View Single Post
  #10  
Old 10-23-2005, 12:51 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Chương 5


- Ê, tụi mày ơi! Lại đây xem tao nhặt được cái này nè!
Tiếng Nguyệt Quế la oai oái khi nó lia chơi trong hộc bàn chỗ của Đoan.
- Gì đó! Gì đó!
- Có "kí rì" quan trọng hôn mà la dữ vậy?
- Nhanh lên đi! Bảo đảm hấp dẫn "bá cháy" luôn.
Lập tức mấy cái chổi bị vứt xuống đất. Ba cái đầu chụm lại trên một tờ giấy tập học trò gấp làm tám.
Nguyệt Quế vừa cười hí hí vừa mở tờ giấy chiến lợi phẩm bày ra trước mặt Vân Anh và Hương Trầm. Nó làm ra vẻ bí mật. Mắt nó láo liên hướng về cửa lớp. Dầu trời còn sớm, nó vẫn lo... bị con mắt của kẻ thứ tư phát hiện. Bởi vì hôm nay tổ trực nhật thứ tư của Nguyệt Quế đã tình cờ khám phá ra một "bức thư tình mùa đông" của một "chàng bí mật" gởi cho nàng Thục Đoan.
Nó liếc về cửa lớp ra lệnh:
- Ê, tới cửa sổ đọc cho sáng. Nhớ coi chừng con nhỏ Đoan tới!
Hương Trầm láu lỉnh:
- Được rồi! Để tao canh me nó cho!
- Có gì đâu! Nó vô thì đọc cho nó nghe luôn! - Vân Anh nhẹ nhàng hơn.
- Đọc lẹ đi để tụi nó vô là "bể"!...
Sáu con mắt lại "thò" vô tờ giấy, chợt Hương Trầm la lớn:
- Ê, thơm quá tụi bây ơi! "Tướng" này chơi ướp nước hoa vào bức thư tình của hắn để "hớp hồn" người đẹp đấy! Khà, khà! - Nó khịt mũi hít hà.
- Thơm thúi gì kệ người ta! Mày sao... "lu sơ bu" quá! - Nguyệt Quế nóng nảy.
Sáu con mắt tò mò lại "chõ" vào tờ giấy, hồi hộp như ăn vụng sợ bị bắt quả tang! Cả ba đều nín thở theo dõi những dòng chữ nắn nót:
"Thục Đoan thân mến,
Phải nói rằng mình rất vui khi viết cho Đoan mấy chữ này. Nó chứng tỏ lòng mến mộ của mình với "chủ nhân" của những bài luận văn "quá đã" mà thầy vẫn thường đọc cho cả lớp nghe...
Mấy năm nay mình thấy mến Đoan chút chút qua tính tình nhu mì và vẻ dịu dàng của bạn. Nhưng mình đành "ngậm tăm" vì quanh bạn có nhiều "nữ vệ sĩ" đắc lực quá nên mớ tình cảm mới nảy sinh đó đành chỉ là... phù vân thôi Đoan ạ!
Bây giờ mình lại viết cho Đoan những dòng này vì mình thấy tình cảm của mình đối với Đoan bấy lâu nay cũng vẫn vậy. Nó không chết đi mà nó vẫn tiềm tàng ngày một... nặng sâu.
Nếu Đoan từ chối, chắc chắn mình sẽ không bao giờ thi nổi. Vì trái tim của mình lúc này nó cũng thường xuyên "bị lên máu" mỗi khi Đoan vô tư, hời hợt với mình...
Mình không xưng tên nhưng hy vọng Đoan biết mình là ai khi đọc kỹ những dòng trên đây. Nếu viết cho mình, Đoan cứ để ngay :Dc chỗ Đoan nhận thư này là mình sẽ nhận được.
Thôi mình stop. Nhớ giữ "bí mật quân sự" trước các "nữ vệ sĩ" của Đoan...
Thân ái,
T.Đ."
- Ý cha mẹ ơi! Thuở đời viết thư tỏ tình mà ký tên tắt, ai mà mò ra tên ông tác giả!
- Dễ ẹt! Cứ dò hết mấy tên ông có mẫu tự TĐ là biết chứ gì!
Nguyệt Quế lõ mắt:
- Í, sao lại là "TĐ" hả mày? Rủi "TĐ" là Thục Đoan rồi sao?
- Đồ khùng! Không lẽ nó đi gởi thư tỏ tình cho nó hả?
Nguyệt Quế chớp mắt:
- Ừa hé! Tao quên!
Và nó lại cắn môi:
- Vậy chứ "TĐ" là ai cà?
Hương Trầm xòe tay:
- Lớp mình có ba "ông thần" tên có mẫu tự "TĐ", Thuận Đức nè, Trí Đạo nè, Tuấn Đăng nè! Rồi đó! Đâu tụi mày thử nghĩ xem ai là tác giả bức thư này?
- Bố tao cũng không biết nổi!
- Vậy phải điều tra cấp tốc chứ sao?
- Điều tra bằng cách nào?
- Khó gì! Ăn cắp của mỗi ông một quyển tập để đọ chữ với lá thư chứ sao!
- Hà hà sáng trí! Sáng trí! Đáng thưởng cho một cái "kí"!
- Đừng tào lao nữa! Đứa nào lãnh nhiệm vụ "ăn cắp" tập của ba thằng "TĐ"?
Hương Trầm cười khoe hàm răng trắng nõn:
- "TĐ" hay là "Pê Đê"?
- Bậy bạ! "TĐ" mày! "Pê Đê" ở đâu đây? - Nguyệt Quế trề môi.
Vân Anh nháy mắt:
- Ê, có vài đứa vô lớp rồi đó! Quét lớp lẹ lên! Giờ chơi bàn tiếp!
- Để giờ chơi nó... nguội!
- Đúng đó, giờ chơi mình sẽ "hành động", thử tài làm "thám tử" đa... đa...
Vân Anh lại nhướng mắt thì thào:
- Ê, bớt con khỉ đi! Giờ chơi đứa nào lãnh nhiệm vụ "đạo chích"?
- Mày chứ ai?
- Xạo đi! Tao không được. - Vân Anh giậm chân bịch bịch. - Tao... kém lắm!
- Vậy chứ ai vô đây? Hỏng lẽ tao?
Hương Trầm lý sự.
Vân Anh che một bàn tay lên miệng. Cái lúm đồng tiền vô tư lại lũm sâu vào má khi cô nàng cười nói và con mắt lúng liếng của nó lại hướng về Nguyệt Quế:
- Hỏng phải tao, cũng hỏng phải mày. Vậy thì "chị" Nguyệt Quế chứ ai!
Nguyệt Quế trợn mắt:
- Tụi mày khôn bỏ xừ! Cái gì nặng nề "khó nhai" nhất thì để dành cho tao!
Vân Anh vuốt nó:
- Ậy! Trong ba đứa, mày "khéo tay" nhất lại thông minh linh lợi thần sầu nên tụi tao đề cử mày là phải rồi.
- Tao cóc ngán đứa nào! Nhưng tụi bay phải hỗ trợ tao, canh tụi nó cho kỹ kỹ kẻo mang tiếng tao ăn cắp... tập.
- Ậy! Chuyện đó mày khỏi lo. Cứ yên tâm hành động, có tụi tao yểm trợ phía sau.
Hương Trầm đi dẹp chổi chợt nó quay ngoắt lại chỗ Vân Anh và Nguyệt Quế đang lúi húi trải khăn bàn và dọn bình hoa.
- Quên nữa! Có báo cho con Đoan biết không?
Vân Anh quyết định thật nhanh. Nó nháy mắt cười ruồi:
- Để tao "thủ" chuyện đó cho! Mày cứ lo canh me cho con Nguyệt Quế "làm ăn" ngon lành một chút!
Chợt tùng, tùng, tùng... trống báo mười lăm phút đầu giờ vang dội. Lớp học đã sạch sẽ gọn đẹp. Bàn giáo viên sáng rực với bình hoa cúc Nhật màu vàng nắng thật dễ thương.

__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn