View Single Post
  #37  
Old 10-23-2005, 01:24 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

- Chưa , Huyền lắc đầu.
- Chắc tại em thức đêm đây , có cần chị tới trường xin phép cho em không ?
- Không cần đâu.
- Vậy thì chị ra chợ mở cửa hàng - Chị Nhiên thở dài - Nhưng chắc chẳng buôn bán được gì đâu.
Thật ra chị Nhiên không thể nào hiểu nổi tâm trạng của Huyền. Cả bà Hoán mẹ cô cũng thế. Huyền lấy lý do nhức đầu để không đi học chứ quả tình cô thấy mình không còn hào hứng để tới trường. Dù bạn bè chưa ai biết gì nhưng lúc nào Huyền cũng mặt cảm đè nặng , vào lớp Huyền luôn luôn có cảm giác mọi cặp mắt đều hướng về mình. Nếu bây giơ được ngủ một giấc vĩnh viễn trên chiếc giường êm ái quen thuộc này thì không còn gì sung sướng bằng - Huyền thầm mơ ước như vậy.
Một lúc bà Hoán đi vào phòng con gái , bà ngạc nhiên khi thấy Huyền nằm trền giường với dáng điệu thiểu não.
- Hôm nay Huyền không đi học sao ? Bà Hoán hỏi con gái.
- Không , Huyền đáp.
- Sao vậy ?
- Con muốn nghỉ học luôn.
- Bộ con điên à ? Bà Hoán ngạc nhiên.
Huyền quyết định phải nói sự thật cho mẹ biết :
- Con chán lắm rồi , không đầu óc đâu mà học nữa , vả lại nếu mẹ biết vừa qua trong chuyến đi Ðà Lạt Phan đã làm gì con thì mẹ sẽ hiểu con khổ như thế nào.
- Nó đã làm gì con hả ? Giọng bà Hoán hụt hẫng như người trong cơn đau tim.
- Nó đã cưỡng hiếp con.
Nói xong Huyền bật khóc nức nở. Bà Hoán tưởng đâu ai vừa đập vào đầu mình một nhát búa , bà choáng váng , bàng hoàng đến sững người. Bất động trong ghế một hồi lâu , bà Hoán mới lấy lại được bình tĩnh , bà hét lên :
- Tại sao đến bây giờ mày mới nói ?
Nhưng câu hỏi của bà Hoán không có lời đáp. Huyền khóc vùi , cô úp mặt vào gối cho nước mắt mình trào ra. Lâu nay Huyền cố chịu đựng , cô như một cái hồ tràn đầy nước , bây giờ sức chịu đựng ấy không còn , mặt hồ bị vỡ , nước tuôn chảy ra sông , về biển. Huyền khóc cho vơi bớt đau khổ , vơi đi sự dồn nén bấy lâu. Bà Hoán ngồi chết lặng trong tiếng nức nở của con gái , trước mắt bà , bầu trời như sắp sụp đổ.
Ông Hoán về tới nhà lúc nữa đêm , trong một cơn say. Ông lảo đảo bước vào phòng khách , nhướng đôi mắt đỏ ngầu , ngơ ngác nhìn khắp căn phòng quen thuộc mà như một nơi nào xa lạ. Cuối cùng đôi mắt ấy dừng lại nơi bộ ghế sa lông ở góc phòng. Trong một chiếc ghế , bà Hoán ngồi bất động. Bà chờ ông Hoán về đến nỗi mệt mỏi , ngủ quên.
Ông Hoán buông người xuống ghế , giật mình bà Hoán mở mắt ra nhìn chồng.
- Ông đi đâu mà tôI chạy khắp nơi tìm cả ngày nay không gặp ? Bà Hoán hỏi một cách gay gắt.
- Tôi đi....nhậu....
- Nhà như một cái đám ma mà ông còn đi vui say , thật là lạ ?
- Ðám ma hay đám cưới gì cũng mặc , tôi chán cái nhà này quá rồi. Tôi đi nhậu cho đỡ buồn , nếu không tôi chỉ còn có một cách nhảy xuống sông tự vận.
Bà Hoán nổi nóng :
- Nếu ông muốn tự vận thì hãy nghe tôi nói rồi tự vận cũng chưa muộn.
- Lại chuyện gì nữa đây , tôi ngán cái chuyện hụi hè của bà tới cổ rồi.
- Không phải chuyện hụi hè.
- Vậy là chuyện gì ?
- Ông gặp con Huyền mà hỏi.
Ông Hoán cười khà khà :
- Sướng chưa , có chuyện gì nó nói với tôi chứ sao tôi lại phải gặp nó để hỏi. Cái nhà này trật tự đảo lộn hết rồi chắc.
- Nhưng thôi , để tôi nói ông nghe cũng được - Bà Hoán gằn giọng - Bởi vì chưa chắc nó đã nói sự thật cho ông nghe. Chính ông đã hại đời con gái của ông rồi.
- Cái gì , bà nói sao ? Ông Hoán bật dậy như cái lò xo.
- Ông bảo nó đi Ðà Lạt với thằng Phan , cái thằng rể quý tương lai của ông đó , để cái thằng để cáng ấy lợi dụng , cưỡng hiếp con gái mình. Bây giờ nó trốn biệt rồi , ông biết chưa ?
Bình thường bà Hoán rất sợ Oai chồng , nhất là sau vụ bà gây ra nợ nần. Tuy nhiên hôm nay bà có lý do dể không còn khiếp oai ông Hoán nữa , vì trong chuyện quan hệ giữa Phan và con gái , bà chỉ đóng vai trò thụ động , phụ thuộc vào quyết định của ông Hoán.
- Sao , bà vừa nói gì ?
Tuy hỏi vợ như vậy , nhưng ông Hoán đã hiểu chuyện gì đã xảy ra. Có điều ông quá bất ngờ trước sự thật và trong cơn say ông hơi mơ hồ về trí nhớ của mình. Thấy bà Hoán không nói gì , chỉ nhìn ông gườm gườm , đôi mắt vừa buồn bã vừa đau đớn , ông Hoán ngả người trong ghế thở dài.
Một lúc sau , bà Hoán mới rên rỉ :
- Phải chi con Huyền nó nói sớm thì tôi đã túm cổ thằng đó...giao cho công an rồi.
- Ðể làm gì ?
- Ít ra cũng phải cho nó biết tay mình.
Ông Hoán thở dài :
- Bà đừng có khùng , để sáng mai tôi nói chuyện với con Huyền rồi tìm thằng Phan.
Bữa ăn sáng trong gia đình thật buồn tẻ , mỗi người ngồi một góc và cố ăn cho xong. Ông Hoán ăn xong trước tiên , khi đứng lên ông bảo Huyền :
- Sáng nay ở nhà cho ba nói chuyện.
- Nó nghỉ học từ hôm qua rồi - Bà Hoán nói.
Ông Hoán gõ tẩu thuốc lên mép bàn theo thói quen , ông bỏ ra ghế sa lông ngồi lặng lẽ nhìn qua cửa sổ. Một lúc sau , Huyền lên ngồi ở chiếc ghế đối diện. Cô liếc nhìn ông Hoán , chờ đợi.
- Tại sao mãi bây giờ con mới nói điều đó ?
- Ðiều gì ạ ? Huyền hỏi lại.
- Hồi hôm , mẹ mày đã nói hết cho tao nghe tất cả rồi. Lẽ ra mày phải nói sớm hơn chứ , ít ra cũng từ hôm ở Ðà Lạt về.
Huyền vẽ ngón tay lên mặt bàn. Bây giờ cô không khóc được nữa , nước mắt như đã khô hết và Huyền thấy mình bình tỉnh lạ lùng.
- Con không muốn đi học nữa , điều trước tiên con muốn nói với ba như vậy , còn chuyện kia đã qua rồi. Coi như con gặp số phận không may , thế thôi.
- Nó không lánh mặt một cách dễ dàng vậy đâu - Ông Hoán gầm lên.
- Nhưng gặp anh ta để làm gì cơ chứ ? Huyền hỏi.
- Nó phải làm đám cưới với con.
- Nhưng con không muốn thì sao ?
- Không muốn cũng phải lấy , để mai mốt nó còn đi nước ngoài...con sẽ được đi theo.
Huyền cười cay đắng :
- Ba tưởng rằng một người như vậy sẽ dễ dàng sống chung với con ư ?
- Nhưng đổi lại con được đi nước ngoài một cách hợp pháp , cái giá đó cũng không phải là đắt và ai muốn cũng được. Nhiều cô hiện nay đang mê Việt Kiều nhưng mê là một chuyện còn được cưới hỏi đàng hoàng là một chuyện.
- Con không phải như các cô gái đó.
- Nhưng mày nghỉ học để làm gì ?
- Con sẽ đi làm , tự kiếm sống được mà không phải lấy anh ta.
- Gia đình sắp phá sản tới nơi rồi con biết chưa - Ông Hoán dịu giọng - Cần phải có thằng Phan giúp đỡ mới khỏi xuống dốc.
- Bây giờ ba vẫn còn tin anh chàng đó nữa sao ?
Ông Hoán buông xuôi hai tay một cách chán nản , giọng ông thiểu não :
- Thật sự ba cũng không biết phải làm sao bây giờ.
Chưa bao giờ Huyền thấy ba cô xuống dốc , suy sụp tinh thần đến như vậy. Hồi trước ông Hoán là một người rất tự tin và cả quyết , nhưng bây giờ ông đã thay đổi quá nhiều. Huyền nhìn mái tóc hoa râm , đôi mắt sâu và vầng trán đầy nếp nhăn của ba cô mà thương ông vô hạn.
- Ðể con sẽ gặp anh Phan mặc dù thâm tâm con không muốn gặp anh ta chút nào - Huyền nói.
- Dù sao , còn nước thì còn tát , con cứ thử xem - Ông Hoán buồn rầu nhìn con gái nói.
- Nhưng gặp anh ta là một chuyện còn việc cưới hỏi là chuyện khác.
- Lúc đó tùy con quyết định.
Ông Hoán đứng lên , dáng ông như một người bại trận. Huyền ngồi lặng yên với cảm giác xót xa đau đớn. Cô sẽ phải quyết định như thế nào khi đối mặt với Phan ? Huyền đứng lên tới bên cửa sổ nhìn ra vườn , ông Hoán đang đi bách bộ trên thảm cỏ phủ đầy là chết , mặt ông cúi xuống như muốn tìm kiếm điều gì trong đám là khô vàng héo kia.
Huyền quyết định chiều nay sẽ tới gặp Trúc để rủ Trúc cùng lên Sài Gòn tìm Phan.
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn