View Single Post
  #4  
Old 10-23-2005, 01:14 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

- A, như vậy là anh Thẩm đang buồn, đúng không?
- Thì Xuyến vừa bảo anh đang có "tâm trạng" kia mà.
Xuyến ngồi xuống chiếc ghế thấp, đối diện với Thẩm. Trong quán vắng khách, ngoài Thẩm không có ai, tiếng nhạc từ chiếc máy cassette phát ra nghe buồn như một cơn mưa trái mùa.
- Em pha cà phê đặc biệt cho anh đấy - Xuyến nói.
- Sao chiều nay quán vắng khách thế?
- Ai mà biết được.
- Lâu nay em có gặp Huyền không?
- Ít lắm.
- Bộ hết thân với nhau rồi à?
- Con gái mà anh, có lúc vầy lúc khác, mưa nắng bất thường vậy thôi - Xuyến cười.
- Còn Trúc?
- Trúc thân với nhỏ Huyền hơn em mà. Nhưng tại sao hôm nay anh Thẩm lại hỏi em những câu kỳ lạ như vậy? - Xuyến thắc mắc.
- Tiện anh hỏi thăm vậy thôi - Thẩm đánh trống lảng.
- Sao em nghi quá à.
- Nghi gì?
- Thái độ của anh làm em nghi có.... vấn đề gì đây.
- Không có gì hết.
Một ngưới khách vừa vào quán khiến Xuyến phải rời chỗ ngồi để trở lại công việc của cô. Thẩm lấy gói thuốc trong túi ra đặt trên bàn, anh rút một điếu châm lửa hút. Cà phê đã xuống hết trong ly, Thẩm dùng chiếc muỗng nhỏ quậy cà phê theo thói quen nhưng chợt nhớ ra cà phê không đường, anh bỏ chiếc muỗng trên mặt bàn và bưng ly cà phê uống một ngụm. Ðúng là cà phê không đường rất đắng, nhưng hôm nay Thẩm lại thích uống như vậy.
Thẩm rít thuốc từng hơi dài, nhả khói và lơ đãng nhìn theo những lượn khói bay để lại một mùi thơm dịu trong không gian.
Bây giờ có đủ thời gian nghiền ngẫm lại sự việc, Thẩm tỉnh táo hơn, nhớ lại thái độ của mình lúc nãy trước mặt Trúc và Huyền, anh thấy mình hết sức vô lý và ngốc nghếch. Ðó là một thái độ hết sức trẻ con.
Xuyến trở lại ngồi xuống ghế nhìn Thẩm cười nói:
- Nhờ anh tới mở hàng nên bây giờ mới có một ông khách.
Thẩm cười:
- Như vậy mỗi lần quán ế khách, anh sẽ lại mở hàng chắc là sẽ được uống cà phê không phải trả tiền?
- Chuyện đó đâu có gì khó khăn - Xuyến cười.
- Lấy cho anh bao thuốc đi Xuyến.
- Sao hôm nay anh Thẩm hút thuốc nhiều thế?
- Hút cho quên buồn.
Lúc Xuyền đem gói thuốc ra, Thẩm trả tiền và rời quán. Anh tới một cách bất ngờ và bỏ đi cũng hết sức bất ngờ, Xuyến cười nói:
- Anh Thẩm hôm nay làm sao ấy, như một người.... chập điện vậy.
- Biết đâu được, cô bé.
Thẩm nháy mắt, ném mẩu thuốc tàn xuống chân và lên xe đạp đi. Con đường quen thuộc trải rộng trước mắt Thẩm, hai hàng me già cỗi chạy dài, vươn những tán lá xanh non trên bầu trời.
Về tới nhà thấy người hâm hấp sốt như bị cảm. Anh dựng chiếc xe đạp vội vã rồi leo lên gác nằm, cảm thấy đầu óc lùng bùng, choáng váng. Buổi chiều lịm dần trong giấc ngủ lơ mơ của Thẩm, âm vang vọng lại là tiếng sóng rì rào của con sông đang dâng nước.
Thẩm mơ hồ nhìn thấy những cánh hoa trôi trên mặt nước. Những cánh hoa thật lạ lùng.
Thoi Tơ từ chợ về nhà, cô ngạc nhiên thấy nhà tối om không bật đèn. Thoạt đầu Thoi Tơ tưởng Thẩm đi vắng, chừng thấy chiếc xe đạp, Thoi Tơ mới biết Thẩm vẫn có ở nhà. Nhưng sao anh không bật đèn?
- Anh Thẩm ơi....
Thoi Tơ gọi mấy lần, nhưng vẫn không nghe tiếng Thẩm trả lời, cô leo lên gác.
Trong bóng tối lờ mờ Thoi Tơ nhận ra Thẩm đang nằm ngủ. Thoi Tơ lần mò bật công tắc đèn, căn gác sáng lên, nhưng Thẩm vẫn nằm bất động.
- Anh Thẩm ơi.... - Thoi Tơ vừa gọi khẽ, vừa lay Thẩm.
Nhưng Thoi Tơ giật mình vì bàn tay cô chạm phải một thân thể nóng rực. Cô đặt bàn tay lên trán Thẩm và kêu:
- Chết rồi, Anh Thẩm bị sốt.
Vừa lúc đó Thẩm cựa mình, anh mở mắt ra một cách chậm chạp, hình ảnh của Thoi Tơ thật mơ hồ trước mặt Thẩm. Thoi Tơ lo lắng hỏi:
- Anh đau à?
Thẩm gật đầu nhưng không trả lời được. Cổ họng anh khô đắng. Thẩm lại thiếp đi....
Khi Thẩm thức dậy anh nghe mưa đổ trên mái nhà, một cơn mưa to như muốn nhận chìm ngôi nhà bé nhỏ trong màn nước. Gió mạnh giật từng cơn sóng ngoài con sông trở nên dữ dội khi đập vào bờ đá. Thẩm gương đôi mắt mệt mỏi nhìn chung quanh, Thoi Tơ đã mắc mùng cho anh và còn cẩn thận trùm lên người anh chiếc mền bông.
Có tiếng động ở cầu thang, Thoi Tơ hai tay bưng một tô cháo. Cô mừng vì thấy Thẩm tỉnh dậy, đặt tô cháo xuống sàn gác, Thoi Tơ nói:
- Em có mua thuốc cảm cho anh, uống thuốc đi rồi ăn cháo, sẽ khỏe lại ngay.
Thẩm lồm cồm ngồi dậy, Thoi Tơ vén mùng đưa cho anh mấy viên thuốc xanh đỏ và một ly nước trà nóng.
- Mưa lúc nào vậy Thoi Tơ? - Thẩm mệt mỏi hỏi.
- Trong lúc anh ngủ.
- Mưa lớn quá, em đi mua thuốc bao giờ vậy?
- Trước lúc trời mưa.
- Em có bị ướt không?
- Về tới nhà thì mưa, may quá, nếu hông chắc trong nhà này có thêm một người cảm nữa rồi.
Thẩm bỏ mấy viên thuốc vào miệng, anh hớp nước và nuốt. Từ lúc nhỏ, Thẩm là người sợ thuốc. Khi đau anh ít khi uống thuốc, nếu thấy mẹ anh không chú ý là Thẩm ném mấy viên thuốc vào gầm giường. Bây giờ anh vẫn còn sợ mỗi khi cầm đến những viên thuốc đáng nguyền rủa này.
- Anh ăn cháo đi.
- Em nấu cháo bao giờ mà nhanh quá vậy?
- Thấy anh đau em vội nấu cháo ngay. Anh ăn cho hết tô cháo cảm này rồi nằm trùm mền cho ra mồ hôi một lúc anh sẽ thấy dễ chịu ngay.
Thẩm cười héo hắt, anh nhìn tô cháo hành bốc hói nghi ngút, lòng bùi ngùi. Nếu không có Thoi Tơ trong những giờ phút đau ốm như thế này, Thẩm không biết làm sao.
- Con người ta bệnh dễ dàng quá nhỉ? - Thẩm nói bâng quơ.
- Nhất là khi người ta choáng váng vì một việc nào đó.
Câu nói của Thoi Tơ làm Thẩm chột dạ. Cô bé nói vô tình hay ngụ ý gì? Thẩm múc từng muỗng cháo, ăn một cách chậm rãi. Không gì chán cho bằng ăn cháo, nhưng Thẩm phải ráng ăn để đủ sức vượt qua cơn bệnh.
- Em nấu cháo ngon quá, chỉ thiếu tiêu.
- Ăn cay quá anh sẽ khóc đấy - Thoi Tơ cười.
- Hôm nay ngoài chợ thế nào?
- Vẫn bình thường.
- Em buôn bán có đắt hàng không?
- Ế lắm. Nhưng sao hôm nay anh Thẩm lại quan tâm tới chuyện buôn bán của em vậy nhỉ? - Thoi Tơ cười hỏi.
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn