View Single Post
  #5  
Old 10-23-2005, 01:15 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

- Lúc nào mà anh chẳng quan tâm tới em.
- Anh nói dối coi chừng bị vẹo lỗ mũi đấy - Thoi Tơ cười khúc khích.
- Cháo mặn quá, nhỏ ạ.
- Ừ, tại lúc nảy em bỏ muối hơi nhiều.
- Chứ không phải em ghét anh nên bỏ muối hơi nhiều cho mặn chơi?
- Thôi, anh ăn cháo đi, đừng có nói bậy nữa.
Thoi Tơ bỏ lại ngồi gần bàn học. Thẩm cố gắng ăn hết tô cháo và anh nằm ngay xuống, kéo mền trùm kín người. Thẩm nghe mồ hôi vã ra, đồng thời anh cũng cảm thấy dễ chịu.
- Ngày mai em sẽ tới trường xin phép cho anh nghỉ bệnh nhé - Thẩm nói.
- Thôi, em không tới trường của anh đâu, em sẽ tới nhà anh Tân rồi nhờ anh Tân xin phép cho anh.
- Sao em không tới trường?
- Người ta có lý do riêng.
- Có thể nói cho anh biết được không?
- Dĩ nhiên là không.
- Nếu tới nhà mà không gặp Tân thì sao?
- Em sẽ tới thật sớm, anh khỏi lo.
- Thôi em đi ngủ đi nhỏ ạ, đừng nên thức khuya.
- Trời mưa, em không thể đi ngủ được.
- Tại sao vậy?
- Em lo cho ba má ngoài biển, giờ này chắc ông bà đang co ro trong thuyền, trời mưa, ở ngoài biển lạnh lắm.
Thẩm thở dài:
- Nhưng không lẽ em cứ thức suốt đêm mà lo sao nhỏ?
- Anh cứ ngủ đi, em ngồi đây cho tới khi nào buồn ngủ sẽ đi ngủ.
- Anh không buồn ngủ, chỉ có mệt thôi, như vừa bơi qua một con sông lớn, suýt chết đuối vậy.
Thoi Tơ cười:
- Tối nay thế nào anh cũng ngủ mê, để xem anh gọi tên ai.
- Nếu có ngủ mê, gọi tên ai, anh sẽ gọi tên Thoi Tơ thôi.
- Em làm gì được diễm phúc hiện ra trong giấc mơ của anh.
Nhưng mẩu đối thoại rời rạc giữa Thẩm và Thoi Tơ giúp anh bớt cô độc. Thẩm rất sợ khi đau ốm phải nằm một mình và đối diện với một khoảng không im lặng. Mưa mỗi lúc một lớn hơn, con sông quẫy mình dữ dội theo từng cơn gió giật và căn gác cũng rung lên từng hồi.
- Anh Thẩm đau không đi dạy kèm được chắc hai cô học trò thân thiết của anh buồn lắm nhỉ? - Thoi Tơ nói kèm theo nụ cười nhỏ.
- Không học, họ càng vui chứ sao lại buồn?
- Biết đâu đấy.
Thẩm làm thinh, kinh nghiệm cho anh biết rằng không nên đi sâu vào vấn đề này.
Do đó Thẩm nhắm mắt, lắng nghe tiếng mưa rơi, gõ nhịp đều đặn như một bài ca bất tận trong đêm. Ít ra anh cũng còn có Thoi Tơ bên cạnh.
- Ngày mai anh Thẩm ăn cơm hay ăn cháo? - Thoi Tơ hỏi.
- Anh rất sợ cháo....
- Nhưng đau thì làm sao anh ăn cơm được, em sẽ nấu cháo cá cho anh ăn.
- Như vậy thì tuyệt vời quá, nhỏ ạ.
- Anh cũng phải xông cho khỏe. Em sẽ mua về cho anh một nồi xong.
- Trời ơi, xông thứ lá hôi rình, ngộp thở lắm, miễn cho anh việc đó đi.
- Không được, người bị cảm phải xông mới khỏi và khỏe người.
Dĩ nhiên đối với sự lo lắng nhiệt tình của Thoi Tơ, Thẩm hiểu là không nên cãi.
Anh mĩm cười, đầu óc bồng bềnh trôi như những đám mây, anh lại thiếp đi với niềm vui hạnh phúc.
Sáng sớm Thoi Tơ đã thức dậy hâm lại nồi cháo và múc mang lên cho Thẩm một tô đầy. Cô đánh thức Thẩm dậy và dặn:
- Anh phải ăn cho hết tô cháo này rồi nằm nghỉ, em sẽ tới nhà anh Tân để nhờ xin phép cho anh. Trưa nay em sẽ về mua thuốc....
Thẩm xua tay:
- Thôi, anh không uống thuốc nữa đâu, thuốc gì mà uống vô còn nhức đầu thêm.
- Tại vì anh chưa xông, trưa nay em sẽ nấu một nồi xông, có cả lá bồ bồ, anh xông sẽ hết nhức đầu ngay.
Thoi Tơ đặt bàn tay mát rượi của cô lên trán Thẩm. Anh nhắm mắt lại. Thoi Tơ kêu lên:
- Anh hãy còn sốt nhiều, vậy mà không chịu uống thuốc.
Thẩm bỗng nắm lấy bàn tay mềm mại của Thoi Tơ, khiến cô giật thót người rụt tay lại. Thẩm cười héo hắt, hỏi:
- Ðêm qua anh có mê sảng gọi tên ai không?
Thoi Tơ đỏ mặt đáp:
- Không. Nhưng mà biết đâu anh kêu lầm bầm trong miệng, ai mà biết được.
- Em đặt tay lên trán anh một lần nữa xem.
- Ðể làm gì?
- Bàn tay mát rượi của em sẽ hút hết hơi nóng trong trán anh, và biết đâu anh sẽ hết bệnh ngay mà khỏi cần uống thuốc.
- Thôi, quỷ bắt anh đi - Thoi Tơ đỏ mặt - để rồi anh lại nắm tay của người ta hả?
Thẩm cười và Thoi Tơ bỏ chạy xuống cầu thang. Ngay lúc đó Thẩm nghe tiếng Tân hỏi:
- Làm cái gì mà chạy quýnh quáng vậy Thoi Tơ, anh chàng Thẩm đâu rồi?
Tiếng Thoi Tơ reo lên:
- A, may quá, mới nhắc anh thì thấy anh Tân tới ngay, như vậy em sẽ khỏi phải ghé nhà anh.
- Có chuyện gì vậy nhỏ?
- Anh Thẩm đau, nhờ anh xin phép cho anh ấy nghỉ học vài bữa.
Tân cười khì:
- Nó mà đau chắc anh.... bệnh nặng. Mới hôm qua còn phóng xe nhông nhông ngoài đường, bây giờ kêu đau, kêu bệnh. Nó nhõng nhẽo với Thoi Tơ đấy.
- Không, anh ấy đau thật mà, không tin anh Tân lên gác xem.
Tân tò mò lên gác. Thẩm nhắm mắt giả vờ không hay Tân đến. Nó vạch mùng, lay Thẩm. Thấy Thẩm làm thinh, bất động, Tân đặt tay lên trán anh và nói:
- Nó sốt thiệt.
- Em có nói dối anh đâu - Thoi Tơ đứng bên cạnh nói.
- Cho nó uống thuốc gì chưa?
- Rồi, nhưng anh lại kêu uống thuốc vô nhức đầu thêm.
- Vậy thì Thoi Tơ phải ngồi bên cạnh nó, đặt bàn tay lên trán nó, bảo đảm anh chàng sẽ hết nhức đầu.
Thoi Tơ phát vào vai Tân một cái mạnh, cô kêu lên:
- Mới sáng sớm đã ăn nói bậy bạ rồi, thôi anh nhớ xin phép giùm anh Thẩm nghen, em phải ra chợ đây.
Thoi Tơ chạy xuống thang gác. Tân cười phá lên và lay mạnh Thẩm khiến anh phải mở mắt ra. Tân hỏi:
- Bộ mày đau thiệt hả?
- Ai giỡn làm gì - Thẩm nói.
- Cảm mưa à?
- Chắc vậy.
- Sao tao nghi quá Thẩm ơi.
- Mày nghi gì?
- Mày đau.. tương tư. Ngó mặt mày sao giống một anh chàng thất tình quá.
- Có lẽ tao cũng bị "sốc" - Thẩm thú nhận.
- A, thú thật như vậy để anh em còn thương mà lo lắng cho - Tân cười.
- Cám ơn. Tao chỉ nhờ mày vào trường xin phép giùm, vậy thôi, và báo với Huyền và Trúc rằng tao đau không thể dạy kèm cho họ được.
- Nghĩa là ý mày muốn cho hai cô nàng đó tới đây?
- Không, tao muốn nằm yên một mình, đừng có ai quấy rầy. Nhất là hai con nhỏ đó.
- Chưa chi mà đã cay đắng mùi đời quá vậy?
- Tao chán quá rồi.
Tân cười giòn, làm như nó vừa gặp một chuyện gì vui vẻ lắm. Tiếng cười của Tân làm Thẩm thấy khó chịu. Nó đứng xớ rớ một lúc rồi đi xuống cầu thang.
- Chịu khó nằm nghỉ đi em, ta sẽ xin phép cho, ráng uống thuốc cho mau khỏi bệnh, nằm vạ kiểu đó chẳng hay ho gì đâu, con Huyền nó cũng chẳng thương tiếc gì. Tốt nhất là mày quên nó đi, xem như là.... hạt bụi.
Giọng nói của Tân nghe thật khôi hài. Thẩm tiếc là không có một vật gì để tiện tay ném thẳng vào lưng nó. Thẩm bực bội nằm úp mặt xuống gối. Anh lại nghe thấy tiếng sóng ngoài con sông ầm ào vỗ vào bờ đá. Tiếng sóng muôn đời vẫn mang một âm điệu buồn bã vậy sao?
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn