View Single Post
  #32  
Old 10-23-2005, 01:22 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

- Cô ở một mình có sợ không? - Chị nhân viên phục vụ hỏi.
- Không.
- Có gì thì cô nhấn nút chuông điện ở gần cửa nhé.
- Cám ơn chị.
- Trà tôi để sẵn trong bình, muốn uống trà cô rót nước sôi trong bình thuỷ pha lấy nhé - Chị nhân viên dặn.
- Chắc tôi không uống trà đâu, khó ngủ lắm - Huyền cười.
Chị nhân viên phục vụ khách sạn cũng mỉm cười và bước ra. Huyền cũng thay quần áo đi phố và chờ Phan gọi.
Chiếc Toyota Corolla màu trắng rời khách sạn Palace sau khi Phan và Huyền ăn cơm tối xong. Trời lạnh như cắt, hai vệt đèn pha của xe quét sáng phía trước, sao vào màn sương mù dày đặc.
Phan mặc áo blouson còn Huyền khoác manteau. Phan nhìn Huyền hỏi:
- Lạnh không cô bé?
- Lạnh như.... Ðà Lạt - Huyền cười.
- Như thế này chẳng ăn nhằm gì đâu so với tháng mười hai. Giáng sinh ở đây vui và trời lạnh kinh hồn hơn thế này nhiều.
- Bây giờ mình đi đâu? - Huyền hỏi.
- Ra nhà hàng Thuỷ Tạ.
Xe đậu bên ngoài bờ hồ. Hai người phải đi qua một cây cầu gỗ để vào nhà Thuỷ Tạ. Lúc chiều, Huyền đã thấy ngôi nhà màu trắng nằm trên mặt hồ, bây giờ nó in cái bóng mờ nhạt trong sương mù đang vây kín. Huyền đi bên cạnh Phan, cô không cho anh ta nắm tay mình mà giấu vào túi áo manteau. Ðiếu thuốc cháy đỏ trên môi Phan, nó bay hương thơm vào không gian và lần đầu tiên Huyền không thấy khó chịu bởi mùi khói thuốc.
Nhà hàng vắng khách, chỉ có một nhóm thanh niên ngồi ở cái bàn dài và một đôi tình nhân ngồi ở bàn trong cùng. Phan đưa Huyền tới cái bàn nhìn ra mặt hồ qua tấm cửa kiếng. Những con mắt đều hướng về Phan và Huyền. Hôm nay cả hai người đều ăn mặc rất đẹp. Phan có vẻ tự hào với những người ngồi chung quanh khi thấy họ nhìn Huyền một cách ngưỡng mộ.
Cô phục vụ nhà hàng bước tới sau lưng Phan và chờ đợi. Phan gọi cho mình mấy lon bia và ly ca cao sữa nóng cho Huyền. Giọng một ca sĩ Pháp đang vang ra từ dàn máy casette hiện đại để ở quầy thu tiền một bài hát trữ tình quen thuộc.
- Trời lạnh mà anh uống bia được à? - Huyền cười hỏi.
- Uống cho máu trong người nóng, một chút sẽ hết lạnh - Phan nhìn Huyền đáp.
Cách bài trí của ngôi nhà hàng thật đẹp, thật sang trọng. Tất cả bàn đều được trải khăn trắng và đều có một bình hoa cắm rất khéo bằng những loại hoa nổi tiếng của Ðà Lạt.
- Em thấy sao? - Phan nhả một ngụm khói thuốc hỏi Huyền.
- Tất nhiên là sang trọng hơn cái nhà hàng nổi ở Mỹ Tho - Huyền cười. Cô phục vụ bưng một cái khay bằng nhôm, trên đó có mấy lon bia, ly ca cao sữa và một vài món ăn gì đó trong bao giấy mang nhãn hiệu nước ngoài.
- Cho vài cái bánh ngọt - Phan nói.
- Anh uống bia với bánh ngọt à? - Huyền hóm hỉnh.
- Không, anh uống bia với khô bò trong gói kia, còn bánh ngọt cho Huyền.
Phan khui bia rót vào ly. Huyền không uống được bia, nhưng rất thích nhìn cái chất nước màu vàng sậm như sáng lên với mấy viên đá lóng lánh trong ly thuỷ tinh.
- Lẽ ra tối nay em phải uống bia - Phan nói.
- Tại sao?
- Mừng lần đầu tiên mình đặt chân lên thành phố hoa đào.
- Rất tiếc em không uống bia dược. Uống ca cao sữa cũng là một cách mừng rồi vậy - Huyền cười.
- Em ăn bánh ngọt đi.
Huyền cười, cô cầm lấy cái bánh ngọt do Phan đưa. Trong lúc Huyền ăn bánh ngọt thì Phan nhâm nhi bia với khô bò. Trời lạnh, được ngồi trong phòng có cửa kiếng nhìn ra bên ngoài mặt hồ mờ sương thật thú vị.
- Ðêm ở đây đẹp không?
- Rất đẹp.
- Anh cũng rất vui khi có em cùng đi. Ở Ðà Lạt mà cô đơn thì chỉ có muốn.... tự tử thôi.
- Những lần khác không có em thì sao? - Huyền cười - Chắc là anh có bạn gái khác?
- Anh thường đi một mình xong công việc rồi về ngay. Kỳ này có em, nếu muốn chúng ta có thể tranh thủ ở chơi lâu hơn.
Huyền giẫy nẩy:
- Không được đâu, em phải về đi học. Ði chơi như thế này là quá lắm rồi.
Phan không nói gì thêm, anh ta lặng lẽ uống hết ly bia này tới ly bia khác. Chất men lám cho gương mặt Phan biến đổi dưới ánh đèn, nó có màu đỏ tía, rất kỳ dị. Huyền cũng im lặng nhìn ra ngoài tấm cửa kiếng, qua màn sương mù dày đặc, phía bên kia bờ hồ là các ngôi nhà trên đồi cao đang còn sáng đèn. Những ngọn đèn bóng nhìn qua màn sương mù giống như nững con mắt của loài thú ăn đêm.
Phan uống hết mấy lon bia trên bàn, định gọi người phục vụ mang thêm, nhưng Huyền đã ngăn lại, cô nói:
- Coi chừng anh say không lái xe được đấy.
- Thì nhào xuống hố chết cả hai cũng thơ mộng chán - Phan cười.
- Thôi, em còn yêu đời lắm chưa muốn chết một cách lãng xẹt như thế đâu.
- Anh uống một lon nữa thôi - Phan nài nỉ.
- Nhưng phải về khách sạn ngay nhé, anh mà lái xe đi đâu nữa em không dám đi đâu.
Phan khui lon bia của cô gái phục vụ vừa mang ra rót vào ly.
- Ly cuối cùng trong đêm nay, chúc cô bé chút về ngủ ngon - Phan đưa ly bia lên cười nói.
- Có thể em rất khó ngủ, vì lần đầu tiên ngủ trong khách sạn.
- Anh thì không, con người làm ăn có thể ngủ bất cứ nơi nào có thể ngủ được. Nhiều lần đi Vũng Tàu hoặc Nha Trang, anh đã ngủ trên bãi biển nữa kìa.
Trên đường về, Phan đề nghị chạy một vòng thành phố, nhưng Huyền nhìn thấy khuôn mặt đỏ lựng của Phan, cô lắc đầu giục anh ta quay về khách sạn.
- Anh chưa say đâu cô bé ạ - Phan cười.
- Làm sao em biết được bây giờ anh lái xe hay bia lái xe. Ðể cho chắc ăn mình về khách sạn cho an toàn.
Phan cười phá lên, nhưng anh ta vẫn ngoan ngoãn quay xe về khách sạn. Sau khi cho xe vào garage, Phan và Huyền đi vòng qua khoảng sân lát đá xanh. Bất giác Huyền nhìn thấy ánh trăng hiện ra trong sương mù và ném những tia sáng yếu ớt qua những ngọn thông im lìm trên đồi.
- Trăng ở đây đẹp quá - Huyền xúc động nói.
- Không ngờ mình lại lên đây đúng vào một đêm rằm. Thích quá nhỉ - Phan nói - Hay là mình đi bách bộ một vòng ngắm trăng, được không cô bé?
- Thôi, anh say rồi về ngủ cho khoẻ - Huyền lắc đầu.
Phan châm điếu thuốc, anh rít một hơi dài, ngước nhìn ánh trăng. Hai người im lặng giữa khoảng không gian tuyệt đẹp. Huyền nghe mùi hương hoa toa? lan trong gió từ dưới hồ thổi lên, những cơn gió lạnh buốt làm Huyền rùng mình kéo cao cổ manteau.
Phan và Huyền nhận lại chìa khoá phòng. Trực đêm tại khách sạn là một người đàn ông đứng tuổi, ông ta ngước nhìn Phan và Huyền bằng ánh mắt tò mò dò xét. Huyền bối rối lên cầu thang trước.
Nhưng khi mở cửa phòng, Huyền nghe có hơi nóng hổi phía sau gáy tóc. Cô quay lại, Phan cười:
- Dám ngủ một mình không?
- Dám chứ.
- Anh vào uống nước trà nói chuyện một chút.
- Bên phòng anh không có nước sôi và trà sao?
- Nước sôi có, nhưng trà thì không.
Huyền lưỡng lự một chút. Nhưng Phan đã vào ngồi trong ghế sa lông và tự pha trà với thái độ tự nhiên không có chút ngụ ý. Huyền đành phải đóng cửa lại và tới ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Phan.
- Trà khách sạn chắc không được ngon - Phan nói.
- Làm sao biết được khi mình chưa uống?
- Huyền có thích uống trà buổi tối không? - Phan hỏi.
- Uống một tí thôi thì dược, uống nhiều em sẽ thức sáng đêm.
- Lâu lâu cũng cần phải thức để biết đêm dài hay ngắn chứ? - Phan cười.
- Ðối với em, lạ nhà, lạ chỗ ngủ, có thể đêm nay sẽ rất dài.
Phan rót vào hai tách, anh mời Huyền và uống một ngụm. Phan cười:
- Cũng được, không đến nỗi tệ lắm.
- Chương trình ngày mai sẽ ra sao, mình sẽ đi quan hệ làm ăn chứ? - Huyền hỏi.
- Tất nhiên, phải dạo qua khu chợ Hoà Bình, ở đó anh có nhiều mối quen.
- Em không thích gặp những người làm ăn đâu. Hay là em ở nhà.
- Tùy em thôi, nhưng lên đây không lẽ em lại nằm nhà, không đi đâu cả sao?
- Chờ anh giải quyết công việc xong mình sẽ đi chơi, thăm những thắng cảnh như anh nói. Phan gật đầu, anh dụi mẩu thuốc vào cái gạt tàn để trên bàn.
- Em rửa mặt một tí - Huyền đứng lên nói.
- Vặn vòi nước nóng, trời lạnh lắm đấy - Phan nói theo.
Nhưng Huyền loay hoay mãi trong phòng tắm vẫn không điều khiển được hai cái nút mở nước lạnh và nước nóng. Nếu mở nước lạnh thì lạnh quá, còn mở nước nóng thì nóng quá.
Huyền nói lớn:
- Em không pha được nước ấm, làm sao đây?
Phan đứng lên đi vào giúp Huyền. Anh cười nói:
- Cô bé hay quên quá.
- Anh ra ngoài cho em rửa mặt, lần này em nhớ rồi, không quên nữa đâu - Huyền cười.
Nhưng thay vì ra khỏi phòng, Phan dùng chân đẩy cửa đóng sập lại. Huyền chưa kịp phản ứng, Phan đã chồm tới ôm lấy cô.
Huyền hốt hoảng đẩy Phan ra, cô kêu lên:
- Anh làm gì vậy?
Chỉ thấy ánh mắt si dại và gương mặt đỏ như gấc của Phan. Anh ta bế xốc Huyền lên như bế một con búp bê.
- Buông tôi ra - Huyền chòi đạp và kêu thét.
- Em có kêu cũng vô ích - Phan vừa thở vừa cười gằn.
- Buông tôi.... ra....
Tiếng kêu của Huyền bị bịt lại bằng cặp môi tham lam của Phan. Huyền vùng vẫy nhưng vô hiệu, cô cảm thấy lưng mình chạm vào tấm nệm giường và thân thể đồ sộ của Phan đè lên người Huyền. Cô tát Phan mấy cái nhưng rồi kiệt sức dần. Cuối cùng thì Huyền bật khóc nức nở khi thấy ánh trăng mờ ảo bên ngoài cửa phòng.
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn