Chương 15
Sau chuyến đi Ðà Lạt về , Phan ít lui tới cửa hàng của ông Hoán. Giữa lúc ông đang nuôi hy vọng phát đạt hơn , không ngờ sự vắng mặt của anh ta làm ông lo ngại. Trong khi đó việc buôn bán của ông Hoán đang gặp khó khăn , bà Hoán thì sa đà vào chuyện hụi hè có nguy cơ vỡ nợ. Mấy ngày nay ông Hoán và bà Hoán thường cãi nhau luôn , mạnh ai nấy đập phá đồ đạc cho hả cơn giận. Ðập xong ông Hoán ngồi rũ rượi trong ghế sa lông , còn bà Hoán bỏ nhà ra đi hai ba ngày sau cũng chưa thấy trở về. Trong khi chị Nhiên lo quet dọn nhà cửa , thu dọn những đồ vật bể nát , Huyền xách xe đạp tới nhà Trúc nằm khóc.
Tối nay cũng vừa xảy ra một trận cãi vả , ba má Huyền hình như đã chán đập phá đồ đạc - Mà cũng không còn những thứ có thể đập được nên ông Hoán đập tay vào tường đến tươm máu , còn bà Hoán vừa khóc , vừa phóng ra đường kêu xích lô không biết đi đâu. Huyênlấy mấy cuốn tập , dẫn xe đạp ra sân đinh đến nhà Trúc , nhưng ông Hoán đã gọi giật lại :
- Không đi đâu cả , vào đây ba hỏi chuyện.
Mặt ông Hoán gầm gừ , ông cố dịu giọng với con gái nhưng Huyền vẫn nghe giọng ông nói như hét. Huyền vào ngồi xuống ghế sa lông , đôi mắt cô đỏ hoe.
- Tại sao dạo này cậu Phan không lui tới đây nữa , nó có hẹn hò gặp con ở chỗ nào khác không ? Ông Hoán hỏi.
- Không. Huyền đáp - Còn chuyện tại sao anh ta không lui tới đây con nghĩ ba biết hơn con , vì anh ta làm ăn với ba mà.
- Nó là một thằng lợi dụng , đểu giả - Ông Hoán chửi - Thấy bêngoài tưởng đâu nó tốt nào ngờ....
Ông Hoán ôm đầu khổ sở. Huyền rất xót xa khi thấy ba cô như vậy , nhưng chuyện làm ăn quan hệ giữa ông và Phan ngay từ đầu ra sao Huyền không biết và cũng không muốn biết. Việc đi Ðà Lạt với Phan do ông Hoán xếp đặt và gần như bắt cô phải đi. Nhưng kết quả ra sao Huyền không rõ , nhưng Huyền có cảm tưởng Phan chỉ lợi dụng việc làm ăn để làm bình phong che mắt ông Hoán , còn mục đích chính là rủ Huyền đi Ðà Lạt để thực hiện ý đồ của anh ta. Tới nay Huyền vẫn không thố lộ điều gì cho ba má cô biết , Huyền chỉ âm thầm chịu đựng và đau khổ một mình.
- Con gặp cậu ta ngoài đường không ? Ông Hoán lại hỏi.
- Không , hình như anh ta không có mặt ở đây.
- Thật khổ. Ông Hoán kêu lên.
- Nhưng ba cần gặp anh ta để làm gì ?
- Ba cũng không biết nữa.
- Có lẽ anh ta tránh mặt chúng ta rồi.
- Không lẽ cậu ta cũng tránh mặt cả con nữa sao ?
Huyền cười chua xót. Ông Hoán không thể nào hiểu được tâm trạng của con gái.
- Nếu không có gì nữa thì con đi lại nhà Trúc - Huyền đứng lên.
- Ðể làm gì ?
- Học bài , con không thể nào học bài ở nhà được.
Ðiều này thì ông Hoán hiểu , cho nên ông buông xuôi hai tay ngả người vào thành ghế một cách chán nản.
Ra khỏi nhà Huyền thở phào như trút được gánh nặng. Cô đạp xe trên con đường tối và buồn rười rượi. Huyền không ngờ rằng cuộc đời cô sẽ gặp phải một khúc quanh như vậy. Hôm nào trong những buổi đi chơi về khuya , Trúc và Huyền đèo nhau qua những con đường êm ả , có hai hàng me đổ bóng , lòng vui vẻ , nhẹ tênh. Nhưng bây giờ tâm hồn trĩu nặng , buồn chán , giống như những bóng cây đỗ dài trên đường.
Thấy Huyền tới Trúc ngạc nhiên hỏi :
- Mang tập theo làm gì ?
- Tối nay ở đây học bài , không về nhà - Huyền đáp.
- Lại có chuyện ở nhà nữa à ?
Huyền gật đầu. Hai đứa lại ra ngồi ngoài vườn. Trúc sực nhớ , nhìn Huyền hỏi :
- Nhỏ ăn cơm tối chưa ?
- Chưa , nhưng không đói.
- Nhịn ăn kiểu đó tối sẽ đói đấy. Thôi chuyện gì cũng bỏ qua một bên. Hai đứa ra phố kiếm gì ăn đi.
- Chán , không muốn đi đâu cả.
- Hay lại nhà Thẩm chơi ?
- Lại càng không muốn , chỉ muốn rúc vào một xó nào đó nằm khóc cho vơi bớt đau khổ.
- Nghe nhỏ than thở mà não lòng. Trúc chẳng biết làm sao bây giờ. Nhưng tại ai lại sinh ra chuyện rầy rà này vậy ?
- Biết nói sao bây giờ , có lẽ tại cái số của mình vậy.
- Có phải tại anh chàng Phan không ?
Huyền không đáp , chỉ ngó xuống hai bàn chân mình và nếu không kều chế , chắc Huyền sẽ lại khóc. Trúc im lặng nhìn Huyền , gần đây Trúc biết Huyền đang gặp chuyện không vui trong gia đình , cứ vài hôm Huyền lại tới học bài chung và có khi ngủ lại chứ không về nhà. Huyền cũng tránh nhắc tới Thẩm , có lẽ do mặc cảm. Hơn ai hết , Trúc hiểu điều đó. Tối nay ba má Huyền lại cãi vả nhau thật là đáng buồn nếu phải sống trong một gia đình bất hoà như vậy.
- Lâu nay anh Phan có gặp Huyền không ? Trúc hỏi.
- Không.
- Tại sao vậy ?
- Chắc anh ta bận đi làm ăn xa. Huyền đáp.
- Mình hỏi thật Huyền đừng có giấu , có phải tại anh Phan mà ba má Huyền cãi vã nhau không ?
Huyền im lặng không trả lời thẳng câu hỏi của Trúc. Cô đứng lên đi bách bộ trong khu vườn nhỏ. Những con dơi bay chập choạng trong bóng tối làm xao động tán lá trên đầu làm Huyền giật mình. Huyền ước mong sao cuộc khủng hoảng giữa ba má mình sẽ nhanh :Dng trôi qua để cô có được những buổi tối thanh thản đi dao trong khu vườn nhà mình như trước.
Hình như trong nhà Trúc có khách , Huyền thấy Trúc đi vào một lúc lâu. Khi trở ra vườn nó không phải đi một mình mà sau lưng Trúc có một dáng người quen thuộc. Huyền giật thót người khi nhận ra Thẩm.
Thẩm chủ động lên tiếng trước :
- Huyền tới lâu chưa ?
- Nãy giờ , anh Thẩm đi có một mình à ? Huyền bối rối hỏi.
- Chứ đi với ai ?
- Tưởng có anh Tân đi nữa chứ.
- Dạo này nólo gạo bài buổi tối ở nhà.
- Còn anh Thẩm ? Trúc cười hỏi.
- Buổi tối anh thích lang thang.
- Coi chừng kẻo bị cảm một trận nữa đấy nhé. Trúc nheo mắt cười.
Thẩm đứng dựa vào gốc mận , anh lấy thuốc châm hút. Từ hôm đi học trở lịa cho tới nay Thẩm mới gặp lại Huyền , Thẩm nhìn cô rong bóng tối , đôi mắt Huyền như sâu hơn , đen thẳm và u buồn.
- Dạo này Huyền thế nào ? Thẩm hỏi.
- Người ta đang có chuyện buồn đấy anh Thẩm ơi. Trúc nói xen vào.
Huyền véo Trúc một cái ý bảo Trúc hãy im lặng. Thẩm cười :
- Tưởng Huyền là người hạnh phúc nhất trên đời này rồi chứ.
Huyền cúi mặt , câu nói đầy ngụ ý mỉa mai của Thẩm làm Huyền đau xé , cô ngắt mấy chiếc lá mận vò nát trong lòng bàn tay. Lá mận bị giập nát bay chút hương thơm ngai ngái. Huyền thấy mắt mình cay cay , vội quay mặt đi và cối ngăn để khỏi bật khóc.
- Anh Thẩm không chia sẻ với người ta mà còn nói chi lời mai mỉa thế - Trúc trách móc.
- Không cần ai hiểu mình đâu Trúc ạ - Huyền nói.
- Thật là khổ - Trúc kêu lên - Yêu nhau lắm cắn nhau đau hoài vậy sao ?
Thẩm thở ra mấy ngụm khói , anh lưỡng lự không biết nên ra về hay ở lại. Thật là một điều bất ngờ khi gặp Huyền ở đây , một cuộc gặp gỡ mà cả hai đều cảm thấy khó xử.
- Anh Thẩm ngồi đi chứ - Huyền nói.
- Ðúng rồi , anh Thẩm ngồi xuống đây chứ sao lại đứng.
Trúc cười và ngồi sát vào Huyền chừa một khoảng trống trên băng ghế. Thẩm ngồi xuống và nói :
- Anh tới lấy lại quyển sách , Trúc đọc xong chưa ?
- Xời ơi , anh làm như Trúc rãnh lắm vậy - Trúc cười.
- Ðọc nhanh lên đi cô bé ạ , lười quá mà cũng bày đặt đọc sách.
- Em chỉ đọc sách trong khi chờ giấc ngủ thôi , mồi tối chỉ đọc được có vài trang.
- Ðiệu này chắc Trúc đọc tới mấy tháng mới xong quyển sách , như vâylạm sao anh trả lại cho người ta.
- Sách hay phải xem từ từ chứ - Trúc cười - Em coi xong rồi cho nhỏ Huyền mượn.
- Sách gì đấy Trúc ?
|