Chương 9
Thấm thoát tháng mười một lại đến thật nhanh. Tháng mười một dễ thương theo chu kỳ lại về với các cô cậu học trò lứa tuổi ô mai đầy mơ mộng.
Tháng mười một luôn đáng yêu, luôn làm cho bao trái tim nhỏ đợi chờ. Chúng chỉ đợi một ngày duy nhất trong tháng. Đó là ngày 20/11 để bày tỏ lòng yêu mến thầy cô giáo bằng những món quà nho nhỏ. Nhưng nó chất chứa cả một tấm lòng nghĩa ân.
Cả trường cũng rộn ràng không khí đón mừng ngày tết nhà giáo từ những ngày trước. Các lớp tíu tít bận rộn viết viết, vẽ vẽ trang hoàng cho thật đẹp tờ báo tường chủ đề "Nhớ ơn thầy cô". Ai cũng mong tờ báo của mình đoạt giải nhất đem vinh dự về cho lớp.
Trong việc chọn bài cho báo tường của lớp, Đoan lãnh nhiệm vụ duyệt chọn bài. Hương Trầm và Nguyệt Quế thay phiên nhau viết bài lên báo vì hai nhỏ đó có nét chữ đẹp nhất. Khâu trang trí dành cho Tuấn Đăng và Thuận Đức. Vân Anh thì lo cho mặt tổng quát.
Trong việc chọn bài, Đoan thẳng thắn chọn các bài viết tốt có nội dung hay và nằm trong chủ đề "Nhớ ơn thầy cô". Vì thế mà cũng có một số bài bị loại.
Dịp này Tuyết "lùn" cũng góp một bài thơ nói về mối tình "cay ớt" của mình đối với Tín "điệu". Vì vậy mà bài thơ "Tình mùa đông" của nó bị loại một cái rột vì lạc đề. Nó cay cú Đoan dữ dội, chỉ còn đợi dịp để "chù" nhỏ cán sự văn cho bỏ ghét chơi.
Ngày tập trung các tờ báo tường về treo tại phòng giáo viên đợi chấm giải, tờ báo "Về nguồn" của lớp 12C1 được mọi người chú ý nhất bởi vẻ đẹp sắc sảo, bài vở phong phú và trình bày đầy óc sáng tạo, thẩm mỹ. Nhờ thế tờ "Về nguồn" đoạt giải nhất báo tường toàn khối lớp mười hai.
Cả lớp vui mừng hớn hở. Thầy Vĩnh nở nang từng khúc ruột về thành tích báo chí của lớp. Các thầy cô khác cũng thật sự ngạc nhiên và phấn khởi trước thắng lợi xuất sắc của lớp nổi tiếng quậy nhất khối từ trước đến giờ.
Tờ báo tường mừng "Tết nhà giáo" được chấm trước ngày lễ chính thức đúng một tuần lễ.
Niềm vui "ẵm" giải nhất vừa tạm lắng xuống trong lòng các học sinh lớp 12C1 thì ngày 20/11 lại đến. Vân Anh gom góp quỹ lớp mua hơn chục cái hoa hồng nhỏ để cài áo các thầy cô.
Lễ cài hoa trên áo các thầy cô được tổ chức toàn trường dưới sân cờ. Sau khi về lớp các thầy cô sẽ được học sinh lớp đó cài hoa thêm cho mình một lần nữa.
Lễ cài hoa dưới sân cờ long trọng bao nhiêu thì ở lớp lại càng cảm động bấy nhiêu.
Khi tiếng trống chuyển tiết vang lên, giáo viên bước vào nghiêm trang chào cả lớp. Ba bạn đại diện lớp bước lên bàn thầy. Lớp phó văn thể kính cẩn ôm trước ngực một khay đựng những chiếc hoa hồng được làm bằng một loại "vôn" hoặc "ren" màu hồng nhạt hoặc kết bằng nhung đỏ thắm. Mỗi cái hoa này được đính ở cuốn một mảnh keo dính. Khi cài lên áo chỉ cần lột bỏ lớp giấy dán láng mịn bên ngoài, ấn mảnh keo vào ngực áo là xong thao tác cài hoa.
Lớp phó học tập được vinh dự cài hoa lên áo thầy trong lúc lớp trưởng thay mặt cả lớp chúc thầy cô và bày tỏ lòng biết ơn thầy. Lớp chăm chú lắng nghe và yên lặng để cùng bày tỏ niềm thành kính tri ân của học trò đối với thầy. Sau đó thầy nói lời cảm ơn cả lớp và niềm mong mỏi hy vọng của thầy về sự thành đạt của học trò.
Tinh thần "tôn sư trọng đạo" của người Việt Nam được thể hiện rõ rệt nhất trong ngày tết Nhà giáo. Mỗi năm dù chỉ có một lần, nhưng nó nói lên cái nề nếp đạo đức tốt đẹp của một dân tộc biết trọng đạo làm thầy và tạo cho học trò một ấn tượng sâu sắc về lòng tri ân của thầy cô. Đó là một nét đẹp truyền thống đầy kiêu hãnh.
Năm nay, lễ cài hoa lên áo thầy cô của lớp Đoan cũng được tổ chức đầy ấn tượng như thế.
Hôm đó, lớp cũng có tiết Văn của thầy Vĩnh. Lúc Vân Anh nói lời cảm ơn thầy, lòng Đoan rộn lên một niềm cảm xúc.
Đó vừa là một tình cảm biết ơn vừa là một niềm yêu kính vô bờ và cả một sự ngưỡng mộ sâu sắc về tài lãnh đạo lớp của thầy nhất là giọng giảng bài đầy lôi cuốn, hấp dẫn người nghe!
Hôm nay thầy Vĩnh trông thật nhã trong bộ áo sơ mi trắng và quần xám nhẹ, cravate sẫm màu hơn trông thấy thật khả kính. Dù ăn mặc nghiêm chỉnh thế nhưng dáng điệu thầy rất thoải mái. Thầy vui hơn mọi ngày, nhất là từ khi lớp đoạt giải nhất báo tường.
Trước niềm vui ngày lễ, niềm hân hoan của học sinh, thầy Vĩnh ưu ái dành riêng cho lớp mình chủ nhiệm một đặc biệt: thầy tạm ngừng hai tiết học đó để liên hoan thân mật với lớp. Bởi Vĩnh nghĩ đây là một dịp để anh hiểu thêm về học sinh của mình.
Sự hưởng ứng nồng nhiệt vang lên. Vĩnh thong thả mở cặp lấy ra bốn bịch kẹo trái cây bảo Vân Anh chia đều cho các tổ.
Hôm nay cũng có một số bạn lên tặng quà riêng cho thầy.
Ba đứa bạn của Đoan cũng lôi từ trong cặp ra mỗi đứa một hộp nhỏ gói giấy hoa, thắt nơ thật đẹp.
Nguyệt Quế láu táu nhất:
- Tao tặng thầy cái cravate sọc xám đỏ để thầy được "ngầu" thêm một tí!
Hương Trầm thè lưỡi trêu:
- Ui da! Tên này "gân nhé"! Cravate chỉ để làm quà cho những kẻ... yêu nhau mà thôi!
Vân Anh nháy mắt thầm thì:
- Bộ trái tim mi... có vấn đề với thầy rồi hỉ? "Tội" chết nghe em! Thầy là cha mẹ. Trò là... đệ tử... của thầy. Không được "iêu" bậy bạ.
Nguyệt Quế hơi xanh mặt:
- Hổng dám đâu! - Nó nhỏ giọng. - Tao hổng có "iêu" à nghe!
- Hương Trầm tặng thầy "kí gì" vậy cưng?
- Một hộp "chó có lát" đậu phọng của dì hai tao mới gởi về!
Hai ba cái miệng tắc lưỡi, hít hà:
- Cha! Đã! Chắc là ngon lắm!
- Lớp trưởng, quà của mày là gì? Báo cáo xem.
- Tao đơn giản lắm! Một "quyển sổ bìa đen" có ghi tên cả lớp và một cặp bút paker thứ... xịn! Hì! Hì!
Tụi nó tíu tít nối đuôi nhau lên bàn thầy trông vừa nghịch ngợm vô tư vừa liếng thoắng, dễ thương.
Đoan khẽ liếc vào hộc bàn. Đoan cũng có một món quà tặng thầy. Món quà này Đoan đã chăm chút cả tháng nay, ngày ngày tỉa lá, bắt sâu mong cho nó nở đúng ngày, thật to, thật đẹp.
Nhưng món quà của Đoan chỉ giúp cho thầy vui một chút. Bởi nó sẽ tàn. Nó không mãi hiện hữu như chiếc cravate của Nguyệt Quế, quyển sổ lưu niệm của Vân Anh... Nó chỉ đem đến cho thầy một chút hương thơm tinh khiết, rồi sẽ tàn theo qui luật!
Vậy là tháng sau, năm sau và mãi mãi về sau thầy sẽ chẳng bao giờ nhớ đến món quà tầm thường của Đoan nữa!
Món quà mà Đoan yêu nhất, nâng niu nhất sẽ không ở mãi cùng thầy... và thầy sẽ :Dng quên Đoan.
Nghĩ đến đó Đoan nghe mắt nặng nặng, cay cay muốn khóc. Đoan trách mình sao khờ khạo quá! Ai lại đi tặng hoa cho thầy. Dù đó là đóa hoa hồng nhung đỏ thắm tuyệt đẹp đương độ hàm tiếu mà Đoan đã cất công chăm sóc bấy lâu. Đây là ba bông hoa đầu tiên nơi góc vườn nhỏ xíu của Đoan và Đoan "cưng" nó hơn cả con Mimi nũng nịu của Đoan ở nhà.
Sáng nay trước khi cắt nó, Đoan đã ngắm nó thật lâu và bảo với ba đóa hoa hồng hàm tiếu rằng:
- Chị cưng mi nhất, nhưng ngày mai Tết thầy cô giáo, chị chỉ có cưng là quý nhất để làm quà tặng thầy Vĩnh mà thôi! Hãy tỏa hương thơm khắp phòng thầy Vĩnh nhé!
Đoan cắt nó rời khỏi chậu và hôn nó thật lâu trước khi bọc nó cẩn thận trong một tờ giấy kính trong suốt tựa pha lê.
Ba đóa hồng nhung thoang thoảng đưa hương trong không khí rộn ràng náo nhiệt của ngày Tết thầy cô giáo, Đoan chưa dám đem lên liền vì tự thấy nó thấp kém, đơn sơ hơn bất cứ một món quà nào.
Đoan sợ ba con nhỏ bạn kia sẽ chế giễu vì hoa hồng tầm thường quá! Đoan lại ngại bạn bè chung quanh khám phá ra nó bởi thỉnh thoảng nó lại tỏa hương thơm nhè nhẹ. Sau hết, Đoan sợ thầy Vĩnh chê món quà của mình, nên Đoan ngập ngừng... Rồi, cuối cùng quyết định sẽ bí mật mang nó về nhà!
Đoan lại len lén nhìn vào hộc bàn lần nữa và khẽ thò tay đẩy nó xích vào trong một tí. Nhưng Đoan vội rụt tay lại vì bị một cái gai nhọn đâm vào tay suýt chảy máu. Đoan nắn ngón tay đau ngẫm nghĩ "Trời sinh hoa hồng đẹp nhưng lại sinh ra những cái gai ấy làm gì?"
Tặng quà cho thầy Vĩnh xong, Vân Anh, Nguyệt Quế, Hương Trầm tíu tít về chỗ. Lúc này chúng mới nhớ ra đã quên rủ Đoan lên tặng quà một lượt. Tụi nó rà lại bên Đoan:
- Ê! Lên tặng quà cho thầy đi nhỏ!
|