Chương 13
Khi xe xuống đèo Prenn, Huyền như bị choáng ngợp trước những đồi thông bạt ngàn. Buổi chiều, sương bắt đầu xuống, không gian bảng lảng với một nền trời màu bạc. Phan quay cửa kính xuống và nói:
- Lên xứ lạnh không cần mở máy lạnh.
Lập tức Huyền rùng mình vì hơi lạnh bên ngoài tràn vào xe, cái lạnh của rừng núi, của sương mù và của những cơn gió như mang theo hơi nước.
- Trời lạnh quá - Huyền cười.
- Mặc áo len vào đi cô bé - Phan nói.
Huyền khác vội chiếc áo len đen. Chiếc Toyota Corolla đời mới sơn màu trắng đang xuống dốc. Tâm hồn Huyền lâng lâng trước thiên nhiên mới lạ và một sự hào hứng khó diễn tả. Lâu nay cô chỉ nghe nói tới Ðà lạt, một thành phố tuyệt đẹp của miền cao nguyên và nghĩ rằng sẽ khó có dịp được đặt chân tới. Không ngờ chiều nay Huyền đang ngồi trên chiếc xe du lịch sang trọng và sắp sửa vào thành phố mà cô từng ước mơ.
- Cây hoa gì trên đồi cao lá ánh bạc và hoa vàng rực rỡ thế kia? - Huyền chớp mắt hỏi.
- Hoa Mimosa đấy.
- Mimosa từ đâu em tới ấy?
- Ðúng.
- Từ Mỹ Tho tới, được không? - Huyền cười khúc khích.
Phan cũng tủm tỉm cười, anh đặt vào mày casette băng nhạc mới, giọng của cô ca sĩ ngọt ngào vang ra với bài hát nói về Ðà Lạt.
Phan vừa lái xe, vừa hướng dẫn cho Huyền biết những nơi xe chạy qua. Phan giới thiệu một cách rành rẽ và không kém phần văn hoa, chứng tỏ anh ta đã quá quen thuộc với thành phố này.
Huyền hỏi:
- Chắc anh Phan lên đây thường xuyên lắm phải không?
- Trung bình cứ một tháng anh phải lên đây một lần.
- Quan hệ làm ăn à, hay anh đi chơi?
- Cả hai.
- Làm công việc như anh Phan thích nhỉ, được đi đây đi đó luôn.
- Nếu muốn Huyền cũng có thể như vậy.
- Thôi, em còn phải đi học.
- Vài năm nữa nghỉ học, Huyền vẫn được ước mơ của mình như thường.
- Eo ơi, vài năm nữa biết đâu em lấy chồng thì còn đi đâu được nữa.
- Không lẽ chồng em bắt em ru rú trong nhà hoài sao, cũng phải cho em đi du lịch chỗ này chỗ kia chứ - Phan cười.
Huyền bỏ ngang câu chuyện để hướng mắt nhìn về một cái hồ nước trong xanh, gần như không có lấy một gợn sóng. Xe đã vào thành phố. Huyền hỏi:
- Hồ gì đấy anh?
- Hồ Xuân Hương đấy.
- Ðẹp quá.
- Tối nay anh sẽ đưa em ra ngôi nhà màu trắng nằm giữa hồ kia. Ðó là cà phê Thuỷ Tạ.
- Ngoài đó buổi tối chắc lạnh lắm?
- Tất nhiên, nhưng mà rất thú vị.
Ít phút sau đó xe qua một cây cầu màu trắng để vào trung tâm thành phố. Vào giờ tan học về nên Huyền thấy có nhiều nữ sinh trong đồng phục áo dài trắng, áo len đen đi bộ trên lề đường thành từng tốp. Ðặc biệt các cô gái ở đây có nước da trắng hồng, hai gò má đỏ hau hau khiến Huyền cũng là gái mà xuýt xoa luôn miệng.
- Em biết tại sao anh Phan thường lên thành phố này rồi.
- Sao?
- Vì những tà áo dài và những gò má đỏ hồng kia, đúng không?
- Anh đi lo công việc nên ít khi để ý đến các cô gái Ðà Lạt.
- Xì, em không tin đâu.
- Anh cũng không có cách nào chứng minh là mình.... vô tội.
- Anh làm như mình ngây thơ lắm vậy - Huyền cười - Ngây thơ vô số tội thì có.
- Thôi, không cãi với em nữa, bây giờ đi đâu?
- Chạy một vòng thành phố cho em ngắm phố xá cái đã, sau đó đi đâu cũng được - Huyền nói.
Theo lời Huyền, Phan lái xe chạy vòng vòng qua các con đường ở khu trung tâm thành phố. Chợ Hoà Bình ở trên đầu dốc, lưng lửng những dãy lầu cao, các ngôi quán cửa kính.... Tất cả đều mờ ảo trong khoảng không gian đầy sương mù và hơi lạnh cào lướt da thịt.
- Có một vài khu phố giống như.... Mỹ Tho của em - Huyền nhận xét.
- Ở khu trung tâm thì nhỏ thôi, nhưng ngoại ô Ðà Lạt thì rộng bao la và có nhiều thắng cảnh. Ngày mai anh sẽ đưa Huyền đi thung lũng tình yêu.
- Ở đó chắc đẹp lắm phải không anh?
- Như là một cảnh thần tiên - Phan cười.
- Anh có nói quá đáng không?
- Em tới đó rồi sẽ biết.
Cuối cùng Phan đưa Huyền tới khách sạn Palace, nằm phía bên kia Hồ Xuân Hương. Ðây là một khách sạn sang trọng nhất Ðà Lạt, nằm trên một khu đồi thông mơ mộng. Theo hướng dẫn của nhân viên khách sạn, Phan cho xe vào garage rồi cùng Huyền vào khách sạn thuê phòng.
- Ông bà thuê phòng loại nào? - Nhân viên khách sạn hỏi.
- Chúng tôi là.... bạn bè, không phải vợ chồng đâu - Phan đỡ lời cho Huyền khỏi ngượng.
- Vâng, thành thật xin lỗi - Cô nhân viên khách sạn mỉm cười - Anh chị thuê mấy phòng?
- Dĩ nhiên là hai phòng - Huyền nói.
- Nhưng gần nhau cho tiện - Phan nhấn mạnh - Ở lầu một thôi, loại hạng nhất.
Huyền ngắm cô nhân viên khách sạn ngồi trên quầy cao, phía trước mặt là một bình hoa lớn cắm toàn những nhánh lai- Ơn màu đỏ thẫm. Cô gái còn trẻ, cỡ tuổi Huyền, mặc áo dài xanh nước biển, áo len màu trắng sữa, gương mặt trắng hồng, cặp mắt đen và buồn như sương mù trên hồ Xuân Hương. Khách sạn đã khéo chọn một cô nhân viên đẹp, đến Huyền là con gái mà cũng phải ngắm.
- Cô ta xinh quá thấy không? - Huyền khẽ nói với Phan.
- Nhưng không bằng em đâu - Phan nịnh.
- Ở đây các cô gái đều dễ thương, hèn gì người ta ca ngợi con gái Ðà Lạt cũng đúng.
Phan và Huyền mang túi xách theo người hướng dẫn lên lầu một nhận phòng. Hai phòng ở sát cạnh nhau và đều có cửa sổ và cửa ra vào hướng ra bờ hồ Xuân Hương. Ðiều này làm cho Huyền thích thú.
- Ai về phòng nấy nhé - Huyền cười.
- Không được đâu - Phan nói.
- Sao cơ?
- Em chưa quen ở khách sạn, có những thứ cần người hướng dẫn. Không khéo em đụng tới.... nó nổ đấy - Phan đùa.
Dĩ nhiên nhân viên khách sạn cũng có hướng dẫn cho Huyền những thứ cần sử dụng trong căn phòng sang trọng này, nhưng khi chị ta quay ra thì Huyền cảm thấy lúng túng.
Việc trước tiên là Huyền khoá trái cửa lại, kéo những tấm rèm che cửa kiếng và nằm lăn ra chiếc giường nệm rộng thênh thang mới vừa được thay vải trải giường. Phòng có máy điều hoà không khí, nhưng Huyền không mở vì ở trong phòng cũng khá lạnh.
Huyền bỗng nhớ tới Trúc, bây giờ ở cái thành phố nhỏ bé, yên tĩnh đó Trúc đang làm gì? Huyền nhớ tới Trúc với tất cả sự thương mến dành cho cô bạn gái thân thiết và mong rằng nếu có Trúc cùng đi chuyến này, Huyền sẽ vui biết bao nhiêu. Nhưng bây giờ chỉ có Huyền nằm trong căn phòng sang trọng và xa lạ này. Sự bất ngờ làm Huyền bàng hoàng không nghĩ là chuyện có thật.
Có tiếng gõ cửa phòng, Huyền ra mở. Phan nhìn Huyền cười:
- Ðã làm quen với căn phòng sang trọng này chưa?
- Em đang nằm nghỉ.
- Ðể anh vào hướng dẫn em cách sử dụng vòi nước nóng, nước lạnh.
- Lúc nảy chị nhân viên khách sạn có chỉ qua, nhưng em lại quên rồi - Huyền đỏ mặt nói.
- Dễ lắm, vào đây.
Huyền đi theo Phan vào phòng tắm. Toàn bộ căn phòng được lát gạch men màu trắng, sáng bóng lên dưới ánh đèn. Một bồn tắm lát gạch men màu hồng chiếm nửa căn phòng, Phan hướng dẫn cho Huyền mở nước nóng, nước lạnh vào bồn tắm. Anh nói:
- Nút có chấm màu đỏ là nước nóng, có chấm màu xanh là nước lạnh. Nhưng em nhớ, mở lộn nước thì phỏng như chơi. Khi tắm nên mở nước ấm thôi.
Huyền cười:
- Như vậy phải làm sao?
- Mở cái nút chính giữa, điều hoà giữa nước nóng và nước lạnh.
- Thôi anh về phòng đi, em phải tắm bây giờ.
- Chút nữa anh sẽ qua gọi em, mình xuống dưới nhà ăn cơm tối nhé.
- Em chưa đói đâu.
- Tắm nước nóng xong em sẽ thấy đói ngay - Phan cười.
- Phòng anh có giống phòng em không? - Huyền hỏi.
- Y như nhau, không có gì khác.
- Chắc là đắt lắm nhỉ?
- Em nghĩ làm gì cho mệt óc thế? - Phan nói với một chút tự hào.
Phan nhìn quanh căn phòng một chút rồi mỉm cười bước ra. Huyền khoá cửa lại rồi bước vào phòng tắm. Ðây là lần đầu tiên Huyền được tắm một cách sang trọng. Ở nhà, nếu trời lạnh chỉ việc bảo chị Nhiên nấu một ấm nước sôi rồi đổ vào thau nước lạnh pha cho ấm. Thế là xong, còn ở đây cứ việc mở vòi nước, cho nước chảy vào bồn tắm, nhảy vào đó ngâm mình và kỳ cọ với bọt xà phòng. Huyền vừa thích thú với cảm giác lạ lùng, nhưng cũng ngượng ngập, bối rối. Tuy rằng cánh cửa phòng khoá cẩn thận, cửa phòng tắm cũng được cài chốt bên trong nhưng Huyền cứ nơm nớp, tưởng tượng ở đâu đấy có người rình coi. Bất giác Huyền nhìn lên trần nhà, vách tường như tìm một cơ sở nào trong cách cấu trúc của căn phòng. Và không hiểu sao Huyền lo sợ bị.... Phan lén nhìn từ căn phòng của anh ta.
Nước ấm có cảm giác xoa dịu cơ thể. Huyền thú vị ngâm mình trong màn xà phòng thơm và kỳ cọ thân thể bằng những động tác chậm chạp, mơn trớn. Huyền tắm gần một tiếng đồng hồ mới xong và thay quần áo ra ngồi trước cái bàn trang điểm có gương soi gắn vào tường. Cô nhìn mình trong gương soi gắn vào trước cái vẻ tươi tắn của gương mặt, của da thịt mỡ màng sau khi tắm xong bằng nước nóng. Huyền bắt đầu trang điểm nhẹ vì sợ ra trời lạnh mặt tái đi. Có tiếng gõ cửa phòng, nhưng không phải là Phan mà là chị nhân viên khách sạn lúc nãy. Chị ta mang bình thuỷ nước sôi vô.
|