Mặc cho chưởng kình của Lưu Trúc Hàng có uy lực ra sao, Vương Thế Kỳ vẫn điềm nhiên thi triển những bộ pháp Nhất ma chi vạn ma nhưng lại theo khẩu quyết ngược lại mà chàng đã từng ứng dụng.
Vừa lẩn tránh, Vương Thế Kỳ vừa gợi cho Lưu Trúc Hàn nói ra những gì chàng muốn chính hắn phải nói, "Lưu Trúc Hàn, ngươi có biết rằng chính ta đã nghi kẻ có được chân truyền của Vạn thế ma quân không ai khác ngoài ngươi cả. Ngươi có tin không?"
"Vù vù ?"
"ào ào ?"
"Vút ?"
Càng lúc càng động nộ, Lưu Trúc Hàn đã quên bẵng đi việc phải lấy mạng La Hán Phật. Hắn tiếp tục phát chiêu và đương nhiên là hắn phải tiếp tục đối đáp cùng Vương Thế Kỳ mà không ngờ chính chàng đang muốn hắn phải tự miệng nói ra, "Là bản công tử thì đã sao? Hừ, ngươi đừng quên là còn có đệ tam nhân nữa.?"
Vương Thế Kỳ tuy đang khá mệt nhưng vẫn cố sức chi trì hầu đạt được mục đích. Chàng hỏi, "Ðệ tam nhân? CÓ phải ngươi muốn nói đến Trình đà chủ của Cái bang?"
"Hừ, không phải họ Trình thì còn ai vào đây? Ðỡ.?"
"vù vù ?"
"ào ào ?"
"vút ?"
"Nhưng không phải chính ngươi đã hạ sát Trình đà chủ vào năm năm trước rồi sao?"
"Càng tốt! Bản công tử chỉ cần giết luôn cả ngươi thì lo gì không giữ được bí mật. Xem chiêu này!?"
"Vù vù ?"
"ào ào ?"
"Vút ?"
Không hiểu La Hán Phật đang nghĩ ngợi điều gì mà mãi vẫn không chịu bỏ chảy, Vương Thế Kỳ như muốn lên tiếng nhắc nhở nhưng lại sợ Lưu Trúc Hàn nhân đó sẽ nhớ đến việc phải giết La Hán Phật để diệt khẩu.
Do đó, Vương Thế Kỳ tìm cách kéo dài thời gian, hy vọng rồi sẽ có lúc La Hán Phật sực tỉnh và bỏ chạy.
Chàng hỏi, "Lưu Trúc Hàn, công phu này có phải là một phần sở học của Vạn thế ma quân không vậy? Không lẽ công phu của Vạn thế ma quân lại kém đến thế sao?"
Nghe Vương Thế Kỳ hỏi, Lưu Trúc Hàn đã hậm hực lại càng thêm hậm hực, hắn quát lên be be, "Tiểu tử, nếu ngươi cho ta kém thì tại sao không phát chưởng thử xem? Hừ.?"
"Vù vù vù ?"
"Vút ?"
Chàng bật cười và châm chọc hắn, "Thế còn ngươi, tại sao ngươi không chờ ta hồi phục xong bản thân công lực rồi hãy giao đấu?
Không phải là vì công phu của Vạn thế ma quân kém cỏi hay sao?"
Lưu Trúc Hàn gầm lên, "Kém này! Ðỡ này! CÓ giỏi thì đỡ này!?"
"ào ?"
"vút ?"
Nhờ những tiếng gầm cuồng nộ và nhưng loạt kình phong dời non lấp bể này của Lưu Trúc Hàn mà La Hán Phật mới sực tỉnh.
Khi đã biết được những gì cần biết và nhất là khi La Hán Phật đã rõ rằng Vương Thế Kỳ rồi sẽ có cách thoát thân, La Hán Phật bèn âm thầm thu nhặt di thể của Kim Cang Phật với định tâm là sẽ bỏ đi.
Thoạt thấy La Hán Phật chịu động đậy Vương Thế Kỳ đã mừng, giờ lại thấy nghĩa cử của La Hán Phật, không nỡ bỏ lại Kim Cang Phật, Vương Thế Kỳ không thể không nôn nao lo sợ.
Quả nhiên Lưu Trúc Hàn cũng kịp nhận ra hành động của La Hán Phật. Hắn cuộn người đến với tiếng quát long trời lở đất, "Tên trọc kia, nạp mạng nào.?"
"vù vù ?"
vương Thế Kỳ hồn xiêu phách lạc, chàng vội vàng bám đuổi với tiếng quát yếu ớt, "Lưu Trúc Hàn, xem ám khí của ta đây.?"
Ðã là ám khí mà Vương Thế Kỳ lại hô hoán. Thế nhưng, kẻ tiểu nhân lại không thể không có tiểu tâm. Lưu Trúc Hàn vội lạng người lẩn tránh, giúp cho La Hán Phật có được một cơ may.
Không phát hiện được dù là bất kỳ một ngọn ám khí nào như Vương Thế Kỳ hô hoán, Lưu Trúc Hàn mới biết là đã bị Vương Thế Kỳ đánh lừa.
Hắn lại gầm lên và chạy đuổi theo La Hán Phật.
"Tên trọc kia, đố ngươi chạy thoát!?"
"Vù vù ?"
Vương Thế Kỳ lại dùng thủ đoạn cũ, "Lần này mới thật là ám khí đây ?"
"vút ?"
Lại lẩn tránh và lại bị đánh lừa, Lưu Trúc Hàn hùng hùng hổ hổ chạy đuổi theo La Hán Phật giờ đã xa gần hai mươi trượng.
Và Vương Thế Kỳ lại thét, "Lưu Trúc Hàn, hãy để Bách Thiết Mao Diêm Vương Ðiểm của Huỳnh Liên giáo đây.?"
Cây có bóng người có tên, Lưu Trúc Hàn vừa nghe đến Bách Thiết Mao Diêm Vương Ðiểm (ám khí như sợi lông có màu trắng và là lệnh tử của lão Diêm Vương) của Huỳnh Liên giáo thì dù Vương Thế Kỳ có ném hay không ném, hắn cũng phải lạng người lẩn tránh.
Và, là lần thứ ba vị Vương Thế Kỳ đánh lừa, Lưu Trúc Hàn thì không còn nhìn thấy La Hán Phật đâu nữa bèn giận dữ quay đầu lại với Vương Thế Kỳ, hắn quát lên vang dội, "Vương Thế Kỳ, nếu bổn công tử không giết ngươi thì thề không là Lưu Trúc Hàn nữa! Ðỡ, đỡ, "Vù vù ?"
"ào ào ?"
"vút, vút ?"
Tạm yên tâm về phần La Hán Phật, Vương Thế Kỳ bèn dè sẻn chân lực để phổ vào bộ pháp nghịch đảo Nhất ma chi vạn ma hầu tìm cách thoát thân.
Năm chiêu...
Mười chiêu...
Hai mươi chiêu đã qua.
Ðang khi Lưu Trúc Hàn vẫn tràn đầy sinh lực thì Vương Thế Kỳ càng lúc càng kiệt quệ.
Cực kỳ đắc ý, Lưu Trúc Hàn vũ lộng song chưởng tạo thành một màn áp lực dày đặc, vây kín quanh Vương Thế Kỳ vào một phạm vi nhỏ hẹp khoảng một trượng vuông.
Và trong phạm vi nhỏ hẹp đó, Lưu Trúc Hàn đã nghe rõ mồn một từng nhịp thở nặng nề của Vương Thế Kỳ.
Vương Thế Kỳ đang như thú mắc bẫy, chỉ còn chờ chết mà thôi.
Hốt nhiên, Lưu Trúc Hàn chững tay lại. Màn áp lực vốn đang dày đặc chợt lơi dần ra. Và rồi Lưu Trúc Hàn hầu như là quên đi việc tiêu diệt Vương Thế Kỳ. Hắn chỉ dồn mọi tinh lực vào thính nhĩ của hắn.
Hắn ngưng thần và lắng nghe. Hắn có nghe để không bỏ sót bất kỳ một lời nào do Vương Thế Kỳ đang thều thào đọc. Hay nói đúng hơn là Vương Thế Kỳ đang lảm nhảm đọc trong cơn bấn loạn nửa tỉnh nửa mê nửa tỉnh.
Những âm thanh của Vương Thế Kỳ tuy đang càng lúc càng nhỏ dần nhưng với thính lực rất tinh tường thì Lưu Trúc Hàn vẫn nghe và vẫn hiểu.
Lưu Trúc Hàn hiểu rằng những gì Vương Thế Kỳ đang lảm nhảm nói ra chính là những kinh văn khẩu quyết của một loại công phu thượng thừa mà hắn chưa từng biết đến.
Lưu Trúc Hàn nghe như nuốt từng lời. Tuy hắn chưa hiểu đấy là kinh văn khẩu quyết của loại công phu gì nhưng trong tâm tưởng của chính hắn thì loại công phu đó chắn chắn phải là công phu sở học của chính Vạn thế ma quân.
Chính hắn đã tự nói lên điều này khi Vương Thế Kỳ chợt im bặt không còn lảm nhảm nữa.
Hắn buột miệng hỏi, "Vương Thế Kỳ, ngươi vừa lảm nhảm cái gì vậy? CÓ phải là kinh văn võ học của Vạn thế ma quân không?"
Với đôi mắt có phần nào lạc thần, Vương Thế Kỳ không có đến một lời hồi đáp lại câu nghi vấn của Lưu Trúc Hàn.
Tuy nhiên Lưu Trúc Hàn không hề thúc ép Vương Thế Kỳ. Vì hắn biết rằng nếu hắn muốn biết rõ những gì cần biết thì hắn phải chờ cho Vương Thế Kỳ khôi phục lại phần nào thần trí trước đã. Vả lại, Lưu Trúc Hàn đang là kẻ thắng trận, hắn không sợ sau khi hồi phục lại thần trí Vương Thế Kỳ thoát được tay hắn. Hắn kiên nhẫn chờ, chờ cho đến khi nhịp thở của Vương Thế Kỳ dần dần ổn định lại.
Và lúc đó rồi cũng phải đến tuy có hơi chậm.
Hắn lại hỏi, "Vương Thế Kỳ, có phải đó chính là công phu võ học của Vạn thế ma quân không?"
Mỏi mệt tưởng đến chết đi nhưng Vương Thế Kỳ cũng buộc phải lên tiếng nếu không muốn Lưu Trúc Hàn tiếp tục đông thủ. Chàng hỏi ngược lại hắn, "Ngươi không nhận ra à?"
Lưu Trúc Hàn ngẩn ngơ tiếc nuối, "Chính là công phu võ học của Vạn thế ma quân ư?"
Vương Thế Kỳ khó khăn lắm mới nhếch được một bên miệng tỏ ý cười nhạt, "Ngươi có trông thấy bộ pháp vừa rồi của ta không?"
Lưu Trúc Hàn hậm hực, "Thấy, có thấy. Ðúng là công phu võ học Của Vạn thế ma quân rồi. Hừ, bản công tử không ngờ lão Vạn thế ma quân lại có lắm thủ đoạn, đã lưu sở học ở rải rác khắp nơi.?"
Với lòng tham vô độ, Lưu Trúc Hàn vọt miệng hỏi, "Ngươi đã tìm được phần võ học này ở nơi nào?"
Vương Thế Kỳ mập mờ hỏi lại, "Còn ở đâu nữa, ngươi không đoán được sao?"
"Là ở Cửu U Ðịa Khuyết ư? Hừ, ngươi tưởng là bản công tử sẽ tin vào điều này sao?"
Vương Thế Kỳ lại cười một cách khó khăn, khổ sở, "Ngươi không tin cũng không được.?"
|