Chương 16 bị mất
Chương 17
Sau khi nghe Trúc báo tin xong , bà Hoán khóc bù lu bù loa như nhà vừa có đám tang. Bà vật vã trong ghế sa lông và luôn miệng nhiếc ông Hoán :
- Ðó , ông thấy chưa , chính ông đã hại con ông một lần nữa.
Trúc an ủi bà Hoán :
- Cũng mai , Huyền chỉ bị gãy chân , bác sĩ đã bó bột. Và khi cháu về đây Huyền đã khoẻ nhiều rồi. Có lẽ khoảng một tuần nữa Huyền sẽ xuất viện về nhà. Bác cứ yên tâm.
- Yên tâm làm sao được - Bà Hoán nói - Bác như ngồi trên lửa đây , thật là bao tội lỗi của nhà này đều đổ lên đầu con Huyền hết.
Ông Hoán bình tĩnh hơn , ông hỏi Trúc cặn kẽ trường hợp xảy ra tai nạn rồi giục vợ :
- Dù sao chuyện cũng đã lỡ rồi , bà thu xếp quần áo để lên Sài Gòn.
- Ông có đi không ?
- Ði chứ , sao bà hỏi lạ vậy ? Ông Hoán trừng mắt.
- Cửa hàng giao cho con Nhiên à ?
- Chứ biết làm sao được - Ông Hoán thở ra.
Trúc kéo chị Nhiên ra ngoài dặn lấy cho Huyền những món đồ cần thiết rồi trở vào cáo từ ông Hoán ra về.
- Thật cháu cũng vất vả vì con Huyền quá - Ông Hoán ái ngại nhìn Trúc nói.
- Không sao đâu bác , hai đứa con là bạn thân thiết mà , chuyện của Huyền cũng như chuyện của con vậy.
- Bao giờ cháu lại lên thăm Huyền ?
- Nếu đi được cháu sẽ đi vào ngày chủ nhật. Lúc về đây mọi việc con đã nhờ đứa em họ trên đó lo rồi.
Trúc dẫn xe đạp ra cổng nhà Huyền , tự dưng cô buồn vô hạn. Mọi chuyện xảy ra cho Huyền một cách dồn dập , bây giờ một đứa nằm trong bệnh viện với cái chân bó bột , còn một đứa lẻ loi trên con đường trưa nắng gắt của tỉnh lỵ. Trúc đạp xe đi như một người mất hồn.
Tới ngã ba , Trúc đổi ý không đạp xe về nhà mà quẹo qua hướng cầu Quay để đến nhà Thẩm. Dù sao cũng phải cho Thẩm hay tin không may này.
Trúc dừng xe đạp trong sân , Thoi Tơ ngạc nhiên hỏi :
- Ủa Trúc về hồi nào vậy ?
- Tối hôm qua.
- Vào nhà đi , anh Thẩm đang ở trên gác.
- Thoi Tơ đang làm gì thế ?
- Nấu cơm - Thoi Tơ cười.
Trúc vào nhà , kéo chiếc ghế có thành dựa ngồi thở ra. Nhìn vẻ mặt khác lạ của Trúc , Thoi Tơ nghi ngờ hỏi :
- Có chuyện gì thế ?
- Chuyện không vui - Trúc đáp - Thoi Tơ gọi dùm anh Thẩm xuống đây đi.
- Trúc không lên gác chơi à ?
- Giờ này lên đó nóng lắm , anh Thẩm đang làm gì thế ?
- Chắc là đang học bài.
Không đợi Thoi Tơ gọi , nghe tiếng Trúc nói chuyện dưới nhà , Thẩm vội đi xuống.
- Về bao giờ thế ? Thẩm hỏi.
- Tối hôm qua nhưng bây giờ mới tới cho anh hay được.
- Chuyện gì ?
Thẩm kéo ghế ngồi đối diện với Trúc , linh cảm cho anh biết có chuyện chẳng lành. Thẩm nhìn Trúc bằng cái nhìn lo lắng , chờ đợi.
- Em ở nhà Huyền vừa về đây , rất may gặp đủ cả ba má Huyền.
- Chuyện gì vậy ?
- Huyền bị tai nạn ở Sài Gòn , đang nằm trong bệnh viện.
Thẩm bàng hoàng hỏi :
- Tai nạn gì mới được chứ ?
- Bị xe đụng lúc băng qua đường với em , cái chân bị gãy hiện đang bó bột.
- Sao lại có chuyện như vậy được ? Thẩm không tin.
- Ba má Huyền đang sửa soạn lên thăm Huyền , em báo tin anh hay để tùy anh... quyết định.
- Sao lại rủi ro thế hả Trúc ? Thoi Tơ ái ngại hỏi.
- Ðúng là tai bay hoa. gởi , thật là xui - Trúc thở dài.
- Bây giờ mình phải lên thăm Huyền trên đó , còn không thì đợi ngày Huyền xuất viện. Trúc nói.
- Tình trạng của Huyền hiện giờ ra sao ?
- Ðã khoẻ nhiều rồi nên em mới dám về. Có thể tuần sau Huyền xuất viện , nhưng cái chân sẽ bị tật suốt đời.
- Trời ơi - Thoi Tơ kêu lên - Như vậy tội nghiệp cho Huyền quá - Có lẽ nào như vậy được sao ? Thẩm thẩn thờ.
- Ðúng là Huyền gặp toàn chuyện không may - Trúc nói như khóc.
Sau một lúc phân vân , Thoi Tơ nhìn Thẩm nói :
- Hay là anh Thẩm thu xếp lên thăm Huyền đi.
- Sao được , anh đang dồn sức để học bù khoảng thời gian bệnh vừa qua. Hơn nữa xin phép nghỉ chắc không được đâu. Chỉ có thể đi trong ngày chủ nhật thôi.
- Chủ nhật có khi Huyền xuất viện về dưới này rồi - Trúc nói.
- Ðành vậy chứ biết làm sao - Thẩm thở dài.
- Mọi việc cũng đã xong rồi , hay là cứ chờ Huyền xuất viện về dưới này cũng được - Trúc nói giọng buồn buồn.
Khi Trúc lấy xe đạp ra về , Thẩm theo ra sân hỏi :
- Rồi chuyện của Huyền và Phan ra sao ?
- Chẳng ra sao cả - Trúc nói - Nếu anh rãnh , mình đi uống nước em sẽ kể đầu đuôi cho anh nghe.
Thẩm vào nhà lấy xe đạp theo Trúc. Hai người chạy sóng đôi với nhau về hướng bờ sông. Họ vào một quán kem vắng khách và ngồi nhìn ra con đường chạy ngang trước mặt quán có những cây me cổ thụ toa? bóng mát.
Trúc gọi kem và Thẩm gọi ly cà phê đá. Thẩm nhìn Trúc hỏi :
- Có tìm được anh chàng Phan đó không ?
- Dĩ nhiên là phải gặp chứ sao lại không - Trúc đáp.
- Kết quả ra sao ?
- Chẳng ra sao cả , thật là bất ngờ.
- Anh chàng có chịu về gặp ba má Huyền không ?
- Không.
- Sao anh ta lại tệ thế ?
- Anh ta viện đủ lý do , biết thế thì không nên gặp làm gì. Và nếu không có chuyến đi này thì Huyền đâu có gặp tai nạn ?
Thẩm châm thuốc hút , anh thở ra những làn khói và ánh mắt đăm chiêu. Một lúc Thẩm nói :
- Như thế thì Huyền đã lầm lẫn một cách tai hại.
- Huyền chỉ một phần , nhưng ba má Huyền mới chính là nguyên do đẩy Huyền tới hoàn cảnh này - Trúc nói.
- Thái độ anh ta đối với Huyền ra sao ?
- Rất dửng dưng.
- Thật là buồn - Thẩm thở ra.
|