View Single Post
  #4  
Old 10-23-2005, 01:01 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Chương 2


Nửa đêm trời bỗng đỗ cơn mưa lớn. Gió thổi ào ào qua các vòm cây và làm căn nhà rung lên từng hồi. Thẩm thức dậy đóng cửa sổ cho mưa đừng tạt vào phòng. Anh nghe tiếng sóng sông Tiền quật vào bờ đá thật dữ dội. Rất may, buổi chiều bà mua cóc đã vào hái cóc chín trên cây, chở cả một xe ba gác mang ra chợ. Nếu không, gặp mưa gió như thế này, cóc sẽ rụng vàng mặt đất.
Thẩm biết không thể ngủ lại được nên bật đèn ôn bài. Mưa lớn quá, tiếng nước chảy ào ào, và những giọt mưa nặng đánh lốp bốp trên mái tôn. Căn gác nhỏ ban ngày nóng bức là thế mà bây giờ tràn ngập hơi lạnh.
Dưới nhà, Thoi Tơ cũng đã thức giấc từ lúc cơn mưa ập xuống. Mưa đêm bao giờ cũng buồn. Thoi Tơ nằm trong mùng, kéo mền trùm kín và lắng nghe tiếng sóng đánh ì ầm vào bờ đá bên hông nhà. Tiếng sóng nghe dữ dội và đầy đe dọa. Thỉnh thoảng ngôi nhà rung lên vì gió lớn thổi qua. Thoi Tơ sợ một trận bão đi qua đây và nghĩ tới ba má cô đang giữ đáy ngoài cửa sông.
Thấy đèn trên gác bật sáng, Thoi Tơ chồm dậy, cô ra cầu hỏi vọng lên:
- Anh Thẩm cũng thức dậy rồi à?
- Mưa gió thế này mà làm sao ngủ được, anh thức học bài.
- Em lên chơi được không?
- Em ngủ đi, còn sớm lắm, mai còn phải ra chợ.
- Em không ngủ được đâu, nằm dưới nhà buồn quá, em muốn lên gác nói chuyện với anh cho vui.
Thẩm cười:
- Nếu dưới nhà em sợ ma thì lên đây.
Thoi Tơ đặt bước chân của mình lên những bậc cầu thang. Cô nghe những bậc thang gỗ rung lên mà bình thường Thoi Tơ không bao giờ để ý.
- Eo ơi, căn gác của anh sao lạnh ghê gớm thế?
Thoi Tơ kêu lên khi bắt gặp hơi lạnh tràn đầy trên căn gác nhỏ. Thẩm cười:
- Mai mốt anh sẽ đặt trên này cái lò sưởi để khi em khỏi phải kêu.
- Sao căn gác ban ngày nóng mà ban đêm thì lạnh?
- Tại thời tiết thay đổi đấy cô bé ơi.
- Người ở trên căn gác này chắc cũng thay đổi bất thường lắm.
- Anh thường bị chập điện đấy, hãy cảnh giác đi nhỏ.
Thoi Tơ ngồi xuống bên cạnh đống sách vở bừa bải, lưng cô dựa vào tường, hai tay ôm lấy ngực vì lạnh.
- Em lo quá.
- Lo gì?
- Giờ này không biết ba má ngoài cửa biển ra sao, đã gần hết con nước rồi.
- Chắc là.... không sao đâu.
- Em mong ba má về ghê nơi. Ngày mai không thấy ba má về, chắc em phải đi nhờ ghe của người quen ra cửa biển quá.
- Nếu hết con nước thế nào hai bác cũng về, em ra ngoài đó làm gì cho.... nguy hiểm.
Thoi Tơ cười:
- Em ra ngoài cửa biển y như đi chợ hàng ngày. Có anh chưa biết cửa biển bao giờ nên mới sợ.
- Con gái không nên liều lĩnh.
- Em lại thích như thế, em ghét con gái lúc nào cũng nhỏ nhẹ, đụng tới cái gì cũng sợ.
- Nếu em đi chắc anh phải ra ngoài quán ăn cơm, hay phải tới nhà thằng bạn ăn chực quá.
Thoi Tơ nhăn mặt:
- Thôi, như vậy là không được đâu, anh phải tập nấu cơm, để sau này còn phục vụ cho vợ nữa chứ.
- Anh không.... lấy vợ.
- Xì, anh nói chuyện vui ghê nơi.
- Bộ em không tin à?
- Ai mà tin anh cho nổi.
Thẩm gấp sách lại, anh vẽ ngón tay trên mặt bàn học thành những vòng tròn vô nghĩa. Thoi Tơ ngồi đó, co ro như một con mèo sợ rét. Dưới ánh đèn, đôi mắt của cô bé trông thật to, nhìn Thẩm như trách móc, giận dỗi và thật buồn.
Thoi Tơ nói:
- Vậy thì chắc em không đi đâu.
- Ơ, thế nào hai bác cũng về. Chuyến này chắc được nhiều cá.
- Em cũng rất mong như vậy.
Ba má của Thoi Tơ sống với nghề đáy đã mấy chục năm, đó là cái nghề truyền thống của xóm Ðáy này. Có người làm nghề đáy đã phất lên và giàu có, chỉ mình ba má Thoi Tơ còn nghèo. Một vài chuyến đáy trúng, bán được nhiều tiền cũng để trang trải bớt nợ nần rồi đâu cũng lại vào đó. Thoi Tơ là một cô bé học giỏi, chịu khó, thông minh, những năm còn đi học Thẩm đã kèm cho Thoi Tơ và anh nhận thấy điều đó. Tuy nhiên do hoàn cảnh, Thoi Tơ không thể tiếp tục học nữa mà phải ra chợ phụ với ba má lo kinh tế gia đình. Ngày nghỉ học Thoi Tơ rất buồn, nhưng cô chấp nhận đó như một số phận.
Nhiều lúc Thẩm nghĩ rồi cuộc đời sẽ đưa Thoi Tơ đi đến đâu. Một cô gái xinh đẹp, thông minh và đơn độc trong ngôi nhà vắng lặng bên cạnh dòng sông lúc nào cũng có những âm thanh sôi động của sóng gió.
- Anh đang nghĩ gì vậy?
- Nghĩ về em.
- Anh chỉ xạo thôi, có bao giờ anh nghĩ về em đâu?
- Sao em có vẻ.... mất lòng tin với anh như vậy, hả Thoi Tơ? Thẩm hỏi.
- Anh nên hỏi anh, chứ sao lại hỏi em.
- Anh có cảm tưởng hình như em giận anh điều gì mà không chịu nói ra, đúng không?
Thoi Tơ lắc đầu:
- Em chẳng giận anh điều gì cả.
- Nếu giận anh mà không nói thì anh.... cho giận luôn.
Thoi Tơ cắn môi, cô quay mặt đi. Thẩm nhìn thấy mái tóc mềm của Thoi Tơ thả trên lưng áo như một dòng suối đen huyền, óng ả. Cơn mưa đã đằm thắm trở lại, gió cũng hết cái thời cuồng bạo của nó, tiếng sóng ngoài sông chỉ còn nghe một âm điệu thì thầm vang nhẹ như một tiếng thở dài.
- Mấy cô bạn của anh sao lúc này không thấy tới chơi?
- Họ bận học thi cả rồi.
- Anh có buồn không?
- Mọi chuyện với anh đều bình thường nhưng sao em lại hỏi anh như vậy? Thẩm ngạc nhiên.
- Em vui miệng hỏi thế thôi. Sống không có bạn thì cũng buồn, như em vậy.
- Chứ mấy người bạn trai của em đâu rồi, sao lâu nay không thấy tới hái cóc?
- Bạn hồi nào đâu, mấy thằng nhóc đó đâu phải là bạn của em.
Thẩm cười thầm, đó là anh nói mỉa Thoi Tơ. Bởi vì trong xóm, Thoi Tơ chơi thân với mấy đứa con trai học tiểu học. Những chú nhóc này thường kéo qua leo hái cóc chín và đùa nghịch như quỷ sứ. Hái cóc chín đã đời, những chú nhóc còn tắm sông, đuổi bắt nhau, la hét đến nhức lỗ tai làm Thẩm ôn bài không được nên anh rất hầm.
Thẩm nheo mắt, chọc Thoi Tơ:
- Kể ra chơi với con nít cũng vui.
Thoi Tơ nổi sùng:
- Bộ hồi nhỏ anh không như tụi nhóc à, sợ anh còn nghịch hơn mấy đứa đó nữa chứ.
- Thôi bỏ qua đi, không lẽ nửa đêm thức dậy, anh và em gây lộn. Thẩm cười.
- Nói chuyện với anh tức quá trời.
- Ai biểu lên đây làm chi.
Thoi Tơ đứng bật dậy, không thèm nhìn Thẩm, cô xuống cầu thang. Bao giờ cũng thế, chấm dứt câu chuyện giữa Thẩm và Thoi Tơ là một cuộc giận hờn, có khi kéo dài cả tuần lễ mà nguyên nhân là do Thẩm. Thế rồi anh tìm cách làm hòa, chọc cho Thoi Tơ cười và quên giận. Không hiểu sao Thẩm lại thích chọc cho Thoi Tơ giận như thế không biết, có lẽ anh sợ nhìn thấy Thoi Tơ ngồi trầm lặng một mình với đôi mắt buồn nhìn ra con sông dâng nước. Ở đó Thoi Tơ đang theo dõi những cánh hoa lưu ly màu tím biết của mình, nó trôi dật dờ trên sóng và không biết đi về đâu. Hoa lưu ly là gì, đến bây giờ Thẩm cũng không biết hoa lưu ly ra làm sao.
Thoi Tơ chui vào mùng nằm, nhưng cô không tài nào ngủ được nữa. Cô kéo mền trùm kín từ đầu đến chân, một lúc ngộp thở, Thoi Tơ tung mền ra và bắt gặp hơi lạnh đang còn đầy trong căn phòng nhỏ. Ðêm khuya lắm, cơn mưa hứa hẹn sẽ kéo dài tới sáng. Thoi Tơ giận Thẩm ghê gớm và muốn khóc quá chừng.
Thẩm đứng trên đầu cầu thang gọi vọng xuống:
- Sao lại bỏ xuống dưới vậy nhỏ?
Thoi Tơ làm thinh. Thẩm cười:
- Bộ giận anh thật à?
Thoi Tơ không thèm trả lời. Cô nhắm mắt lại và bịt luôn cả hai lỗ tai để đừng nghe tiếng của Thẩm nói. Có lẽ Thẩm cũng bỏ đi, anh trở lại bàn học của mình và ôn bài nên Thoi Tơ thấy cả một khoảng không gian im lặng bao trùm lấy cô. Thoi Tơ nhắm mắt, nhưng lạ chưa, cô không khóc, mà nước mắt cứ lăn ra hai dòng rơi trên gò má.


__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn