View Single Post
  #39  
Old 10-23-2005, 01:26 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

- Buồn cho ai ? Trúc nhìn Thẩm hỏi.
- Buồn cho tất cả chúng ta.
Trúc ngậm chiếc muỗng cà phê trong miệng , cô nhìn ra con đường quen thuộc ngày nào Huyền và cô vẫn đi về , hai đứa có khi đèo nhau chung một chiếc xe đạp , có khi chạy xe đạp sóng đôi với nhau. Ðâu ai ngờ rằng đến một lúc nào đó đời sống đi vào một khúc quanh.
- Mới đầu em cũng trách Huyền ghê lắm trong chuyện này. Nhưng bây giờ thì không , Huyền thật đáng thương. Mọi chuyện đều do ba má Huyền gây ra cả. Anh Thẩm còn giận Huyền không ?
- Trước đây thì có , bây giờ thì không - Thẩm đáp.
- Phan bảo rằng anh ta không muốn ràng buộc với Huyền vì anh ta đang chờ ngày đi nước ngoài. Ðó có phải là một lý do không ?
- Làm sao anh biết được việc của anh ta - Thẩm cười.
- Em nghĩ là Phan nói dối , con người này thật khó mà hiểu nổi vì anh ta sống bằng nhiều bộ mặt , đóng kịch rất khéo.
- Hay anh ta đã có vợ rồi ?
- Không , em thấy anh ta ở một mình trong căn phòng chật hẹp thuê của chung cư.
- Ở một mình chưa chắc đã là người độc thân đâu cô bé ơi - Thẩm cười.
Trúc ăn những muỗng kem một cách chậm chạp. Thỉnh thoảng cô nhìn Thẩm ra vẻ phân vân. Một lúc sau Trúc hỏi :
- Chuyện của anh và Thoi Tơ ra sao rồi ?
- Chuyện gì mới được chứ ? Thẩm ngượng ngùng hỏi.
- Thôi đi ông "tướng" ơi - Trúc cười - Làm sao mà qua được mắt nhỏ này.
- Em đừng có hiểu lầm , anh đối với Thoi Tơ vẫn bình thường.
- Nhưng Thoi Tơ đối với anh không bình thường đâu. Con gái tụi em có trực giác nhạy bén lắm , nhìn sơ qua là biết ngay. Hay anh cũng biết mà còn giả vờ ?
- Biết gì ?
- Thoi Tơ nó yêu anh lắm đấy , có đúng không ?
Thẩm làm thinh , anh uống một ngụm cà phê đá rồi nhìn ra con đường xao xác lá. Thật ra không cần Trúc nói Thẩm mới biết điều đó. Từ lâu Thoi Tơ đã đối với Thẩm bằng thứ tình cảm đặc biệt , có điều Thoi Tơ là một cô gái kín đáo , dịu dàng. Cô gái chỉ thể hiện tình yêu bằng sự chăm sóc , lo lắng cho Thẩm những khi anh đau ốm hoặc trong sinh hoạt thường ngày. Thẩm cảm nhận điều này qua ánh mắt của Thoi Tơ , sự giận dỗi vô cớ hoặc niềm vui ập đến bất ngờ.
- Thoi Tơ là một cô gái rất tốt , chân thành , đã yêu ai rồi thì yêu đến chết , anh Thẩm đừng làm Thoi Tơ buồn.
- Nhưng tại sao em lại nói với anh điều này ? Thẩm hỏi.
- Qua kinh nghiệm và trường hợp của Huyền.
- Bây giờ thì chuyện ấy qua rồi Trúc ạ - Thẩm nói.
- Em cũng mong như vậy để anh còn dành tất cả tình cảm cho Thoi Tơ.
Thẩm dụi mẩu thuốc tàn vào cạnh bàn. Câu nói của Trúc làm Thẩm bồi hồi.
- Chủ nhật này Trúc có lên Sài Gòn thăm Huyền không ?
- Nếu đến cuối tuần Huyền vẫn chưa xuất viện em sẽ đi.
- Nhớ rủ anh với nghen - Thẩm dặn.
Từ nhà Trúc về , Thẩm đạp xe lang thang giữa trời trưa nắng gắt. Anh chạy qua mấy con đường quen thuộc mà thường ngày vẫn đi với Huyền. Thẩm bùi ngùi nhớ lại những kỷ niệm thoáng đó mà như đã xa xôi lắm rồi , giống như hôm nào đi qua cầu thấy một cánh hoa trôi vào chỗ nước xoáy , cánh hoa chìm dần , chìm dần trong sự nối tiếc vu vơ của Thẩm.
Huyền nằm trên giường , cái chân phải vẫn còn bó bột và được giấu trong tấm mền bông. Cô đã xuất viện và theo ông bà Hoán về nhà được hai hôm. Trúc đã tới đây từ sáng và ngồi nói chuyện với Huyền khá lâu.
- Trúc có một cậu em họ thật tốt - Huyền khen - Nếu không có Ðạt , khi Trúc về Huyền chẳng biết phải làm sao.
- Nó là một chuyên viên nuôi bệnh đấy , dì Tâm bệnh chỉ một tay Ðạt chăm sóc thôi , vì nhà đâu còn ai. Cho nên để Huyền trên đó Trúc rất yên tâm.
Sau tai nạn , Huyền gầy và xanh nhiều , tóc hình như đã rụng nhiều làm cho Huyền hoảng hốt sau một đêm ngủ dậy thấy tóc rụng vương đầy trên mặt gối. Về nhà rồi nhưng nhiều lúc Huyền vẫn mang ảo giác căn phòng của cô là căn phòng màu trắng của bệnh viện. Chị Nhiên thấy cái chân bó bột của Huyền đã khóc như mưa như gió. Còn Huyền , mới đầu còn sợ hãi , nhưng bây giờ đã quen dần và nhiều lúc Huyền còn gõ ngón tay vào cái chân bó bột trắng toát và cứng đờ như một khúc gỗ.
- Bây giờ đêm ngủ cái chân Huyền có nhức lắm không ? Trúc ái ngại hỏi.
- Chỉ khi nào cựa mình mới nhức , bình thường thì không.
- Mỗi lần muốn xê dịch thì sao ?
- Ở bệnh viện có Ðạt giúp , hoặc mấy cô y tá , về đây có chị Nhiên. Ba mình đang đặt một cây nạng để chống , có lẽ mai mốt Huyền đi nạng để khỏi làm phiền người khác.
Bây giờ Huyền không còn dễ khóc hay dễ tủi thân nữa , tai nạn đã làm cho cô đổi khác , nhìn lại những việc đã qua bằng con mắt tỉnh táo hơn và lạ thay lòng oán hận Phan cũng không còn. Mỗi lần nghĩ về Phan , Huyền rât' dửng dưng , hình như anh ta là một người chưa hề quen biết với Huyền.
- Huyền có muốn ra ngoài thềm không , Trúc dìu cho - Trúc hỏi.
- Trúc dìu mình không nổi đâu mà Huyền cũng chả muốn đi đâU , nằm ở đây dõi theo những tiếng động bên ngoài cũng thú vị lắm.
- Biết khi nào hai đứa mình mới đèo nhau trên xe đạp chạy lang thang trên phố nữa nhỉ ? Trúc nói.
- Chắc tất cả đều trở thành kỷ niệm hết rồi - Huyền buồn bã nói - Ðúng là một sự thay đổi ghê ghớm không ai có thể ngờ được , - Trúc nói - Mong thời gian sẽ đi qua nhanh và Huyền sẽ vượt qua tất cả.
- Bây giờ Huyền là một cái cây còn lại sau cơn bão lớn - Huyền cười héo hắt - Cái cây đã cứng cáp , đủ sức chịu đựng rồi.
Chị Nhiên bước vào hỏi Huyền :
- Chị đi chợ đây , Huyền có cần mua gì không ?
- Chị mua cho em cuốn sổ tay thật dày - Huyền nói.
Trúc ngạc nhiên :
- Ðể làm gì ?
- Huyền viết nhật ký.
- Eo ơi , cái chân đau không lo nằm nghỉ mà viết nhật ký làm gì.
- Tự nhiên mình muốn viết nhật ký kinh khủng - Huyền nói.
Chị Nhiên đi ra cổng , bỗng chị trở vào nói với vẻ ngạc nhiên :
- Có một ông khách mang kính cận xin gặp Huyền.
- Ai vậy ?
- Ông ta không nói tên , nhưng cho biết là ở Sài Gòn xuống.
Trúc reo lên :
- Ôi , đó là anh chàng Ðạt nhốp đấy Huyền ơi.
Và Trúc bật dậy chạy ra ngoài cổng. Ðạt đang đứng dưới giàn hoa giấy , hấp háy mắt sau tròng kính cận nhìn vào. Anh chàng ăn vận thời trang đúng điệu Việt Kiều , tay xách một giỏ đầy quà bánh cũng ngạc nhiên không kém khi thấy Trúc :
- Ủa , chị cũng đang có mặt ở đây nữa sao ?
Trúc cười , mở cổng cho Ðạt vào và hỏi :
- Sao tìm được nhà Huyền tài vậy ?
- Huyền có cho em địa chỉ nhà khi xuất viện mà.
- Xách cái gì mà nặng nề vậy ?
- Qùa cho chị Huyền đấy.
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn