View Single Post
  #15  
Old 10-23-2005, 01:08 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Chương 6


Huyền về nhà đã hơn mười giờ đêm, cô chờ cho Phan đi đã xa, cái chấm đèn lái của xe đã khuất ở đầu đường Huyền mới lên tiếng gọi cổng. Giờ này có lẽ ông bà Hoán đã ngu. Ðợi một lúc lâu, Huyền mới thấy chị Nhiên từ trong nhà đi ra mở cổng với vẻ mặt ngái ngủ.
Huyền cười:
- Mới giờ này mà chị đã ngủ rồi sao?
- Mấy giờ rồi? - Chị Nhiên dụi mắt hỏi.
- Mới hơn mười giờ.
- Khuya rồi còn gì, vui không mà đi chơi khuya dữ vậy?
- Dĩ nhiên là vui rồi - Huyền vừa lách vào cổng vừa đáp.
Chị Nhiên đi phía sau nói:
- Dì dượng ở nhà đợi lâu quá nên bỏ đi ngủ, ông bà thắc mắc không biết Huyền đi những đâu.
- Ði vòng vòng thành phố chứ đi đâu - Huyền nói.
- Ðói bụng không?
- Người ta no muốn chết, hỏi vô duyên vậy.
- Ai biết đâu, tưởng là mắc cở không dám ăn - Chị Nhiên cười.
- Sức mấy mà mắc cỡ.
Chị Nhiên và Huyền ở chung một phòng. Hai người ngủ trên một chiếc giường rộng, có trải ra trắng. Do hai chị em thi đua trang trí nên căn phòng đầy đủ màu sắc một cách tức cười.
Tuy nhiên lúc nào căn phòng cũng ấm cúng và êm đềm giống như một tổ chim.
Huyền nằm dài trên giường than:
- Vui nhưng mà mệt quá.
- Ði ăn ở đâu? - Chị Nhiên ngồi bên cạnh hỏi.
- Ở nhà hàng nổi bên kia cồn.
- Xa dữ vậy sao?
- Chỉ có một chuyến ghe qua sông mà xa nỗi gì. - Bộ bên này không có nhà hàng sao mà qua tới bển?
Huyền cười giòn:
- Chị Nhiên này hỏi vô duyên chưa.
- Ở bên đó chắc đẹp lắm?
- Dĩ nhiên.
- Nhưng mà đi ghe, đi đò thì sợ lắm, rủi té xuống dưới sông chỉ có nước làm mồi cho cá.
- Nếu ai đi qua đó cũng té xuống sông như chị nói thì cái nhà hàng nổi đó ế rồi.
- Qua đó thôi hay còn đi đâu nữa?
- Về bên này uống cà phê, eo ơi có cái quán cà phê tuyệt vời lắm mà hồi nào tới giờ em đâu có biết.
- Cậu Phan đúng là một tay lão luyện - chị Nhiên nói.
- Lão luyện chuyện gì? - Huyền hỏi.
- Việc ăn chơi ấy mà, chỗ nào cậu ta cũng biết.
- Thì như vậy mới đúng là đàn ông chứ - Huyền bênh vực.
- Chà, mới đây mà đã bênh rồi - chị Nhiên cười.
- Cái nào đúng thì mình khen chứ. Thôi, em đi tắm đây, buồn ngủ quá.
Chị Nhiên nói:
- Ừa, tắm xong sẽ hết buồn ngủ.
- Chị chờ nghen, tắm xong, em sẽ kể chuyện cho mà nghe, vui lắm....
Huyền vào phòng tắm, nước mát làm cho Huyền hết mệt và tỉnh ngủ. Nhớ lại buổi đi chơi với Phan, Huyền mỉm cười một mình. Phan đã chìu chuộng Huyền hết mức, và qua ánh mắt si dại ấy Huyền đã biết được anh chàng đó đã mê cô đến bực nào. Tâm lý con gái rất lạ kỳ, dù chưa có tình cảm gì với đàn ông, nhưng thấy một người nào si mê mình thì rất hãnh diện. Huyền xối nước lên thân thể, hình dung lại ánh mắt của Phan nhìn mình trong cơn say. Tự nhiên cô rùng mình, mà không phải vì hơi lạnh.
Ðể xua đuổi ánh mắt ấy đi, Huyền hát mấy câu làm chị Nhiên ở ngoài bật cười:
- Chà, cô nương vui vẻ nên hát hò nữa chứ.
- Chị Nhiên ơi, tại sao đàn ông kỳ cục vậy? - Huyền hỏi lớn.
- Kỳ cục là sao? - Chị Nhiên hỏi vọng vào.
- Họ cứ nhìn mình bằng ánh mắt ma quái làm sao ấy.
- Ma quái là sao?
- Kỳ lắm.
- Như.... ma nhìn ấy hả?
- Ai biết ma nhìn ra sao đâu nè - Huyền cười giòn.
- Nhìn như cướp mất hồn mình vậy nè - chị Nhiên nói lớn.
Một lúc, Huyền đã thay bộ quần áo ngủ màu hồng nhạt, từ trong nhà tắm đi ra.
Tay Huyền cầm chiếc khăn lau mái tóc ướt, cô đứng trước gương và hỏi:
- Hồi nào tới giờ chị có bị ai nhìn như vậy chưa?
- Nhìn sao? - Chị Nhiên như mơ ngủ.
- Là nhìn như ma.... cướp hồn ấy.
- Chưa.
- Thấy ghê lắm, hôm nào chị cứ thử để cho người ta.... nhìn chị như vậy đi, sẽ biết liền à - Huyền cười.
- Thôi, không dám đâu.
- Chị buồn ngủ chưa?
- Bị phá giấc ngủ nữa chừng nên bây giờ hết buồn ngủ.
Huyền nằm xuống giường, kéo theo chị Nhiên. Người chị đẫy đà, da thịt mát rượi. Huyền ôm chị bằng cả vòng tay của mình và cười khúc khích nói:
- Mình chị có máy điều hòa không khí nên mát rượi à.
- Nói tầm bậy - chị Nhiên cười.
- Hồi nào tới giờ chị Nhiên có yêu một người đàn ông nào chưa?
Chị Nhiên làm thinh, một lúc chị nói:
- Có.
- Ai vậy?
- Người ta có vợ rồi.
- Sao chị để cho người ta đi lấy vợ?
- Biết sao được, đó là.... duyên số. Nhưng mà biết có phải đó là tình yêu hay không.
- Sao kỳ vậy?
- Vì chưa ai hứa hẹn với ai chuyện gì đâu, chỉ là một tình cảm thầm kín thôi.
Huyền cười:
- Tình yêu câm lặng hả?
- Ðúng như vậy đấy.
- Ông ta có.... đẹp trai không chị Nhiên?
- Ai biết được, mỗi người nhìn một cách. Theo chị thì đó là một người đàn ông chân chính.
- Ông ta làm nghề gì?
- Dạy học.
- Dạy cấp mấy?
- Không phải, dạy kèm học trò nhỏ xóm. Người ta hiền lắm. Do ở gần nhà nên quen, nhưng cũng chỉ quen vậy thôi chứ chưa nói gì đến tình yêu.
- Ðẹp quá nhỉ, đó là tình yêu đẹp nhất đó, nhưng rồi chị có buồn không? - Huyền hỏi.
- Buồn chứ, buồn mấy tháng trời, nhưng rồi cũng quên thôi.
- Buồn chị có khóc không? - Huyền cười khúc khích.
- Có.
- Tội nghiệp chị Nhiên chưa.
Huyền vừa nói vừa ôm cứng chị Nhiên. Hoá ra chị cũng đã từng yêu, từng để ý một người đàn ông. Mặc dù chưa ai nói với ai lời nào nhưng những ánh mắt nhìn trong sự câm lặng ấy đã nói hết giùm họ những gì muốn nói rồi. Ðó là một mối tình trong sáng và đẹp biết bao nhiêu.
Chị Nhiên xoay người lại, nhìn vào mắt Huyền nói:
- Ði chơi tối nay có gì vui kể lại nghe.
- Nhưng em buồn ngủ quá - Huyền cười.
Chị Nhiên thọc vào nách Huyền, khiến Huyền giật nẩy lên vì nhột. Chị nói:
- Ðừng có giả vờ cô nương, tôi biết bây giờ cô nương tỉnh táo hơn bao giờ, t?nh còn hơn con sáo đậu bờ rào nữa. Thôi kể đi.
- Anh chàng Phan thật tức cười.
- Sao mà tức cười?
- Anh ta bị em quay như dế chứ sao - Huyền nói.
- Về chuyện gì?
- Tất cả mọi chuyện, anh ta s? em giận nên hết sức chìu em. Ðúng là một gã si tình.
- Chưa chắc đâu nhỏ ơi, coi chừng gặp cáo già đấy. Chị thấy anh chàng Phan không phải tay vừa đâu.
- Vừa hay không vừa cũng lụy dưới tay em hết.
- Ăn nói ghê chưa.
- Phải vậy mới được, không thì đàn ông con trai ăn hiếp mình.
- Làm như em sành đời lắm vậy.
Huyền rụt cổ cười:
- Thế mà anh ta sợ em mới vui chứ. Ghê lắm nghe chị, mới đầu anh ta cứ nắm tay em hoài, làm như vô tình, nhưng bị em chỉnh mấy lần nên bỏ cái tật. Tuần tới anh chàng lại mời em đi ăn nữa đấy, chị có đi chung cho vui không?
- Thôi, chị theo làm gì cho tăng thêm phần.... chật chội.
Hai chị em cười rúc rích. Bà Hoán từ phòng bên thức dậy đi qua đứng ở cửa buồng nhìn vào hỏi:
- Huyền về rồi đấy hả, sao về trễ thế con?
- Tại đi chơi lung tung má à - Huyền nhổm dậy đáp.
- Vui không?
- Vui.
- Thôi, ngủ đi mai còn đi học nữa, đừng có thức khuya nói chuyện tào lao.
Bà Hoán trở về phòng. Huyền và chị Nhiên lại rúc rích cười. Chị Nhiên phát vào vai Huyền nói:
- Dì dượng coi bộ khoái anh chàng Phan rồi đó.
- Chị không khoái?
- Vô duyên.
- Nếu chị khoái em nhường lại cho chị tức khắc - Huyền cười.
- Ðừng có khùng.
- Chị thấy anh ta thế nào?
- Hỏi hoài, chị trả lời không biết bao nhiêu lần, bộ thích nghe nói về anh chàng lắm hả?
- Nghĩ quen với một người có tiền cũng dễ chịu, mình có quyền vòi vĩnh và anh ta cứ phải chìu lụy mình, phải không chị Nhiên?
- Cũng tùy trường hợp.
- Nè, hỏi thiệt, chị Nhiên có thích lấy chồng giàu không?
Chị Nhiên cười:
- Có chồng giàu ai mà không thích, hỏi vô duyên vậy nhỏ.
Huyền cười thầm, cô ôm lấy cái gối và thúc vào lưng chị Nhiên nói:
- Tắt giùm em cái đèn, bây giờ em buồn ngủ lắm rồi.
Chị Nhiên lẳng lặng đứng lên, tới gần cánh cửa, chỗ công tắt đèn. Huyền nghe "tách" một tiếng, căn phòng chìm trong bóng tối và chị Nhiên trở lại nằm bên cạnh Huyền. người chị êm ái và tươi mát như một trái bí đao ngâm trong nước mưa.


__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn