View Single Post
  #6  
Old 10-23-2005, 01:10 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

- Ngủ đi nhỏ, và đêm nay tha hồ mà mơ mộng.
Chị Nhiên nói khẽ, kèm theo nụ cười. Và cả hai hình như đuổi theo ý nghĩ riêng mình trong sự im lặng.
Trúc đ?n rủ Huyền đi học rất sớm, ngồi ngoài thềm đợi Huyền. Ðêm qua Huyền ngủ rất ngon, nếu Trúc không tới và chị Nhiên không gọi có lẽ Huyền đã ngủ quên.
Không biết trong giấc ngủ say, Huyền có nằm mơ không mà chị Nhiên cứ nhìn Huyền cười hoài.
Hôm nay Huyền mặc áo dài trắng, quần trắng. Thấy Huyền xuất hiện, Trúc nhăn mũi ta thán:
- Ðợi Huyền nóng cả ruột, kiến lại bò trong bụng quá trời.
- Ðừng có rên rỉ nữa, người ta cũng chưa kịp ăn sáng đây - Huyền nói.
Trúc reo lên:
- Vậy thì ăn sáng rồi hãy tới trường.
- Kịp không?
- Dư sức.
Hai đứa hai chiếc xe thẳng đường ra chợ. Buổi sáng sớm con đường vào chợ đông nghẹt và thật nhớp nhúa, lầy lội. Tuy nhiên Huyền và Trúc đã quen với một bà bán bún chả ở đây, đó là bà Ba Mỹ Lòng. Chẳng hiểu tại sao bà ấy lại mang cái tên đặc biệt như vậy, chỉ biết hàng bún chả của bà ba ngon.... nhất xứ. Hầu như học trò các trường đều tới đây ăn và dân sở tại cũng như khách vãng lai đều ghé. Huyền và Trúc ghé thường xuyên, và trở thành khách quen thuộc của bà.
Hai đứa phải dẫn xe đạp, lách qua dòng người và những thúng rổ, cần xé trái cây bày hai bên lồi đi. Vạt áo dài phải vén cao và thật khéo léo để bùn không bắn lên quần áo trắng.
Huyền nói:
- Mê ăn bún chả làm chi cho cực khổ thế này.
- Muốn ngon phải có sự kiên nhẫn chứ - Trúc cười.
- Giờ này chắc đông phải biết.
- Ừa, chắc chắn là đông rồi, nhưng mong đừng gặp mấy anh chàng cùng trường.
- Chết rồi, nếu gặp anh Thẩm và Tân thì sao ta? - Huyền hỏi.
- Làm thinh ngồi ăn luôn chứ sao nữa - Trúc đáp.
Không hiểu sao bây giờ Huyền lại ngại đụng mặt với Thẩm. Có phải cuộc đi chơi hồi tối với Phan đã ghi lại ấn tượng ngại ngùng này không. Huyền chưa kịp tìm được câu trả lời, chỉ thấy có một cái gì đó không ổn nếu tình cờ gặp mặt Thẩm.
Huyền cũng mong rằng buổi đi chơi không có một đứa bạn nào biết.
Gian hàng bún chả của bà Ba Mỹ Lòng đặt trên lối đi, bà ngồi trước cái sạp xung quanh đó là những chiếc ghế thấp. Khách ăn bu quanh và mùi thịt nướng bay lên thơm phức từ một cái lò đỏ rực than có một đứa nhỏ nhanh tay quạt cho cái vỉ thịt mau chín.
Huyền liếc thấy những gương mặt quen cùng lớp, may quá, đó là những cô bạn gái chứ không phải những người khác phái.
Trúc nhanh nhẩu tìm được chỗ dựng hai chiếc xe đạp và kéo Huyền sà xuống một chiếc bàn thấp dưới cây dù che cũ kỹ.
- Hên quá, có được một chỗ ngồi thoải mái - Trúc nói.
- Hôm nay hơi vắng nhỉ?
- Chắc còn sớm.
- Ăn gì nhỏ? - Trúc hỏi.
- Như thường lệ, nhỏ làm như ở đây còn cái gì khác vậy.
Trúc cười, gọi hai phần bún chả. Con gái ăn hàng giữa chợ thì cũng kỳ, nhưng cứ nghĩ mãi trong đầu chuyện ấy chẳng bao giờ Huyền dám vào đây. Cho nên cứ cắm cúi ăn cho nhanh rồi rút lui là thượng sách.
Nhưng bất ngờ ngay lúc đó Huyền thấy Thẩm và Tân dẫn xe đạp đi vào. Huyền đá vào chân Trúc nói:
- Chết, Trúc thấy gì chưa?
- Mắc ăn mà thấy gì - Trúc cười.
- Hai ông tướng vào kìa.
- Rõ khổ, không muốn gặp nhau tại chỗ này mà cứ gặp như thường - Trúc kêu lên.
- Làm sao bây giờ? - Huyền hỏi.
- Làm bộ không thấy chứ sao nữa, ăn cho thật nhanh rồi im lặng rút lui.
Thẩm và Tân loai hoai không biết dựng xe vào đâu. Chợt Tân chỉ vào hai chiếc xe đạp của Trúc và Huyền nói:
- Dựng kế vào hai chiếc xe đạp kia, chỗ đó bảo đảm.
Không còn cách nào tránh được, Trúc la lớn:
- Ê, người ta sắp đi rồi đấy, dựng như vậy người ta làm sao l?y xe?
Thẩm và Tân nhìn thấy Trúc và Huyền đang ngồi dưới cây dù, Tân khoái chí cười:
- Bắt quả tang hai.... chị rồi nhé, mai mốt đừng có chối. Phải chi có máy chụp hình tụi này chụp cho vài "pô" làm kỷ niệm.
- Khỏi sợ, con trai ăn hàng mới kỳ, chứ con gái ăn hàng là chuyện bình thường - Trúc nói.
- Cho ngồi ké với, hết chỗ rồi - Tân nói.
- Xí, không được đâu, tìm chỗ khác đi.
- Còn chỗ nào nữa đâu, đừng có làm khó bạn bè thế chứ.
Tân vừa nói vừa kéo Thẩm ngồi luôn xuống. Huyền ngượng quá cứ giẫm chân Trúc ra hiệu ăn thật nhanh. Trúc cười nhìn Thẩm nói:
- Coi chừng có người mắc ghẹn vì bún chả đấy.
- Sao vậy? - Thẩm ngạc nhiên.
- Hỏi Huyền thì biết.
- Trúc vô duyên, không ăn nhanh lên còn ở đó phá đám - Huyền la.
- Ai tới sau phải trả tiền thêm hai phần nữa, Huyền ơi - Trúc nói.
- Sẵn sàng thôi - Tân cười.
- Vậy thì mình phải ăn thêm hai phần nữa, Huyền ơi - Trúc nói.
- Nhỏ ăn đi, ta no quá rồi, không còn bụng dạ nào mà chứa nữa.
- Người đẹp cứ tự nhiên, đừng mắc cỡ - Tân cũng đùa.
Nhưng Huyền và Trúc có bạo gan mấy cũng không dám ăn thêm hai phần bún chả nữa. Hai đứa giành nhau trả tiền để rút lui cho thoát nợ, nhưng rồi cũng chẳng ai được trả tiền vì Tân đã lên tiếng:
- Thôi, để tụi này trả luôn cho.
- Cám ơn nghe - Trúc cười. Không đợi lâu, Trúc kéo tay Huyền và hai đứa tới lấy xe đạp dẫn đi thẳng. Ra tới đường, Huyền mới dám thở và cười nói:
- Hú hồn, khi không đụng nhau lãng xẹt.
Ngôi trường cũ kỹ hiện ra dưới màu xanh của cây lá. Vào mùa mưa, ngôi trường trông cũ kỹ hơn bao giờ, nó nằm im lìm trầm ngâm giống như một tirết gia. Huyền vẫn bảo với Trúc như vậy.
Vào cổng trường, Trúc cười nói:
- Triết gia của mình cũng chưa tỉnh giấc.
- Eo ơi, sao hôm nay trường mình trông xưa cũ quá, tội nghiệp quá - Huyền nói.
- Tại vì màu vôi vàng, mau phai. Năm tới đề nghị quét vôi màu trắng đi.
- Màu trắng giống màu của bệnh viện lắm.
- Màu xanh da trời vậy.
- Như thế :Di chang quá.
- Chứ màu gì?
- Ừa nhỉ, màu gì bây giờ? - Huyền cười.
Hai giờ Việt Văn trôi qua chậm chạp, Huyền ngồi như một pho tượng im lìm mà chẳng tiếp thu được gì. Bài giảng của thầy bay mất qua cửa sổ, ngoài đó có một vòm cây xanh và những chùm hoa đỏ. Huyền cứ nhìn những chùm hoa và suy nghĩ vẩn vơ cho đến khi tiếng chuông reo báo hiệu giờ ra chơi.
Trúc đập vào vai Huyền nói:
- Gớm, sao hôm nay nhỏ mơ mộng dữ vậy, cứ nhìn ra ngoài cửa sổ không thôi.
Huyền cười gượng:
- Cũng chẳng hiểu sao nữa, đầu óc lùng bùng quá đi mất.
- Ði uống nước chứ?
Huyền gật đầu. Hai đứa nắm tay nhau ra cổng trường. Phía bên kia đường gần chỗ quầy sách báo có một quán chè đậu và kem. Khi vào quán, Huyền mới phát hiện ra dáng ngồi lù lù của Thẩm và Tân.
- Lại đụng độ nữa - Trúc thúc vào lưng Huyền nói.
- Bộ hồi sáng ăn mặn lắm sao mà bây giờ phải đi uống nước vậy?
Tân vừa đưa tay vẫy Trúc và Huyền vừa hỏi lớn.
Trúc trả đũa ngay:
- Hóa ra hai ông còn khát nước hơn tụi này.
- Tới đây ngồi cùng bàn cho vui, không đòi nợ hồi sáng đâu mà lo.
Trúc và Huyền không muốn ngồi chung bàn với Thẩm và Tân nên tìm một bàn khác. Hai đứa kêu chè đậu và ngồi múc từng muỗng chè mát lạnh ăn, nhìn nhau cười.
- Chiều nay có học không? - Thẩm hỏi lớn.
Trúc quay nhìn Thẩm nói:
- Chiều nay xin phép thầy nghỉ học, tụi này nhức đầu quá nên muốn được nghỉ ngơi.
Thẩm nhăn mặt, ánh mắt Thẩm lừ đừ nhìn Huyền rồi nhìn Trúc. Cuối cùng Thẩm nói gọn:
- Nghỉ thì nghỉ.
- Cám ơn thầy nghen - Trúc ranh mãnh nói.
Hai đứa trả tiền rồi đứng lên rời khỏi quán băng qua đường.
- Chiều nay làm gì nhỏ? - Huyền hỏi Trúc.
- Ai biết đâu, chương trình học thêm bị bỏ dở phải sắp xếp việc khác chen vào thôi, nhưng chưa nghĩ ra, có lẽ phải giặt quần áo thôi.
- Hay là chiều nay Trúc tới nhà mình đi, có chuyện này hay lắm.
- Chuyện gì thế?
- Ðặc biệt, tới rồi mới tiết lộ được - Huyền nheo mắt.
- Ta nghi nhỏ lắm rồi đó - Trúc nói.
- Nghi gì mới được chứ?
- Có chuyện.... đặc biệt.
Hai đứa cười phá lên làm một ông đi xe đạp ngang qua giựt mình ngạc nhiên không hiểu chuyện gì. Huyền bấu lưng Trúc chạy nhanh qua đường.
- Sao hôm nay mình có vẻ.... khùng quá - Huyền nói với Trúc nhưng dường như nói cho chính mình nghe.
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn