
Nước mắt đoanh tròng ta ấm ức riêng tư.
Nhỏ khẽ lại gần hỏi "Mi giận ta ư ?
Sao cố tránh xa, tìm vô hư bè bạn ?
Ừa ta biết rồi, một ngày kia mi chán
Mi bỏ ta rồi năm tháng cũng phôi pha ...."
Bao tháng ngày rồi nhỏ chẳng đến gặp ta
Thấy ghét ghê chưa, nhớ nhau mà không kiếm
Hôm kia buồn tình ta xếp chồng kỷ niệm
Tặng nhỏ làm quà, nhỏ chẳng nhận, làm ngơ .
"Sầu ơi Sầu à, thơ thẩn vẫn là thơ
Ta có mi rồi, cần chi người tri kỷ "
Nhỏ toét miệng cười, "Câu này ta vừa ý
Mi có buồn vui, tâm sự có ta rồi ..."
Ta với nhỏ Sầu lại tìm gốc thông ngồi
Ta kể chuyện tình, nhỏ đột nhiên lại khóc
Nhẹ chiếc khăn tay, thắm lệ tràn mắt ngọc
Mới biết rằng mình với nhỏ là một thôi !
LLT
Còn Em Và Tình
Thôi anh nhé nhớ chi chuyện cũ
Để chuyện lòng yên ngủ đêm nay
Đế rồi trong thoáng mây bay
Còn ta với dáng hao gầy khói sương
Lòng gậm nhấm nỗi buồn chưa mục
Trái tim ta đã gục trận tình
Hỡi ơi oan trái vô hình
Cứa ngang mơ ước đôi mình vì đâu
Huyết mạch đó bao giờ lành lại
Cho vơi lần vụng dại niềm đau
Sầu treo lơ lững giọt ngâu
Ướt bia đá lạnh thấm vào hồn hoang
Chuyện dĩ lỡ, hai ta đã chết
Chết từ khi ngờ nghệch chia xa
Từ khi lệ trắng hoá ngà
Từ cung nguyệt quế phôi pha bóng hằng
Tim đã thắt vành tang duyên cũ
Tình tìm bia mộ trú qua đêm
Sáng ra sương đẫm hồn mềm
Nhớ thương còn đó, còn Em và Tình.
LLT
Hẹn Kiếp Sau
Cõi tình hư ngậm ngùi chiếc bóng
Vực oan khiên tiếng vọng lòng đau
Thôi còn gì nữa cho nhau
Mà tình níu kéo trước sau để buồn
Em phương nầy bán nguồn thơ thẩn
Anh trời tây buôn hận thi ca
Dối lòng vay khúc thiên hà
Tiêu dao cung loạn đôi ta thưởng cùng
Tình lỡ muộn, dốc chung mặn đắng
Uống lệ cay cho cạn dòng thương
Ngờ đâu tơ vẫn tơ vương
Dựng ngang một vách đoạn trường ta xây
Thôi đừng mộng xum vầy tương ngộ
Vết tích sầu lỗ chỗ tim chai
Còn thương xin nhẹ gót hài
Đẫm vùng lá úa tương lai rẫy ruồng
Ta cùng bước qua truông nghịch cảnh
Tay dìu tay xoa lạnh vai nghiên
Bến nào trôi lạc thuyền quyên
Thì xin kiếp khác mộng hiền trở lui
LLT
Tình Vô Vọng
Xót xa thay những mối tình vô vọng
Đau thật nhiều và khổ sở cũng nhiều
Vòng quanh quẩn những nổi buồn lêu lỏng
Muốn xa rời chẳng dễ một lần yêu
Ta mãi mê loay hoay trò cút bắt
Chật cả lòng hoang tưởng bấy cuồng si
Trong tầm dỏi chưa tường tia ngay, thật
Mắt đã nhoà lệ nhỏ ướt rèm mi
Anh chạy theo dốc tình vô số ngã
Khi mệt nhoài sỏi đá xước lòng trai
Trượt mất đỉnh thiên thu vàng hoa lá
Còn riêng em đếm nốt đoạn đường dài
Mình trả về cho nhau ngàn nông nổi
Được lại gì ngoài hai chữ "Giá Như"
Thôi cũng đành mặc cho đời gian dối
Rạch trái sầu cho vỡ giấc tương tư ....
LLT
Ngả Bóng Ân Tình
Đứng trước anh bao nhiêu là ngã rẽ
Biết lối nào dẩn bước đến bên em
Lần tìm nhau
Lề tình ái chông chênh
Ta bấu víu vách lòng đau vết xước
Em chưa thua dù người ta đến trước
Nhưng bại rồi giữa một cuộc tình vay
Anh có buồn khi sóng mắt em cay
Thương kiếp hoa
Khác gì đâu tàn, nở
Chị như em sẽ có lần dang dở
Lướt qua nhau
Hai khía cạnh ân tình
Mắt chạm mắt
Ừ cũng khoé mắt nhìn
Sao nổi buồn như nhau
Buồn đến lạ !
Anh đứng lại
Cuối đường con bóng ngả
Lòng bên này, còn dạ ở bên kia
Xin vì nhau
Đừng thốt tiếng hẹn thề
Có lẽ nắng sẽ nghiêng dài khuất nẻo !
LLT
"Giá Như "
Giá như lòng không yêu nhau đến thế
Nghĩa lý gì chỉ hai chữ "giá như "
Mình đã từng vượt qua nghìn dâu bể
Huống hồ chi vụng vãi những ngôn từ
Thốt tiếng lòng chưa tràn qua khỏi ngực
Mà con tim đã trỗi nhịp đau buồn
Anh vuốt mềm hồn em sao vẫn nhức
Em chậm hoài nhưng mắt lệ còn tuôn
Mình cứ vậy dìu nhau tìm ảo mộng
Trong rừng duyên gai góc bủa vô vàn
Ôm ấp tình để cho mạch yêu sống
Nào hay rằng máu đẩm ướt tâm can
Thương thiệt nhiều nên cuối đường đứng lại
Bới cho nhau mộ huyệt dưới đáy lòng
Lấp miệng đời bằng lời ru oan trái
"Giá như" tình chết thật, có buồn không ?
Giá như lòng không yêu nhau nhiều vậy
Chắc chi mình đã sống giữa bôn ba
Điều chôn đi và điều cần chiếm lấy
Chẳng phải câu vô nghĩa "giá như là ..."
LLT
Đêm không còn nữa ...!
Đêm không còn nữa những vì sao
Gió thốc hoang mang rụng cánh đào
Biết người trai ấy còn trông ngóng
Cánh nhạn tàn Xuân lối nghẹn ngào
Đêm không còn nữa những bài thơ
Hẳn chẳng người quen nhớ thẫn thờ
Thưởng thức cho lòng say men ái
Trầm tư cho dạ nhớ vật vờ
Đêm không còn nữa những thực hư
Ảo ảnh cuộn trong khối tâm tư
Mở mắt nhìn đời bằng da thịt
Bằng cả miên man nỗi mệt nhừ
Đêm không còn nữa những khát khao
Hạnh phúc yêu thương trước và sau
Gục xuống hỏi lòng người trong mộng
Đa tình mấy kẻ thủy chung đâu...
LLT
Đà Lạt Quê Em !
Nếu được về thăm lại chốn quê xưa
Em mời anh ghé Lâm Đồng đất đỏ
Hương cà phê, hoa lài tách trà nhỏ
Ngụm ấm lòng, ngụm chơn chất, thân thương.
Em mời anh dạo gót Hồ Xuân Hương
Hoàng hôn buông rặng thông già xào xạc
Ghé Cam Ly, chú nai vàng ngơ ngác
Suối chảy hoài như khúc nhạc tình yêu.
Dắt tay nhau anh nhé lúc cô liêu
Đến viếng thăm này đồi thông hai mộ
Truyện cũ buồn bao năm rồi thổ lộ
Nhắc cùng ta chiêm nghiệm tích chung tình.
Đừơng sỏi đá chông gai có gập ghềnh
Có nhau rồi đâu nệ hà cực nhọc
Gió thổi vù, anh thương em vén tóc
Anh mệt nhoài, em chặm giọt mồ hôi.
Thác Prenn gần đó chắng xa xôi
Qua ngọn đèo, như dốc tình thử thách
Datanla nước trong veo ngọc thạnh
Muôn sắc màu bướm khoe sắc như hoa.
Đỉnh Lang Bian, năm ngọn núi lửa xa
Đừng lo sợ, mình cùng nhau dạo cảnh
Từ trên cao gió vờn e mình lạnh
Nhường áo nhau, thắm thiết mắt môi nồng.
Anh sợ không ? em dắt vào Tu Viện tongue.gif laugh.gif
Domain de Marie có Mẹ rất bao dung
Đã thương nhau thề nguyện tới kỳ cùng
Câu kinh kệ, giúp đời quên nguy khó.
Kể làm sao cho hết đường hết ngõ
Vùng Cao Nguyên, Mơ Mộng, Bốn Mùa Xuân
Rừng trong Phố, và Phố ở trong rừng
Đẹp duyên dáng, Đà Lạt quê em đấy !
Nói tai nghe, không bằng nhìn mắt thấy
Phải không anh, Thành Phố của vạn hoa
Anh đào, mai xanh, trắng mimôsa,
Cả phượng tím, các nhành lan thơm ngát.
Dạo bao dờ mới hết vườn hết thác
Em mời anh ghé làng mạc dân mình
Thôn xóm nghèo người dân tộc thân tình
Nhấp rượu cần, đêm lễ làng đốt lửa.
Nắm tay nhau, theo nhịp ta cùng múa
Khúc hoan ca vang vọng cả núi rừng
Thẹn thùng sao, họ hát bản chúc mừng
Duyên tơ kết se rồi anh, em thắm.
Trăng tròn treo đỉnh thông già cùng ngắm
Mình hoạ thơ, hai đứa chụm đầu vui
Nụ hôn trao xao xuyến lẫn bồi hồi
Ôi, có phải là liêu trai lạc bước.
Đà Lạt ơi, nếu ngày mai về được
Em mời anh thưởng thức chén trà thơm
Dạo vườn hoa, ngắm thác đổ, mù sương
Vui trăng gió bốn mùa yêu đương nhé !
LLT
Con thương nhất bao giờ cũng là Mẹ
Nếu con được nằm yên cả đời trong bụng mẹ
Tránh cái nắng nung người, tránh cái lạnh tê tai
Mẹ sẽ cưu mang con, chuyển hoá ngàn thế hệ
Trong vũ trụ cuộc đời mộng ước thắp tương lai.
Mẹ sẽ ru à ơi, đêm tàn đêm thao thức
Sương có lẽ nhạt nhoà đọng nghệch ngoạc chân chim
Hai trủng mắt quầng thâm cho con màu bạch nhật
Hạnh phúc của tình yêu con chẳng phải kiếm tìm.
Nếu Mẹ phơi đời mình nơi trần gian bóng xế
Chết lặng bóng hoàng hôn con ngơ ngác mồ côi
Nửa trái đất xoay tròn chưa tan ngày lặng lẽ
Nửa phần số đời con toan đánh đổ mất rồi.
Nếu con còn thơ ngây nằm yên trong bụng Mẹ
Ngày tháng mặc tình trôi không cần biết tủi buồn
Mẹ vẫn mãi cưng chiều chở che nào tính kể
Con vẫn mãi bình yên dù bễ chớp mưa nguồn.
Nếu con còn nằm yên trong bụng Mẹ ngàn ngày
Cho đến lúc bây giờ chắc hẳn chưa biết khóc
Chưa biết trái thương đau, trái đắng với đoạ đày
Chưa mở mắt nhìn đời, cận kề bao khó nhọc.
Nếu Mẹ cưu mang con trong dạ Người hết kiếp
Làm sao con hiểu rằng Mẫu Tử nghĩa thiêng liêng
Hy sinh hết cho con nào ngại ngần thua thiệt
Trải nắng gió cuộc đời tròn phận số truân chuyên.
Nếu được viết lời thơ : Người con thương , kính nễ
Là Mẹ, đấng sinh thành, đấng cao cả vô song
Không có gì trên đời sánh được với tình Mẹ
Hỡi Mẹ dấu yêu ơi, con nguyện khắc trong lòng.
LLT
Anh Có Biết ?
Nếu có thể chết một lần cho xong
Em xuôi tay thả hồn trôi vạn nẻo
Tan như kiếp phù vân, đời bạc bẽo !
Không làm hoa tim tím nở bên đời
Anh biết gì, tiếng thút thít xa vời
Vỡ trong ngày chia ly
Buồn vô tận !
Đâu dám trách nếu anh hờn hay giận
Tìm nhau hoài chỉ để nhói đau tim
Dày xé hồn, sao trời đất lặng im?
Xoay chưa xong nửa vòng tình hư ảo
Gió chẳng cuồng mà lòng như dậy bão
Mưa không rơi mi vội ướt nhạt nhòa
Ước được chăng?
Lau giọt nước mắt ngà
Đọng môi anh chiều qua còn mặn đắng
Ước được sao?
Mối duyên tình vừa vặn
Đón đưa nhau đi hết chặng đường tình
Không, vạn lần không
Ai mổ trái tim mình?
Chia cho người để tròn câu luân lý
Em sai rồi,
Chọn con đường ích kỷ
Lời lãi gì?
Khổ sỡ cấn lương tâm !
Thôi thì chờ, một năm nữa, một năm
Có lẽ anh vơi đi niềm luyến nhớ
Có lẽ em sau những đêm mộng vỡ
Bên gối nghiêng lệ cạn bớt cơn sầu
Chiếc áo duyên ngày cũ đã nát nhầu
Đừng khoác lại cho lòng đau thêm nữa
Em van anh, van anh đừng lần lựa
Hãy vì nhau, bước tiếp bước đường dài
Hôm kia buồn, hôm qua khóc, ngày mai....
Xin cho em một lần lau khô lệ
Anh đừng khóc, anh ơi đời dâu bễ
Thứ lỗi em, trót đã phụ lòng người
Xa văng vẳng được nghe tiếng anh cười
Kề gió thoảng nghe được lời anh nói
Mây lang thang, thoáng qua làn mắt dỏi
Bóng hình anh, dáng dấp ấy, đi, về
Làm sao em quên được phút hẹn thề
Ngón tay mềm, vòng tay ôm, môi ấm
Đôi mắt đó đa tình, nhìn đằm thắm
Còn bao nhiêu kỷ niệm....
Nhắc đau lòng !
Nếu có thể chết một lần cho xong
Quên nổi sầu ngày đêm còn cấu xé
Trả cho đời hướng tương lai buồn tẻ
Trả cho anh chân thật tấm duyên tình
Em yêu anh hơn yêu cả chính mình !
Anh có biết?
LLT
Giao Mùa
Anh ơi phố đã giao mùa
Sương đêm thấm gió lạnh lùa trắng hiên
Vầng trăng bạc một nửa nghiêng
Cheo leo giữa đỉnh muộn phiền bóng phai
Sâm-Thương đã định trách ai
Tình duyên rẽ bước chia hai lối về
Làm sao tương ngộ cận kề
Vơi đi nổi nhớ não nề trong tim
Phố buồn lối nhỏ lặng im
Góc thơ nét mực đã chìm vết đau
Lật trang dĩ vãng trắng phau
Hằn lên vạn ức tình sâu thưở nào
Lá rơi từng chiếc thay màu
Bay về đâu hỡi cơ cầu cánh duyên
Anh ơi phố chạnh niềm riêng
Thu về úa giấc cô miên mộng đời
LLT
Dạ,
Dạ , em cũng không làm phiền anh nữa
Cuốn gói theo chồng chôn nợ duyên xưa
Cài chiếc trâm ngang cọng thương sợi nhớ
Giữ suối tóc thề anh vẫn hay ưa
Dạ, anh cứ đi, đừng quay lưng lại
Ở phía tình lòng nắng trải mưa tuôn.
Em cũng sắp qua nửa đời con gái
Đóng chốt con tim, từ giả nổi buồn.
Dạ, ta với mình thôi đừng quyến luyến
Nước mắt bây giờ chỉ khổ thêm thôi
Xin chớ đưa tình vào vòng chiêm nghiệm
Mà lệ thành thơ ướt đẩm nhau rồi
Dạ, thì anh ừ, em thì biết dạ
Hai hướng cuộc đời vật vả ta đi
Nụ hồng anh trao cho người sau cả
Suối tóc em chờ kết lọn - Vu Quy .
LLT
Cũng Chìm Vào Lãng Quên !
Em tìm niềm hạnh phúc
Đằng sau lưng nổi buồn
Trên đường đời bất chợt
Cơn mưa sầu rơi tuông
Giọt mưa hờ hửng quá
Vô tình trôi khát khao
Hay lòng chia trăm ngã
Ướt sườn sượt nổi đau
Trên lối dài chao bước
Xa bờ con nước dâng
Thèm thuồng tia nắng rực
Cát cằn khô vết chân
Ở miền không mưa đổ
Hạnh phúc mất rồi tên
Anh bây giờ có nhớ
Cũng chìm vào lãng quên
Em tìm niềm hạnh phúc
Đằng sau lưng nổi buồn
Trên đường đời bất chợt
Cơn mưa sầu rơi tuôn
LLT
Đêm Nay _ Ngày Mai
Đêm nghe lệ nhỏ xuống môi
Giọt buồn lăn theo quá khứ
Còn lại giọt nào em giữ
Khóc cho tương lai tình ơi ?!
Lệ gội lòng, lệ còn rơi
Khoảng hồn Đông sườn sượt ướt
Sáng mai lập Xuân có được
Khô theo ngàn tia nắng hồng ?!
Màng đêm lặng lẽ bềnh bồng
Không gian dường như nức nở
Sợ tiếng khóc chợt oà vỡ
Mím chặt môi em rưng rưng
Đêm nay khóc giòng thuỷ chung
Những giọt chưa khô trên má
Theo nhau rơi, rơi vội vả
Mai khô kịp không, tình ơi!
Mai có lẽ nước mắt vơi
Và yêu thương xưa cũng cạn
Nhưng đêm nay còn lệ mặn
Khóc cho trót chữ ân tình.
LLT
Bất chợt ....!
Bất chợt
Trăng
Chênh vênh soi bóng tuyết
Cánh gió buồn
Thổi muộn mấy vòm mây
Bởi vì yêu
Hằng muốn thôi là Nguyệt
Giận hờn anh
Em trở giấc
Hao gầy
Bất chợt
Đêm
Vô tình
Không buồn tối
Trăng ngả nhoài
Rọi nông nổi
Yêu
Thương
Tuyết lạnh căm
Phơi đầy hiên giận dổi
Thơ cũng rơi
Vỡ nát
Giấc mộng thường
Bất chợt
Đời
Ngở chỉ là hư ảo
Rượt thời gian
Bấn loạn
Bấy canh trường
Tình !
Dày vò
Phía đằng sau lớp áo
Khoác cho nhau
Dạo biết mấy con đường
Bất chợt đường chia hai rồi
Ngã rẽ !
Tuyết cùng trăng quyện khẽ bóng phai phôi
Nàng Nguyệt chết
Lạnh lùng nơi cung quế
Giận hờn kia
Giết chết giấc mơ rồi !
LLT
định mệnh
Những vần thơ ngồi đan tay lần lựa
Muốn trao người còn e sợ mông lung
Chở được không niềm hoan hĩ tương phùng
Vì định mệnh : một chuyến xe hư ảo
Tóc thôi bay, rơi buồn trên vai áo
Ngỡ ngàng trao ánh mắt chợt xa xăm
Cánh thơ rơi ai nhặt để âm thầm
Trang nghịch cảnh một mình ai lật vội
Những vần thơ của một thời nông nổi
Trả cho nhau quên sớm tối tình sầu
Mực bổng khô, giấy trắng cũng chợt nhàu
Vành môi ướt và lòng chan lệ đắng
Những vần thơ còn dở dang, xa vắng
Ta thả hồn hoang tưởng giấc si mê
Người thương xưa khoảnh khắc có trở về
Cùng duyên nợ dù một lần dang dở ...
LLT
Giả Thuyết Tâm Linh
Em chỉ là vệt tối của màn đêm
Trong thinh không lạnh lùng anh trở giấc
Giữa khoảng hồn chiêm bao tình chật vật
Giấc mơ buồn quanh quẩn vách đời đen
Cánh cửa mộng chưa lần được cài then
Cơn bão sầu lùa hoang mang trắng toát
Niềm yêu thương qua đêm đầu đổ bạc
Bóng đen dầy ...
Đâu vệt tối riêng em ?!
Môi nhạt màu hôn vệt tối nhá nhem
Những đê mê rơi vào đêm hư ảo
Anh hoá thân làm tội đồ ngoan đạo
Dìu hồn em vào tận đỉnh kinh cầu
Tình chơi vơi trong bóng tối một màu
Không bao giờ bước ra vòng ánh sáng
Mình mất nhau khi màn đêm chập choạng
Vóc tay gầy ôm "giả thuyết tâm linh"
Và giả thuyết không có thể chứng minh
Bằng vệt đen trong đêm dầy bóng tối
Bằng lời kinh trên môi mềm vô tội
Nên suốt đời chẳng thể sống gần nhau
Thì anh ơi đừng nuôi mộng thêm đau
Dù em chỉ là vệt đen bé nhỏ
Đêm trắng đêm trở trăn thêm vàng võ
Tình vẫn nằm giữa bốn vách chiêm bao....
LLT
Khói Trắng
Rít hơi thuốc thuốc
Ngả hồn theo mộng tưởng
Nhận ra mình ngây dại giữa trần gian
Như thinh không quyện khói trắng mơ màng
Vạn vạn điều quanh ta đều vô nghĩa
Đừng suy nghĩ viễn vông vùng dâu bể
Đặt chân vào tình ái ngập tim sâu
Ví như em, anh
Nửa trái địa cầu
Mơ thật nhiều rồi ngày mai tỉnh giấc
Mở mắt ra tay còn đan ngón chật
Làm sao ngờ gió thoảng bóng trăng tan
Ta lạc nhau
Khoảng trống chốn địa đàng
Bóng đen trùm giữa ngày đang nắng ấm
Khói thuốc loang
Xa cuối trời thăm thẳm
Vệt mây chiều hờ hửng đắm trong nhau
Anh ở đây, còn em, em ở đâu ?
Có phải tình đã tan vào sương khói .
LLT
__________________
|