Thằng Tín vừa dứt tiếng, nó thấy trên chiếu không còn một móng, kẻ bò ra gốc cây, người ngửa cổ xuống bờ ao, kẻ lết ra bờ mía cười như ai móc ruột... Cô Dung đứng bên gốc cam, tay che miệng bằng chiếc khăn mùi soa, mặt cô đỏ ửng, vai cô run run vì những tràn cười không thể kìm nén.
Tất cả đều cười no, cười không nổi. Cười thiếu điều muốn liệt dây thần kinh miệng.
Hương Trầm đã tỉnh cười. Tất cả đều trở lại bên chiếu thức ăn.
Hương Trầm hỏi nhỏ Vân Anh:
- Hát nữa hôn mậy?
Vân Anh mím môi cố dằn một nụ cười sắp bật ra nữa.
- Cười đau bụng muốn chết! Tao sợ tụi nó lại quậy nữa.
- Kệ! Cho quậy tá lả luôn đi! - Nguyệt Quế xúi vô.
Vân Anh quay sang Đoan:
- Mi coi "sẹt via" thêm thức ăn, nước uống cho cô nghe Đoan, để nhỏ Hương Trầm làm việc tiếp.
- Thưa cô, bài hát thứ hai, em mời bạn Hạnh.
Lớp vỗ tay lốp bốp:
- Hoan hô Hạnh "xù"!
Hạnh "xù" nghiêm túc hơn. Nó hát tặng cô bài hát rất có ý nghĩa với cô Dung. Đó là bài hát "Biệt Ly" của Doãn Mẫn.
Nhỏ Hạnh hát rất mùi, rất hay. Nó cất giọng êm ru. Cả lớp nghe say đắm.
- "Biệt ly nhớ nhung từ đây... chiếc lá rơi theo heo may... Người về có hay..."
Đoan "bỏ nhỏ" vào tai Vân Anh:
- Nhỏ Hạnh mượn tựa bài hát để nói lên ý nghĩa của buổi tiệc này!
- Ừa, cũng được ác chớ!
Bài hát thứ ba, nhỏ Tuyết "lùn" phụ trách đó là bài "Trống vắng". Nó nhảy nhót và gào y chang Phương Thanh làm bọn con trai khoái chí quá xá. Phát "ốc mày" chơi hai nắp nồi làm chập chả chiêng. Mấy tướng kia gõ muỗng làm trống. Quang "quậy" say sưa ngắm người đẹp của lòng mình. Ui da! Nó chưa bao giờ thấy ai... hát hay cỡ đó!
Kế tiếp, bạn bè ưu ái chĩa mũi vào Đoan làm Đoan bối rối vô cùng. Tuy vậy Đoan cũng chọn được một bài thơ để tặng cô và cả lớp.
- Thưa cô, em xin mượn lời bài thơ "Bỏ ngôi trường cũ" của Trần Anh Tài để gởi đến cô những tình cảm của học trò lớp mười hai, ngày sắp rời trường xa lớp.
- Tốt quá, đọc đi em!
Đợi tất cả đều im lặng, Đoan chậm rãi đọc từng lời của bài thơ mà Đoan rất thích bằng một giọng sâu lắng đầy xúc cảm:
- "Từ xa bước xuống thềm tam cấp
Là bước chân luôn xuống cuộc đời
Là đã xa rời căn gác chật
Còn gì thương tiếc nữa em ơi!
Dù có thương đi cũng mất rồi
Mấy gian trường cũ phủ tường vôi
Giữ như em giữ nhân tình ấy
Em bỏ ta leo dốc nửa vời
Rồi áo không vương màu phấn bảng
Tai không nghe tiếng đọc bài xưa
Mắt không trốn mắt thầy trong lớp
Để liếc ra sân đón nắng mùa
...
Chân hết đánh chuyền qua phố sáng
Tay không đón bắt nụ hoa đời
Sách vở đi xa vào dĩ vãng
Và bỏ luôn thời thích ô mai
Áo đã không vương màu phấn bảng
Mà in dấu bụi, phấn son hồng
Tay không nghe tiếng thầy xưa giảng
Mà đã nghe đầy tiếng đục trong.
...
Thôi gởi cho em màu phấn trắng
Ô vuông, trang sách tuổi trăng tròn
Ta giữ trong lòng con bướm cũ
Và giữ trong lòng ta tuổi son
Em ạ, mỗi lần nghe nhắc đến
Màu hoa máu rụng mùa đi thi
Là ta nghe chút gì xao xuyến
Như nẻo chim bay khuất lối về..."
Bài thơ với thật nhiều ấn tượng về tuổi học trò năm cuối cấp đã gây cho mỗi người một cảm xúc rưng rưng. Dư âm của nó để lại trong lòng của mỗi học sinh một suy nghĩ. Kể cả những người bấy lâu nay vốn lơ là việc học cũng phải trầm ngâm... về một sự thật hiển nhiên. "Mùa hoa máu rụng, mùa đi thi" và "Cất bước xuống thềm tam cấp, là bước chân luôn xuống cuộc đời"... là sẽ xếp áo thư sinh, giã từ những mộng mơ dễ thương, vô tư nhất của tuổi học trò và kỷ niệm của mười hai năm đèn sách... Không ai còn nhớ đến chuyện vỗ tay sau khi nghe bài thơ "Bỏ ngôi trường cũ" nhỏ Đoan vừa đọc. Mọi người cũng thôi tinh nghịch. Cô Dung nói lời từ biệt với lớp.
Hình như mọi người đã biết buồn trước tình cảm chia tay quyến luyến với cô giáo cũ. Cô Dung tận tình khuyên nhủ lớp cố gắng học để đạt kết quả tốt đẹp ở kỳ thi tốt nghiệp. Cô cũng không quên nhấn mạnh nghĩa vụ học tập của mỗi người. Cô khuyên cả lớp dù học với ai cũng phải cố gắng. Mọi sự thành công đều bắt đầu bằng chính sự lao động cật lực của mình.
Cô cũng ân cần chỉ bảo ban chỉ huy của lớp biết cách khéo léo điều khiển lớp, đánh thức lòng tự giác học tập của mỗi bạn để từng bước đi lên.
Cô dạy Vân Anh phải biết "đắc nhân tâm" tạo tâm lý và tình cảm mến mộ nơi các bạn sẽ dễ dàng hơn trong khâu quản lý lớp.
Bất chợt cô nhìn Đoan, ánh mắt cô thật đằm thắm dịu dàng:
- Thục Đoan, cô thấy em rất có khiếu về môn học của cô. Cô hy vọng em có thể giúp các bạn nào học yếu về môn học này. Và cô cũng nghĩ em sẽ có nhiều tiến bộ rất xa trong tương lai...
Ngập ngừng một chút cô nhìn cả lớp rồi lại nhìn Đoan như muốn nói với riêng Đoan:
- Ở tuổi các em cô biết nhiều em rất có tâm hồn lãng mạn. Với cương vị một người chị, cô thành thật khuyên các em hãy biết đặt tình cảm của mình đúng chỗ, chớ vội yêu đương trong tuổi học trò! Bao giờ các em thật sự trưởng thành, ra đời có công việc làm rồi, lúc ấy các em sẽ chín chắn hơn...
- Cô không nói được nhiều hơn với các em, nhưng lòng cô luôn hướng về các em rất nhiều. Mai đây, thầy Vĩnh sẽ thay cô hướng dẫn các em học tập và công tác chủ nhiệm, cô mong các em sẽ luôn ngoan ngoãn, học tập tốt để đạt thành tích tốt...
Rồi cô nhoẻn miệng cười rất xinh. Cô khẽ đưa một bàn tay lên vẫy. Ánh mắt cô lóng lánh yêu thương.
- Cô sẽ rất vui... khi nghe tin các em vào đại học.
Ngoài vườn, nắng đã dịu dần. Vài cơn gió nhẹ làm lá cây xào xạc như cũng góp lời chia tay cùng cô giáo. Vài tiếng chim ríu rít vô tư trong vòm lá, hương ngọc lan thoáng gần thoáng xa ngan ngát trong khu vườn rộng.
Cô Dung thân ái xiết chặt tay mỗi học trò.
Thầy trò bịn rịn chia tay nhau trong cảnh chiều rơi nhè nhẹ
|